Chương 29: Ai đưa cô ấy tới đây?
Tiểu Mễ đứng bên nhìn ra sự do dự của Tô Diểu, liền nghĩ ra một cách dung hòa:
“Tiểu thư đừng nghĩ là đi gặp ba mẹ Thẩm tiên sinh. Thật ra lần này không gặp thì lần sau cũng phải gặp. Chi bằng nhân dịp này, chúng ta vừa đi xem thực tế các cửa hàng, hơn nữa—”
Tô Diểu hỏi:
“Hơn nữa cái gì?”
“Tiểu thư không biết sao?” Tiểu Mễ ngạc nhiên.
“Ba ngày nữa là sinh nhật của Thẩm tiên sinh đó.”
Sinh nhật của Thẩm Kiến Thanh?
Không đúng—
“Anh ta sinh nhật thì liên quan gì tới tôi chứ?”
Cô còn phải lặn lội đường xa để đi chúc mừng sinh nhật Thẩm Kiến Thanh sao? Cô đâu có rảnh rỗi đến mức đó.
“Không không, tiểu thư hiểu lầm rồi.”
Tiểu Mễ bẻ ngón tay, tính toán rất nghiêm túc:
“Tiểu thư đi Bắc Kinh xem cửa hàng, tiện gặp ba mẹ anh ấy. Sinh nhật Thẩm tiên sinh chắc chắn sẽ về nhà đoàn tụ, lúc đó tiểu thư tiện thể chúc mừng sinh nhật anh ấy luôn. Như vậy, ai còn nghĩ hai người là giả nữa? Người ngoài nhìn vào cũng không nhận ra.”
“Quan trọng nhất là,” Tiểu Mễ nói tiếp,
“tiểu thư và Thẩm tiên sinh là quan hệ hợp tác. Đến lúc sinh nhật tiểu thư, anh ấy cũng phải nể mặt tiểu thư thôi.”
Quan hệ cần được duy trì.
Quả thật là vậy. Dù lần này không gặp thì lần sau cũng phải gặp. Lễ nạp sính, lễ định thân, tiệc đính hôn… kiểu gì cũng sẽ gặp ba mẹ anh ấy. Hơn nữa, nếu ba mẹ biết lần này là ba mẹ Thẩm Kiến Thanh mời cô sang Bắc Kinh, chắc chắn sẽ giơ hai tay đồng ý.
Nhà họ Tô cũng không thể để nhà họ Thẩm cảm thấy mình keo kiệt, đã mời rồi mà còn làm bộ làm tịch.
Tô Diểu vỗ bàn cái “chát”:
“Em nói đúng. Hơn nữa ông già cổ hủ đó đối xử với chị cũng khá tốt. Tiền váy dạ hội với trang sức lần trước chị còn chưa trả anh ta. Sinh nhật anh ta, chị mua luôn cái đồng hồ, coi như trả nợ.”
Tiểu Mễ giơ ngón cái.
Nhưng Tô Diểu lại bắt đầu lăn tăn:
“Vậy em nói xem, chị có nên nói cho anh ta biết không?”
“Nhất định là không.” Tiểu Mễ nói chắc nịch.
“Ví dụ chị bắt buộc phải tặng quà cho một người, thì không nói trước mới là hay nhất. Như vậy đối phương sẽ nhận được hai thứ—”
“Là gì?”
“Quà tặng và bất ngờ.”
Tô Diểu gật đầu đồng tình. Kế hoạch này quá hợp với tính cách hình thức chủ nghĩa của cô — âm thầm xuất hiện, rồi khiến tất cả phải trầm trồ.
Cô đưa tay véo má Tiểu Mễ, mềm mềm béo béo, sờ thích cực.
Nhưng rồi—
Không đúng, Tô Diểu tăng lực, véo mạnh hơn, khiến Tiểu Mễ kêu lên đau đớn.
Chỉ nghe Tô Diểu hỏi:
“Sao em biết sinh nhật Thẩm Kiến Thanh là ba ngày nữa?”
“Trước đó em từng tra Baidu về Thẩm tiên sinh mà.”
Tiểu Mễ ôm má, kéo tay Tô Diểu xoa xoa, nói tiếp:
“Nhưng trên mạng toàn nói bậy. Có người còn nói mẹ Thẩm tiên sinh mất từ lâu rồi. Vậy người vừa gọi cho chị là ai?”
“Chỉ là giọng của mẹ Thẩm tiên sinh nghe trẻ quá thôi.”
Tiểu Mễ cảm thán:
“Hoàn toàn không giống người hơn năm mươi tuổi, mà giống… giống tầm ba mươi. Đúng là người giàu không chỉ dưỡng da, mà còn dưỡng cả giọng nói.”
