Chương 62: Sao lại có thể từ chối chứ?
Kiều Bách Đồng cười cười, vừa định thuận theo lời Chu Kính Nhất nói một câu “được”, không ngờ Cúc Lễ lại giành nói trước:
“Nhị sư huynh, em biết phòng PR làm gì. Ừm… em đã suy nghĩ nghiêm túc rồi, bản thân em thật sự không phù hợp làm PR. Em rất cảm ơn Kiều tổng, cảm ơn anh rất nhiều, nhưng em vẫn muốn tiếp tục ở lại phòng hành chính, làm tốt công việc hiện tại của mình.”
“……”
Chu Kính Nhất quay đầu lại, không dám tin nhìn chằm chằm vào Cúc Lễ.
Sao lại có thể từ chối chứ?
Tuyệt đối không thể mà!
Những người đứng nghe xung quanh thì suýt nữa ngất xỉu.
Cô ta… thật sự là không muốn đi à?
Đây là thế đạo gì vậy?
Thà ở phòng hành chính làm việc vặt, còn hơn sang phòng PR ăn ngon uống sướng?
Cũng cùng lớn lên dưới nền giáo dục bắt buộc chín năm, sao Cúc Lễ lại xuất sắc đến mức này chứ?!
Nhóm chat buôn chuyện phòng hành chính:
【Cô ta điên rồi.】
【Cô ta điên hẳn rồi.】
【Cô ta chắc chắn là điên nặng, hết thuốc chữa.】
【Tôi cũng muốn điên.】
【Ngưỡng mộ thì không thể ngưỡng mộ nổi, nhưng ghen thì ghen thật. Tôi hận quá, tôi muốn đi.】
【Kỳ quái thật, sao cô ta lại từ chối? Có ai thân với cô ta không? Đi hỏi thử xem?】
【Để tôi dò hỏi thử.】 — Phương Phi nói.
【Chị em chờ tin của cậu.】
“Đã quyết rồi à?” Kiều Bách Đồng cười hỏi.
“Đã quyết rồi ạ.” Cúc Lễ nghiêm túc gật đầu, ánh mắt trong trẻo.
Tấm lòng tốt của Kiều Bách Đồng bị từ chối. Khó khăn lắm ông mới nhìn trúng một mầm non tốt, vậy mà lại không đào được.
Nét tự tin trên mặt ông tan đi, thay vào đó là biểu cảm dở khóc dở cười.
“Có quy hoạch và suy nghĩ của riêng mình, rất tốt. Cố gắng lên.”
Thở dài một hơi, ông lắc đầu.
Nói thật, chính vì Cúc Lễ có chủ kiến như vậy, kiên định với con đường nghề nghiệp của mình như vậy, nên trong lòng ông càng đánh giá cao cô hơn.
Chỉ tiếc là con đường cô lựa chọn không liên quan đến ông, ông cũng chỉ có thể buông tay.
Kiều Bách Đồng gật đầu với Chu Kính Nhất một cái, rồi rời khỏi khu làm việc của phòng hành chính, quay về văn phòng của mình ở tầng dưới.
Chu Kính Nhất l**m môi, nghiêng đầu trừng mắt nhìn Cúc Lễ.
Anh mở miệng muốn nói gì đó, nhưng nhìn nụ cười nhàn nhạt của Cúc Lễ, liền biết — anh nói gì thì cô cũng chẳng để trong lòng.
Người ta tự có tính toán của riêng mình, không cần người khác lo.
Thở dài một tiếng, anh vỗ vỗ vai Cúc Lễ, nói một câu “cũng tốt thôi~”, vừa lắc đầu vừa đi sang bên rót nước.
Cúc Lễ nhướn mày, phồng má, hít sâu một hơi, rồi xoay người chuẩn bị quay về chỗ làm việc của mình ở tận phía bên kia tầng.
Kết quả, Chu Kính Nhất rót xong nước vẫn không sao hiểu nổi, lại hỏi cô:
Hơn nữa cô còn chu đáo như vậy, còn giúp anh hâm nóng sữa bò nữa, cô cảm thấy mình làm thư ký khá tốt.
Từ khoản tiền thưởng mà Chung tổng phê cho cô mà xem, cô nghĩ anh hẳn cũng là công nhận cô rồi…
“……” Kiều Bách Đồng nghiêng đầu, nhíu mày nhìn cô một lúc lâu, rồi thở dài một hơi, phất phất tay, ra hiệu cô mau đi đi, đừng đứng đây làm ông thêm bực.
Cúc Lễ liền gật đầu hành lễ, cười hì hì rời đi.
Nhìn theo bóng lưng cô, bước chân còn khá nhẹ nhàng, hoàn toàn không có cảm giác nặng nề vì đã bỏ lỡ một cơ hội lớn như vậy.
Chu Kính Nhất cảm thấy nếu mình còn tiếp tục thở dài than thở nữa thì đúng là làm quá.
“Mỗi người một chí hướng.”
Mỗi người một chí hướng thật…
……
Cúc Lễ lại chẳng hề thấy tiếc.
