Chương 12: Vị hôn phu của Tô Diểu
“Không sao đâu, anh chịu không nổi thì có thể về trước.”
Câu nói nghe thì rất chu đáo, nhưng người nói lại là Tô Diểu — nghĩa là cô nói vậy chỉ để xem trò vui. Cô đang chờ xem anh sẽ làm gì?
Thẩm Kiến Thanh đương nhiên biết rõ tâm tư cô.
Anh càng không muốn để cô được như ý.
Đôi chân dài bước xuống xe, đứng thẳng, vừa đứng vừa cài lại nút áo vest.
“Đi thôi.”
Tô Diểu hơi ngớ người:
“Anh chắc chứ? Bên trong ồn lắm, cực kỳ ồn luôn ——”
Anh thích yên tĩnh mà.
Anh không đáp. Đứng dưới ánh đèn neon, anh hơi nghiêng đầu, giọng ôn hòa:
“Dẫn đường đi, đại tiểu thư.”
—
Bar đèn đỏ rực rỡ.
Âm nhạc dội từng nhịp mạnh, rung đến mức khiến ngực người ta khó chịu. Trên sân khấu có mấy cô mặc váy siêu ngắn đang nhảy uốn éo. Thẩm Kiến Thanh chẳng hứng thú chút nào.
Anh với nơi này hoàn toàn không thuộc cùng một thế giới.
Từ cửa bước vào quán bar — vest chỉnh tề, tóc vuốt gọn bóng nhẹ — khí chất đỉnh cao khiến bao nhiêu ánh mắt dừng lại. Người ta ghé tai nhau xì xào, tiếng nhạc dường như tự động giảm mấy decibel khi anh xuất hiện.
Cũng… khá có khí thế.
Tô Diểu phải đè lại cái ý nghĩ kỳ quặc ấy, rồi dẫn Thẩm Kiến Thanh đến khu bàn VIP. Ở đó đã có sẵn một đám bạn của cô — nam, nữ, vài người mẫu nam nữ — đang ngồi cạnh ai đó chơi oẳn tù tì phạt rượu.
Có một cậu trai trẻ, thấy Tô Diểu liền vẫy tay:
“Chị ơi, sao giờ chị mới đến!”
“Tiểu Tuấn.”
Tô Diểu quay đầu kéo tay Thẩm Kiến Thanh ngồi xuống. Vừa ngồi, cô vừa giới thiệu với anh:
“Anh xem, đây là chỗ tụi người trẻ bọn tôi hay chơi đó. Ồn đúng không? Anh chịu nổi không?”
Khu VIP họ đặt nằm hơi xa sân khấu, xung quanh đều là khu họ bao trọn, nên âm thanh cũng nhẹ bớt, không cần ghé sát tai mới nói chuyện được.
Chỗ tụi người trẻ hay chơi, anh chịu nổi không?
Thẩm Kiến Thanh không bắt bẻ từng chữ như cô mong đợi.
Anh chỉ nói:
“Tạm ổn.”
Tô Diểu chắc chắn anh đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Cô cá anh sẽ không trụ được bao lâu.
Đúng lúc đó, cậu trai vừa chào cô lúc nãy đột nhiên ngồi sát vào cạnh Tô Diểu. Mùi nước hoa hơi nồng, giọng nói mang chút âm điệu bọt khí — chẳng rõ là cố tình hay tự nhiên:
“Chị à, lâu lắm rồi không gặp chị đó.”
Vừa chào hỏi xong, giờ cậu ta cố ý ngồi sát lại, câu nào câu nấy đều gọi “chị”.
Cái cậu Tiểu Tuấn này là làm nghề gì, Tô Diểu đại khái đoán được.
“Lâu rồi không gặp” — đây là nam người mẫu cô từng hay gọi đến.
“Dạo này bận, không gặp được là bình thường.”
Tô Diểu cũng không thấp kém đến mức đi trêu hoa gẹo nguyệt với loại đàn ông này. Cô chỉ thích cái cảm giác được chú ý, đi đến đâu cũng có người nhớ đến, nâng niu cô như nữ thần mà thôi.
Tiểu Tuấn nghiêng đầu, ánh mắt nhìn sang Thẩm Kiến Thanh.
Thẩm Kiến Thanh ngồi trên sofa, buồn chán xoay điện thoại trong tay. Ánh đèn neon chiếu lên nét mặt anh — vest cao cấp, khí chất trầm tĩnh thong dong — ở nơi này, không, phải nói là trong cuộc đời Tiểu Tuấn, chưa từng gặp qua người đàn ông nào ở “đẳng cấp” này.
Không tránh khỏi tò mò:
“Vị này là…?”
Giới thiệu Thẩm Kiến Thanh thế nào đây?
