Hệ Thống Tiểu Thư Ký Của Tôi

Chương 20: Căng quá… phải lau mồ hôi thôi.

Mùa hè ở Giang Hải là kiểu nóng kèm ẩm, hầm hập như xông hơi ngoài trời.

Từ sảnh Hong Kong Plaza đi vài bước đến chiếc xe chuyên dụng đón Tổng tài đang đỗ ở cửa, chỉ ba năm bước mà đầu mũi Cúc Lễ đã lấm tấm mồ hôi.

Chung Lập Ngôn ngồi ở ghế sau bên trái, sau lưng ghế tài xế.
Cúc Lễ ngồi bên phải.
Giữa hai người chỉ cách nhau một chiếc bàn nhỏ bọc da kéo gập bên trong xe.

Xe vừa nổ máy, Cúc Lễ len lén lấy khăn giấy chấm mồ hôi ở mũi, rồi nhẹ nhàng chỉnh lại tóc.

Bên trái là Chung tổng—một cái máy phát áp lực vô cảm.
Không gian xe kín bưng, khí thế từ anh tỏa ra khiến cô căng thẳng đến mức hít thở cũng phải dè chừng.

Nghẹt thở thật sự.

Cô cứ tưởng mình đã chịu đựng nửa tiếng, mở điện thoại ra xem thì…

Mới có 5 phút.

Cúc Lễ tuyệt vọng hít sâu một hơi, liếc trộm Chung Lập Ngôn, mới phát hiện anh không biết từ lúc nào đã nhắm mắt—trông như đang ngủ.

Lưng cô cuối cùng cũng thả lỏng khỏi ghế, thở ra một hơi dài.

Quan sát thêm một lúc, chắc chắn rằng anh không mở mắt, cô hoàn toàn buông lỏng. Vai, cổ và lưng vốn cứng như gỗ cũng mềm xuống.

Nhân cơ hội này quan sát kỹ hơn, Cúc Lễ mới phát hiện:
Dung mạo anh dù anh tuấn sắc lạnh, nhưng nhìn gần mới thấy những dấu vết thời gian.

Nếp nhăn giữa chân mày hằn mãi không mất, quầng mắt hơi sậm—những điều này đều chứng minh anh đúng là đàn ông ngoài ba mươi.

Nhưng dù vậy…
Anh thật sự là một người đàn ông đẹp.

Đường không dài, nhưng vì không khí yên tĩnh ngột ngạt trong xe mà thời gian như bị kéo dài vô tận.

Cúc Lễ không dám nhắm mắt như sếp Chung. Cô sợ thật sự ngủ quên mất.

Cứ thế mà ngồi cứng đơ suốt nửa tiếng, cuối cùng cô cũng thấy điểm đến.

Xe đi qua một cổng đá kiểu Khải Hoàn Môn, chậm rãi giảm tốc rồi dừng lại.

Đây chính là trụ sở của cơ quan cấp trên—kiến trúc trang nghiêm, khí thế bề thế.

Suốt dọc đường đi qua các hành lang, Cúc Lễ luôn giữ khoảng cách nửa bước phía sau Chung Lập Ngôn.
Muốn giữ đúng nhịp thì thi thoảng cô phải chạy lúp xúp hai bước.

Trên đường, họ gặp vài người phụ trách tiếp đón.
Ai nhìn thấy Chung tổng cũng đều chủ động bắt tay rất cung kính.

Chung Lập Ngôn mặc nguyên cây đen, ngực hơi nâng, bước đi thẳng tắp, sắc mặt lạnh lùng—cả người toát ra khí thế như đang đi thị sát, nhìn thôi cũng áp lực muốn chết.

Cúc Lễ nhìn mà tim đánh trống:
Ủa… chẳng phải họ đến để báo cáo sao?

Khí thế… như đến đập bàn vậy.
Thật sự ổn không?

Căng quá… phải lau mồ hôi thôi.

Khi vào đến phòng họp lớn, người phụ trách dẫn đường đưa Chung Lập Ngôn đến vị trí giữa bàn hội nghị.
Ngay trước mặt là bảng tên của anh.

Phòng họp trang trí toàn bằng gỗ tối màu, từ bàn, ghế đến sàn đều mang khí chất trầm ổn.
Kết hợp với cây xanh, tường trắng và tranh thủy mặc—tạo nên cảm giác cổ điển trang nghiêm.

Cúc Lễ ngồi ngoan ngoãn phía sau Chung tổng, ôm theo cuốn sổ ghi chép, im lặng như cái bóng.

Hai bên phía hẹp của bàn là các nhân viên ghi biên bản đã mở sẵn máy tính, chuẩn bị chờ họp.

Các lãnh đạo tham dự lần lượt ngồi xuống, có người còn đứng dậy đến bắt tay Chung Lập Ngôn.

Vốn nổi tiếng lạnh như băng, Chung tổng lúc này cũng lộ ra vài phần tươi cười, trông giống doanh nhân am hiểu xã giao hơn đôi chút.

Khi lãnh đạo cấp cao bước vào, tất cả mọi người đều đã ngồi vào vị trí.

Mọi người đồng loạt đứng dậy bắt tay lãnh đạo, cả phòng họp bỗng chốc hòa nhã vui vẻ, dường như những sóng ngầm trước đó chưa từng tồn tại.

Cúc Lễ không biết có phải mình ảo giác hay không, nhưng khi lãnh đạo lớn bắt tay với Chung tổng, ánh mắt ông ta dường như cố tình quét qua đối phương, nhẹ mà rất rõ.

Chung tổng thì lại như không cảm nhận được điều gì, vẫn giữ nụ cười tiêu chuẩn, không lệch nửa phân.

Bàn dài cuối cùng cũng kín chỗ—một bên là các lãnh đạo, một bên là dàn chủ tịch, CEO các doanh nghiệp.

Cuộc họp này có thể xem như cấp bậc cực cao, ai nấy đều giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng tâm trạng thì mỗi người mỗi khác.

Những người ngồi bên kia bàn, người thì đến từ công ty phim ảnh, người thì từ công ty game, còn lại bao gồm văn học, truyện tranh và tất cả lĩnh vực nội dung khác.

——Chủ đề hôm nay chính là: quản lý và kiểm soát nội dung văn hóa.