Khi Kiều Bách Đồng hỏi cô có muốn theo ông học không, điều cô nghĩ tới không phải là cây bút thần chữ nghĩa đã hết “nước”, nếu sau này phải viết thông cáo PR liệu có bị lộ tẩy hay không;
cũng không phải chuyện hiện tại cô chưa hiểu PR làm thế nào, chỉ cần chịu học thì sớm muộn gì cũng có thể học được từ lão Kiều.
Mà là lúc ở phim trường 《Trà Ngọt Mùa Hè Ấm》, khi nhân viên hậu cần khiêng vào phim trường con Ultraman cao bằng người thật.
— món quà Chung Lập Ngôn mua cho con trai đạo diễn.
Không hiểu vì sao, trong lòng cô lại dâng lên một cảm xúc rất khác.
Một cảm giác hiếm hoi, ít có, bị chạm tới.
Làm thư ký cũng rất ổn.
Dù khi nhắc đến thư ký, người ta thường liên tưởng đến bình hoa, quy tắc ngầm, kéo theo những suy nghĩ không mấy tốt đẹp;
nghe thì không hay, mà cũng chẳng có vẻ gì là oai phong.
Nhưng… nếu là làm thư ký cho “thần tài gia” Chung Lập Ngôn, thì cô rất sẵn lòng.
……
Vừa về tới chỗ ngồi, Trương Bối Bối lập tức thò đầu sang hóng chuyện, hứng thú hỏi vì sao cô không sang phòng PR.
“Vì mình đâu biết làm PR.” Cúc Lễ cười đáp.
Tin đồn lan nhanh thật, mới có chút xíu mà đã truyền tới khu văn phòng này rồi.
Câu trả lời ấy hoàn toàn không lừa được Trương Bối Bối, cô nàng kéo tay Cúc Lễ, không chịu buông:
“Giờ không biết làm thì thôi, theo Kiều tổng chẳng phải là học cách làm PR sao? Bên đó tốt lắm mà, sao cậu lại từ chối? Nếu là tớ, tớ nhảy cẫng lên đồng ý luôn!”
“Phụt.” Cúc Lễ bị cách dùng từ của cô chọc cười, vừa định nói tiếp thì liếc khóe mắt thấy trong đại văn phòng phía sau, Chung Lập Ngôn đã đứng dậy, chuẩn bị đi ra.
Cô vội nháy mắt ra hiệu cho Trương Bối Bối.
Trương Bối Bối cũng không ngốc, lập tức thẳng lưng, nghiêm mặt nói:
“Được rồi, văn kiện này xử lý như vậy là ổn.”
Rồi làm bộ làm tịch, mặt mũi nghiêm túc quay về chỗ ngồi, như thể vừa rồi cô sang thật sự là để bàn công việc.
Cúc Lễ mím môi cười, trượt chuột mở hộp thư, thấy Chung tổng chuyển cho cô mấy email, bảo cô đọc trước rồi báo cáo lại.
Cô liền mở văn bản, vừa nghiêm túc đọc email các lãnh đạo bộ phận gửi cho Chung tổng, vừa ghi lại ý chính và đánh dấu điểm nghi vấn trong tài liệu.
Bước chân Chung Lập Ngôn đi ngang qua bàn cô đột nhiên khựng lại.
Anh quay đầu nhìn chằm chằm Cúc Lễ đang chăm chú làm việc trước máy tính, giọng như thuận miệng hỏi:
“Nghe nói cô từ chối cành ô-liu của Kiều Bách Đồng?”
“Vâng.” Cúc Lễ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, nghiêm túc gật đầu.
“……” Chung Lập Ngôn nhìn gương mặt cô, dường như muốn nhìn ra thứ gì đó từ trên mặt cô.
“Ừ.” Cuối cùng, anh chỉ đáp một tiếng, rồi xoay người rời đi.
Cúc Lễ không biết anh đã nhìn ra được gì từ mặt cô hay chưa, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng anh rời xa, cho tới khi anh hoàn toàn khuất ở góc rẽ, cô mới thu hồi ánh mắt.
……
Tối hôm đó, Kiều Bách Đồng chuẩn bị tan làm, mở email và các quy trình ra định rà soát lần cuối rồi tắt máy về nhà.
Không ngờ lại phát hiện — toàn bộ email ông gửi cho Chung tổng đều bị chỉ ra đủ loại vấn đề, yêu cầu viết lại báo cáo.
Còn những quy trình ông xin phê duyệt thì bị trả về sạch, với lý do vi phạm đủ loại điều khoản quy định mà trước nay… chưa từng được thực thi.
“???”
Đứng trước máy tính, ý thức được rằng mình không thể về nhà đúng giờ, phải viết lại toàn bộ email, làm lại toàn bộ quy trình, Kiều lão tiên sinh mặt mày méo xệch, biểu cảm vặn vẹo tới mức khó coi.
Xin hỏi…
Chung tổng đây là lại phát bệnh thần kinh gì vậy?