Chương 50: Cơn mưa rơi xuống người đứng ngoài cuộc
Yêu cầu của Sở Ngôn đối với công việc luôn rõ ràng và có phần khắt khe. Cô không chấp nhận đánh đổi chuyên môn, vị trí hay môi trường làm việc chỉ để đổi lấy sự “ổn định tạm thời”. Chính vì thế, suốt một thời gian dài, tiến độ tìm việc của cô chậm hơn dự đoán. Những lời mời phỏng vấn không phải là không có, nhưng hoặc đãi ngộ không phù hợp, hoặc tính chất công việc quá áp lực, không cho phép cô vừa đi làm vừa chăm sóc Niệm Niệm một cách trọn vẹn.
Cô từng nghĩ, chỉ cần cố thêm một chút, mọi thứ sẽ đâu vào đấy. Nhưng thực tế lại cho cô một cú tát tỉnh táo: con người không phải cỗ máy, không thể vừa gồng mình trước sóng gió công việc, vừa ôm trọn vai trò làm mẹ đơn thân mà không hề tổn hao.
May mắn thay, vào đầu tháng Chín, cuối cùng cô cũng nhận được một lời mời phỏng vấn từ một công ty nước ngoài.
Mức lương không thể so sánh với Quân Sam, nhưng đổi lại, cường độ công việc vừa phải, cơ chế rõ ràng, văn hóa doanh nghiệp tôn trọng ranh giới giữa công việc và đời sống cá nhân. Quan trọng nhất, cô có thể dành nhiều thời gian hơn cho Niệm Niệm.
Trước khi về nước, Sở Ngôn từng tràn đầy nhiệt huyết. Cô tin rằng chỉ cần đủ giỏi, đủ cố gắng, cô có thể cân bằng hoàn hảo giữa sự nghiệp và gia đình. Nhưng khi thực sự bước vào guồng quay công việc, đối diện với những mối quan hệ chằng chịt, những quy tắc ngầm và áp lực vô hình, cô mới hiểu rằng lý tưởng đôi khi rất mong manh.
Giờ đây, điều cô khao khát không còn là “thăng tiến” hay “chứng minh bản thân”, mà chỉ là một môi trường làm việc bình thường, ổn định, nơi cô có thể thở.
Hôm đó, Sở Ngôn đã hẹn phỏng vấn với HR của công ty nước ngoài, nên lén xin nghỉ nửa ngày.
Buổi phỏng vấn diễn ra suôn sẻ đến mức khiến cô có chút không chân thực. HR xem hồ sơ của cô rất kỹ, hỏi sâu vào chuyên môn, kinh nghiệm nghiên cứu, các dự án từng tham gia. Ánh mắt đối phương không giấu được sự hài lòng, thậm chí còn buột miệng nói rằng đã lâu rồi mới gặp một ứng viên “đúng chuẩn” như vậy.
Nếu không phải còn vướng quy trình nội bộ, có lẽ họ đã ký hợp đồng ngay tại chỗ.
Tất nhiên, các bước cần đi vẫn phải đi. Phía sau còn hai vòng phỏng vấn nữa, một với trưởng bộ phận, một với lãnh đạo khu vực Trung Quốc. Nhưng chí ít, mọi thứ đang đi đúng hướng.
Khi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, Sở Ngôn hít một hơi thật sâu. Gió đầu thu mang theo chút mát lành lướt qua mặt cô. Cả người như nhẹ bẫng, cảm giác thế giới trước mắt cũng trở nên sáng sủa hơn.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại cô reo lên.
Là số của trường mầm non.
Một linh cảm chẳng lành thoáng qua, tim cô khẽ chùng xuống. Cô bắt máy.
“Xin chào?”
Giọng cô giáo bên kia đầu dây gấp gáp, gần như không kịp thở:
“Chị là mẹ của bé Sở Kỳ Niệm phải không ạ? Vừa rồi Sở Kỳ Niệm đánh nhau với bạn khác, bị ngã gãy tay, hiện tại đang được đưa đến bệnh viện rồi!”
Phải mất vài giây, Sở Ngôn mới hoàn hồn. Cô cuống cuồng mở ứng dụng gọi xe, nhưng các ngón tay run đến mức không bấm nổi, màn hình liên tục trượt sai.
“Tiểu Ngôn?”
Bỗng có người gọi cô.
