Chương 101: Trong bóng tối, kẻ ta phải đối mặt
Ý thức của Sở Ngôn vừa mới khôi phục, trước mắt cô vẫn chỉ là một mảng hỗn độn đặc quánh.
Hai mắt bị che kín, đôi tay bị dây thừng thô ráp trói chặt ra sau lưng, lực siết mạnh đến mức cổ tay tê dại, hoàn toàn không thể cử động. Không khí xung quanh nồng nặc mùi ẩm mốc lâu ngày, xen lẫn một thứ mùi thối nhè nhẹ rất khó chịu, xộc thẳng vào mũi khiến dạ dày cô cuộn lên từng đợt, buồn nôn đến nghẹt thở.
Sở Ngôn cố gắng điều chỉnh nhịp thở, ép bản thân bình tĩnh lại. Nhưng ngay giây sau, một cú xóc mạnh bất ngờ hất cả người cô lên cao, rồi lại nặng nề rơi xuống.
“Ưm…”
Một tiếng rên đau đớn bị ép chặt trong cổ họng. Miệng cô bị dán kín bằng băng keo, dù đau đến đâu cũng không thể phát ra âm thanh hoàn chỉnh.
Bên cạnh vang lên những tiếng sột soạt khe khẽ.
Tim Sở Ngôn khẽ thắt lại. Cô không dám manh động, chỉ có thể cố gắng khống chế nỗi sợ đang dâng trào, cứng đờ người tựa sát vào góc xe, mò mẫm tìm một điểm tựa để giữ thăng bằng.
“Ừm… ừm.”
Là giọng đàn ông.
Cơ thể cô run lên hai nhịp rất khẽ, gần như theo bản năng.
Người đó đang nói chuyện với người khác. Thứ ngôn ngữ họ sử dụng không phải tiếng Trung, cũng không phải tiếng Anh, âm điệu lạ lẫm, nghe giống ngôn ngữ của một quốc gia Đông Nam Á nào đó. Những câu nói ngắn gọn, dồn dập, xen lẫn tiếng cười khàn khàn, khiến da đầu cô tê rần.
Một lát sau, lại có một giọng nói khác vang lên.
“Cô tỉnh rồi à?”
Lần này là tiếng Trung, nhưng phát âm cứng nhắc, không tự nhiên, như thể vừa học chưa lâu.
Sở Ngôn hít sâu một hơi, ép mình giữ tỉnh táo, khẽ gật đầu.
“Xin lỗi vì chúng ta phải gặp nhau theo cách này.” Giọng người đàn ông kia nghe có chút áy náy, nhưng lại quá bình thản.
Sở Ngôn do dự vài giây, rồi nhích nhẹ cổ tay, dùng ngón tay bị trói chỉ về phía miệng mình.
“Muốn nói chuyện sao?” Người đàn ông hỏi.
Cô gật đầu thêm lần nữa.
“Bây giờ thì chưa được,” anh ta đáp, “nửa tiếng nữa.”
Thời gian được nói ra rất chính xác.
Sở Ngôn không tiếp tục yêu cầu gì thêm. Cô hiểu rất rõ, đây không phải phim ảnh, cũng không phải một trò đùa tàn nhẫn. Cô thực sự đã bị bắt cóc.
Trong tình huống này, điều quan trọng nhất là giữ được bình tĩnh, tìm cơ hội giao tiếp. Tuyệt đối không thể liều lĩnh phản kháng khi chưa nắm rõ tình hình. Chỉ cần chọc giận đối phương, cái giá phải trả có thể là cả tính mạng, thậm chí là không bao giờ còn thấy lại ánh mặt trời.
Vì vậy, cô im lặng chờ đợi.
Dựa vào tần suất xóc nảy và cảm giác lắc lư của xe, Sở Ngôn dần phán đoán được rằng mình đang ở trên một chiếc xe chạy qua những con đường núi hoang vắng. Bên ngoài không có tiếng ồn của thành phố, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng chim kêu xa xa, tiếng cành cây hay sỏi đá cọ vào thân xe, khô khốc và lạnh lẽo.
Các giác quan bị phong tỏa khiến khái niệm thời gian của cô trở nên mơ hồ. Không có đồng hồ, không có ánh sáng, cô chỉ có thể dựa vào việc âm thầm đếm số trong đầu để ước lượng.
Khi đếm đến khoảng hơn hai nghìn, Sở Ngôn khẽ “ưm” một tiếng rất nhẹ, như để nhắc nhở sự tồn tại của mình.
Người đàn ông kia đáp lại gần như ngay lập tức.
“Cô có thể đảm bảo không la hét không?”