Tô Diểu còn đang nghĩ thì không ngờ Thẩm Kiến Thanh lại tự mở miệng trước:
“Vị hôn phu của Tô Diểu.”
Anh không dễ dàng nói tên mình — bởi anh và nơi này hoàn toàn không hợp nhau. Và anh cũng thừa hiểu rằng đời này anh sẽ chẳng có lý do để quay lại hay tiếp xúc với những người ở đây.
Nếu không phải vì Tô Diểu kéo anh đến, e là cả đời họ cũng khó có cơ hội gặp mặt Thẩm Kiến Thanh bằng xương bằng thịt.
Cô muốn sửa lại ngay, nhưng đã muộn — cả khu ghế VIP đều nghe rõ ràng. Họ cũng biết Thẩm Kiến Thanh chính là vị hôn phu được truyền thông Hồng Kông xôn xao mấy ngày nay, thiếu gia nhà họ Thẩm ở Kinh thành.
Một lúc sau, Tô Diểu phát hiện đám bạn lần lượt tìm cớ tới chạm ly, thực chất là để lén nhìn Thẩm Kiến Thanh. Cuối cùng còn thì thầm vào tai cô:
“Ghê nha, Diểu Diểu, ăn mảnh dữ.”
“Không hổ là bạn tôi, giấu kỹ thế.”
“Đẹp trai quá trời, mấy hôm nay báo chí làm ầm lên mà cậu không gửi ảnh cho tụi này xem thử.”
“Tưởng vị hôn phu cậu xấu nên báo không dám đăng, ai ngờ đẹp hơn Triệu Ngôn Uy mấy con phố ấy.”
“Nghiêm Thanh Thanh mà thấy được mặt thật chắc tức chết.”
Nghiêm Thanh Thanh, Triệu Ngôn Uy — chuyện giữa ba người họ vốn chẳng còn là bí mật. Mà những câu trêu ghẹo này, lại đúng ngay tâm lý Tô Diểu.
Bạn bè cô đều là công tử tiểu thư của giới thượng lưu Hồng Kông, mắt nhìn người cũng khá cao. Muốn khiến họ phải trầm trồ ngưỡng mộ, hoặc ghen tỵ đồng loạt, thật sự rất khó.
Thế mà Thẩm Kiến Thanh lại làm được.
Điều đó vừa đúng lúc thỏa mãn sự phù phiếm ham sĩ diện của Tô Diểu. Vì thế, trước vô số lời khen dành cho Thẩm Kiến Thanh, cô cũng chẳng còn muốn tranh cãi chuyện “vị hôn phu” nữa.
Cô vốn là kiểu người nông nổi, thích sĩ diện. Ít nhất từ Triệu Ngôn Uy, cô chưa từng nhận được sự ngưỡng mộ nào như thế này.
Bạn bè kéo cô đi chơi, ngồi cách Thẩm Kiến Thanh một đoạn, đùa giỡn náo nhiệt. Lát sau, cô quay lại cạnh Thẩm Kiến Thanh, hỏi:
“Anh biết chơi xúc xắc không? Bọn tôi đang chơi thật lòng hay thử thách. Ai thua thì phải lên sân khấu nhảy.”
“Anh dám chơi không?”
“Các cô chơi đi.”
Thẩm Kiến Thanh đương nhiên từ chối. Với độ tuổi và tính cách của anh, chênh lệch bảy tám tuổi với nhóm này, sao mà hợp được.
Điều đó rất hợp lý — Tô Diểu vốn chắc chắn anh sẽ không chơi. Cô lập tức quay lại với nhóm bạn. Trong lúc đó, tiếng cười đùa vang lên liên tục. Anh nhìn sang, thấy Tiểu Tuấn cứ bám dính bên cạnh cô.
Ai thua thì lên sân khấu nhảy, cả đám hò hét ầm ĩ.
Thẩm Kiến Thanh ngồi trong ánh đèn mờ, trước mặt rượu bia nhưng anh không đụng vào. Anh không thể hiểu nổi nhưng vẫn thu hút không ít ánh mắt, có người còn chủ động bước lại gần.
Gan hơn chút nữa, đã có ba bốn cô gái mặc váy s*x*, cầm ly rượu, tiến đến xin số liên lạc.
Tô Diểu đang chơi thì nhìn thấy cảnh ấy. Thật ra không liên quan đến cô, nhưng anh đã tự nói mình là vị hôn phu của cô. Tất cả bạn bè đều biết. Nếu giờ anh cho số mấy cô kia, chẳng phải là đánh vào mặt cô sao?
Như vậy khác gì Triệu Ngôn Uy?
Dù cô không muốn kết hôn với Thẩm Kiến Thanh thật, nhưng tuyệt đối không cho phép ai biến cô thành trò cười.