Sở Ngôn giật mình ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt va phải một gương mặt quen thuộc.
Hạ Cận Tây đang đứng cách đó không xa.
Anh ăn mặc chỉnh tề, dáng vẻ đúng chuẩn một doanh nhân đang đi gặp đối tác. Bên cạnh còn có hai người đàn ông trung niên, trông như lãnh đạo cấp cao, chắc là đang bàn chuyện làm ăn.
Hạ Cận Tây nhanh chóng bước lại gần:
“Tiểu Ngôn, sao em lại ở đây?”
Sở Ngôn hoảng loạn đến mức lời nói vỡ vụn:
“Phỏng… phỏng vấn…”
Hạ Cận Tây nhìn sắc mặt trắng bệch của cô, khẽ nhíu mày:
“Em không sao chứ?”
Toàn thân Sở Ngôn run lên bần bật:
“Không sao… nhưng em phải đến bệnh viện… Niệm Niệm… Niệm Niệm con bé…”
Chỉ cần nghe đến đó, Hạ Cận Tây đã lập tức hiểu chuyện không ổn.
Anh quay đầu, dứt khoát nói với hai người kia:
“Xin lỗi, bạn tôi gặp chuyện gấp. Buổi gặp với tổng giám đốc Đường hôm nay xin phép hủy.”
Không đợi đối phương phản ứng, anh kéo Sở Ngôn lên xe.
Trên đường đến bệnh viện, Sở Ngôn gần như không nói một lời. Hai tay cô siết chặt vào nhau, móng tay bấm sâu vào da thịt mà không hề hay biết. Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu duy nhất: Niệm Niệm đừng sao, xin đừng sao…
Vừa đến nơi, xe còn chưa kịp dừng hẳn, cô đã lao xuống, chạy thẳng về phía khoa cấp cứu.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc ập vào mũi.
Khi nhìn thấy Niệm Niệm đầu tóc lấm lem, nằm im trên giường bệnh, tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Tầm mắt tối sầm lại, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ.
May mà Hạ Cận Tây kịp thời đỡ lấy cô.
Bác sĩ liếc nhìn Sở Ngôn, giọng điệu chuyên nghiệp:
“Cô là người nhà bệnh nhân?”
Sở Ngôn run giọng đáp:
“Tôi là mẹ con bé.”
“Không nghiêm trọng,” bác sĩ nói, “chỉ là gãy xương đơn giản, chưa xuyên qua da.”
“Vậy… sao con bé lại nằm thế kia?” Sở Ngôn gần như không dám thở mạnh.
Bác sĩ bật cười, giơ ngón cái:
“Con gái cô gan thật! Đánh nhau mệt quá, vừa tựa đầu vào gối là ngủ luôn.”
“Cô gọi cháu dậy đi, lát nữa tôi bó bột cho.”
Trái tim treo lơ lửng của Sở Ngôn cuối cùng cũng rơi về đúng vị trí.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, sức lực trong người cô như bị rút cạn. Cô đưa tay ra định gọi Niệm Niệm, nhưng cổ họng nghẹn cứng, không phát ra được âm thanh nào.
Hạ Cận Tây vội đỡ cô ngồi xuống, một tay vỗ nhè nhẹ lên lưng, giọng trầm và chậm rãi:
“Tiểu Ngôn, hít thở chậm thôi, không sao rồi.”
Nước mắt sinh lý không khống chế được, trào ra khỏi hốc mắt. Tim cô đập loạn xạ, như thể vừa chạy qua một đoạn đường dài không có điểm dừng.
“Không sao đâu… có tôi đây…”
Sở Ngôn không còn nghe rõ anh đang nói gì nữa. Trước mắt cô, thế giới dần nhòe đi, cuối cùng hóa thành một mảng mờ đục.
Còn ở hành lang đông người qua lại ấy, Chu Thận Từ đứng lặng yên.
Anh như bị tách khỏi dòng chảy của thời gian, chỉ lặng lẽ nhìn về phía Sở Ngôn.
Nhìn cô từng chút một dựa vào vai Hạ Cận Tây, run rẩy nức nở, như một đứa trẻ vừa đi lạc, cuối cùng cũng tìm được chỗ bám víu.
Thứ rơi xuống không phải là nước mắt.
Mà là một cơn mưa lạnh, nặng nề, trút thẳng lên người kẻ đứng ngoài cuộc.