Chương 196: Ghen
Cô nhìn thấy mỹ nhân mặc sườn xám đi tới bên cạnh Chu Thận Từ, một tay vén nhẹ lọn tóc rơi bên thái dương, gài ra sau tai, rồi hơi cúi người, dường như đang nói lời cảm ơn.
Thần sắc Chu Thận Từ tuy vẫn nhạt, nhưng không còn lạnh lùng như thường ngày, thậm chí còn phảng phất chút ôn hòa hiếm thấy.
Anh khẽ gật đầu, sau đó giơ tay nhận từ tay cô gái kia một thứ trông giống như danh thiếp.
Khoảnh khắc ấy, Sở Ngôn không kịp suy nghĩ, gần như phản xạ có điều kiện mà bật tiếng gọi:
“Chu Thận Từ!”
Giọng cô không lớn, nhưng trong bãi đỗ xe khá yên tĩnh lại vang lên rất rõ.
Chu Thận Từ nghe thấy, ngẩng đầu nhìn sang.
“Ngôn Ngôn.”
Đôi mắt vốn trầm lạnh của anh chợt sáng lên, trong giọng nói còn lẫn cả vẻ bất ngờ.
Nhưng Sở Ngôn lại không hề nhận ra điều đó.
Cô vô thức gán ánh sáng ấy với cô gái đang đứng trước mặt anh, ánh nhìn trở nên sắc bén hơn vài phần.
“Sao em lại đến đây?” Chu Thận Từ bước về phía cô.
Sở Ngôn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh, không nhịn được nhíu mày.
Sở Ngôn nghe mà thấy rất khó chịu, nhưng lại không nói rõ được là khó chịu ở đâu. Chỉ cảm thấy trong ngực có một cục lửa nghẹn lại, đốt đến khó thở.
“Cô đâu cần giới thiệu tên với tôi.”
Lời vừa buột miệng thốt ra, cô đã lập tức hối hận.
Trong đầu cô bỗng hiện lên những hình ảnh cũ.
Chỉ là lần này, cô gái từng bị ức h**p năm xưa đã đổi vai, trở thành kẻ sắc mặt lạnh lùng đứng ở thế thượng phong; còn ánh mắt hoảng hốt, ngây thơ kia lại rơi vào người con gái mặc sườn xám.
Cô bắt đầu âm thầm trách bản thân quá bốc đồng.
Nhưng lời đã nói ra như nước hắt đi, muốn thu cũng không thu lại được nữa.
Có lẽ vì lần đầu tiên đóng vai “ác nhân” kiểu này, Sở Ngôn không quen, ngược lại còn tự thấy lúng túng.
Cô quay mặt đi, nói với Chu Thận Từ:
“Em đợi anh trong xe.”
Nói xong liền xoay người rời đi.
“Ngôn Ngôn.”
Chu Thận Từ bước nhanh lên, nắm lấy tay cô.
“Ở đây xong rồi,” anh nói, “về cùng nhau đi.”
Sở Ngôn để anh kéo tay mình, nhưng không quay đầu lại.
Trên đường về, cô kết nối Bluetooth, bật ngẫu nhiên mấy bài nhạc thịnh hành, muốn dùng âm thanh lấp đi sự ngượng ngùng trong xe.
Nhưng Chu Thận Từ lại đưa tay vặn nhỏ âm lượng.
“Không vui à?” Anh hỏi thẳng.
Bị vạch trần, Sở Ngôn càng khó chịu hơn.
“Không có.” Cô trả lời qua loa.
Chu Thận Từ lại cố tình hỏi tiếp:
“Vậy sao mặt em xụ xuống thế?”
Sở Ngôn nói không ra nguyên do, giọng bắt đầu cáu kỉnh:
“Mệt thôi, đừng hỏi nữa.”
Chu Thận Từ đáp:
“Nếu mệt thì ở nhà nghỉ đi, thư ký có thể đưa anh về.”
Anh vốn không có ý gì khác, nhưng rơi vào tai Sở Ngôn lại vô cùng chói tai.
“Không muốn em tới đúng không?” Cô cười lạnh. “Làm cản trở anh làm người tốt à?”
Chu Thận Từ sững lại:
“Hả?”
Sở Ngôn cho rằng anh giả vờ, tức đến không chịu nổi:
“Không hiểu à? Thế anh đi hỏi cô Thi Thi kia xem có hiểu không!”
Lúc này Chu Thận Từ mới chợt hiểu ra.
Anh bật cười:
“Ngôn Ngôn, em ghen à?”
Sở Ngôn lập tức nổi xù lông:
“Đừng gọi tôi là Ngôn Ngôn! Ai là Ngôn Ngôn của anh!”
Nụ cười của Chu Thận Từ càng rõ hơn, anh mở lời giải thích:
“Cô ấy là một tổ trưởng nhỏ, bị một vị khách uống say quấn lấy—”
“Cho nên anh giúp cô ta?” Sở Ngôn không đợi anh nói xong đã chen vào, giọng đầy mỉa mai. “Chu tổng đúng là vẫn nhiệt tình như xưa.”
Chu Thận Từ không hề tức giận, còn nghiêng đầu, một tay chống lên cửa xe, giọng điệu thản nhiên như đang trêu chọc:
“Cũng không hẳn.”
Sở Ngôn nóng nảy:
“Thế anh còn muốn thế nào nữa! Hay là dẫn cô ta về nhà luôn đi!”
Chu Thận Từ còn thật sự hỏi lại:
“Vậy em sẽ không có ý kiến sao?”
Sở Ngôn đạp phanh, xe dừng cái kít bên đường.
“Không! Em nhường chỗ luôn!”
Nói xong liền định cởi dây an toàn xuống xe.
Nhưng rất nhanh lại phản ứng lại:
“Không đúng, anh xuống xe!”
Chu Thận Từ cười đến mức vai rung lên, còn mặt dày làm nũng:
“Không, trừ khi em hôn anh một cái.”
Sở Ngôn tức đến mức ra tay, đấm mấy cái vào người anh, nghiến răng:
“Hôn cái đầu anh!”
Chu Thận Từ lại ghé sát mặt tới:
“Ừ, hôn đi.”
Mắt Sở Ngôn đỏ lên vì tức:
“Em muốn ly h— ưm!”
Chữ “hôn” còn chưa kịp nói xong đã bị chặn lại.
Hơi thở nồng mùi rượu ập tới, nụ hôn mạnh mẽ không cho phép từ chối.
Môi răng quấn quýt, c*n m*t dây dưa, cuối cùng cũng mài mòn hết cơn giận của Sở Ngôn.