Sở Ngôn dùng hết sức gật đầu.
Cô nghe thấy tiếng vải cọ xát khi người kia tiến lại gần. Ngay sau đó, những ngón tay thô ráp nắm lấy cằm cô.
Tim cô trầm xuống trong nháy mắt.
Băng keo dán miệng bị bóc ra từng chút một. Cảm giác rát bỏng lan khắp da, khiến lông mày cô nhíu chặt lại vì đau.
Khi lớp băng keo cuối cùng được gỡ xuống, Sở Ngôn không kìm được mà hít mạnh một hơi.
Có lẽ vì dùng lực quá mạnh, cổ họng bị sặc, cô ho sặc sụa, cả người run lên dữ dội.
Cô cảm nhận được vài giọt nước nhỏ xuống áo, liền chậm rãi nghiêng người về phía trước.
Thấy vậy, người đàn ông khá chu đáo, đưa miệng chai đến sát môi cô.
Sở Ngôn không dám uống nhiều, chỉ khẽ mím môi, nhấp hai ngụm nhỏ, đủ để làm dịu cổ họng khô rát.
“Cảm ơn.” Cô nói, giọng khàn khàn.
Người đàn ông dường như thấy lời cảm ơn này thật mỉa mai, khóe môi cong lên:
“Không có gì.”
Đúng vậy, cảm ơn kẻ đã bắt cóc mình — quả thực là chuyện vô cùng kỳ quặc.
Sở Ngôn nhanh chóng ổn định lại tinh thần, hỏi tiếp:
“Xin hỏi bây giờ là mấy giờ rồi?”
Người đàn ông không trả lời thẳng:
“Quan trọng sao?”
“Tôi muốn biết mình đã hôn mê bao lâu.” Cô đáp.
Đúng lúc đó, phía trước vang lên một tràng cười quái dị:
“Ngủ lâu lắm đó! Khuya lắm rồi!”
Người đàn ông lập tức quát:
“Lo lái xe của mày đi.”
Kẻ bị mắng có vẻ không phục, nhưng cũng không dám cãi, chỉ lẩm bẩm chửi thề:
“Mẹ nó, lái tám tiếng rồi, cũng phải đổi người chứ…”
Sở Ngôn sững người.
Tám tiếng.
Vậy tức là cô đã hôn mê ít nhất tám tiếng đồng hồ.
“Các anh định đưa tôi đi đâu?” Cô hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
Người đàn ông đáp:
“Đi đâu… còn tùy vào cô.”
“Nếu cô hợp tác, sau khi xong việc, chúng tôi sẽ đưa cô sang Mỹ. Còn nếu không…”
Anh ta ngừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống,
“Vậy thì phải xem cô cứng đầu đến mức nào.”
Sở Ngôn hỏi thẳng:
“Các anh muốn gì?”
Người đàn ông không vòng vo:
“Chúng tôi muốn cô hỗ trợ.”
“Nói thật với cô, nhóm của tôi đang nghiên cứu một loại vật liệu bảo hộ mới, nhưng hiện tại gặp phải vài điểm nghẽn. Nghe nói cô là chuyên gia trong lĩnh vực này, nên muốn thỉnh giáo.”
Trong lòng Sở Ngôn đã hiểu rõ dụng ý của đối phương.
Cô giữ giọng điệu bình thản:
“Bảo hộ kiểu gì?”
Người đàn ông đáp gọn:
“Vật liệu sinh học mô phỏng từ dịch nhầy lươn.”
Sở Ngôn không quá bất ngờ. Cô biết lĩnh vực này không chỉ có một mình cô nghiên cứu, nên chỉ hỏi tiếp:
“Các anh gặp khó khăn ở đâu?”
Người đàn ông cười khẽ:
“Mọi thứ đều đã sẵn sàng, chỉ thiếu một cơn gió đông. Và cô, thưa cô Sở Ngôn, chính là ‘gió đông’ đó.”
Cô đáp:
“Nếu là muốn mua bản quyền, thì e rằng đã muộn. Tôi đã chuyển nhượng một phần quyền sở hữu cho Viện Quân Sam. Có lẽ các anh nên đi nói chuyện với Chu tổng.”
“Không cần phiền phức vậy,” anh ta nói, ý tứ sâu xa. “Chỉ là vấn đề trong khâu sản xuất, nên chúng tôi mới mời cô đến tận nơi chỉ dẫn.”
Sở Ngôn trầm giọng:
“Tôi đã ký hợp đồng với Viện Quân Sam. Theo thỏa thuận, tôi không thể tùy tiện tiết lộ công nghệ cốt lõi cho bên thứ ba.”