—
Sáng hôm sau, Tô Diểu đáp xuống Bắc Kinh.
Cuối tháng mười, thời tiết đúng kiểu “một giây vào thu”. Vừa đặt chân xuống máy bay, Tô Diểu đã lạnh đến mức muốn quay đầu lên máy bay bay thẳng về Hong Kong ấm áp.
May mà vừa xuống xe đã có một người đàn ông mặc vest đen bước tới hỏi:
“Xin hỏi cô là Tô tiểu thư phải không?”
Tiểu Mễ hỏi lại:
“Anh là ai?”
Đối phương đáp:
“Tôi là tài xế nhà họ Thẩm, lão gia bảo tôi đến đón cô về nhà.”
Lúc này Tiểu Mễ mới giao hành lý cho tài xế, rồi lên chiếc Rolls-Royce.
Nhà họ Thẩm hoàn toàn khác với tưởng tượng của cô.
Giữa hồ có một cây cầu, trông như phiên bản thu nhỏ của Tử Cấm Thành. Hai bên là lối cho người đi bộ, chính giữa xe chạy qua. Chạy thêm hai ba phút, liền tới một tòa đại trạch kiểu Trung Hoa như nằm giữa lòng hồ.
Quá nghiêm túc.
Đây đã không còn là phong thái của người giàu nữa.
Tô Diểu bỗng dưng có chút hối hận vì đã đồng ý liên hôn với Thẩm Kiến Thanh.
Tiểu Mễ ghé sát tai cô, thì thầm:
“Tiểu thư, giờ em mới hiểu vì sao trên mạng thông tin về Thẩm tiên sinh ít đến vậy. Chỉ riêng cái nền đất này, cái cổng này thôi, ai dám bịa đặt, dám tung tin linh tinh về anh ấy chứ.”
Vào trong đúng là… đại trạch.
Không có cao ốc, tất cả đều là nhà hai tầng.
Thời đại này rồi mà vẫn dùng gạch xanh tường đỏ.
—
Thẩm Kiến Thanh nhận được cuộc gọi của Thẩm Triết Mậu vào khoảng trước bữa tối. Cuối tháng mười, Bắc Kinh hiếm hoi bắt đầu lất phất mưa phùn, rơi xuống người cũng không đến mức ướt.
Thẩm Kiến Thanh không hiểu vì sao Thẩm Triết Mậu nhất định phải gọi anh về ăn cơm.
Nhưng vào thời điểm này, anh không thể đối đầu trực diện với Thẩm Triết Mậu.
Anh lên xe, trở về nhà cũ họ Thẩm.
Xe dừng trước đại trạch họ Thẩm, anh từ chối chiếc ô người hầu đưa tới, mặc cho gió mưa rơi xuống mái tóc. Áo khoác dài màu đen, bên trong là vest đen chỉnh tề, gió lạnh lướt qua, bước chân anh không nhanh không chậm, bớt đi vài phần thong dong nhàn nhã, lại thêm mấy phần nặng nề.
Trên tay là điếu xì gà — thói quen duy nhất không tốt của anh, hút thuốc không phân biệt hoàn cảnh.
Trong sân truyền ra tiếng cười nói rộn ràng, chói tai, khiến người ta khó chịu.
Tô Diểu ngồi trong phòng khách, mọi người vây quanh cô, hỏi han ân cần, tò mò về chuyện cô và Thẩm Kiến Thanh quen nhau thế nào — tóm lại, tất cả đều xoay quanh cô và anh. Cô bị vây đến không rút ra được, thậm chí tuyết rơi lúc nào cũng không hay biết.
Cô chỉ nhìn màn mưa phùn ngoài kia, muốn ra ngoài chơi một chút, ở đây quá ngột ngạt. Đúng lúc ấy, cô chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Như gặp tri kỷ nơi đất khách, Tô Diểu kích động đứng bật dậy.
“Thẩm Kiến Thanh.”
Cô gọi, gọi tên anh.
Bước chân Thẩm Kiến Thanh khựng lại. Những ngón tay thon dài kẹp điếu xì gà, tàn thuốc bị gió thổi rơi. Tuyết đáp lên áo khoác đen, rơi trên bờ vai anh. Anh đứng bất động, mặc gió thổi, chỉ chăm chăm nhìn người trong sân.
Tô Diểu sững sờ trong chốc lát, không hiểu.
Vì sao trong mắt Thẩm Kiến Thanh lại có lửa giận?
Ngay sau đó, người đàn ông đứng giữa gió tuyết.
Gió thổi tung tà áo khoác, vạt áo bay lên. Cô thấy anh nhíu mày, nghe giọng anh mang theo tức giận:
“Ai đưa cô ấy tới đây?”