Chương 72: Chìa khóa
Căn hộ còn chưa hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng thì Sở Ngôn đã bắt đầu một đêm gần như không ngủ.
Dù trong phòng khách không có món đồ gì quá giá trị, nhưng cô hiểu quá rõ tính khí của Sở Hạo Thiên. Cái kiểu “tay nhanh hơn não”, thấy gì tiện tay là cầm, chưa cần biết hậu quả ra sao — trước đây cô đã phải thu dọn hậu quả cho cậu ta không biết bao nhiêu lần rồi. Vì vậy, cả đêm ấy, Sở Ngôn ngủ rất chập chờn. Chỉ cần ngoài phòng khách vang lên một tiếng động rất nhỏ, dù chỉ là tiếng sofa kêu cọt kẹt vì cậu ta trở mình, cô cũng lập tức tỉnh táo, nằm im lắng nghe rất lâu, xác nhận không có gì bất thường mới dám thở phào, nhắm mắt lại.
Thế nhưng vừa chợp mắt được một lát, lại tỉnh.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, đến khi trời còn chưa kịp sáng hẳn, ánh sáng nhàn nhạt đã len qua khe rèm, Sở Ngôn liền dứt khoát ngồi bật dậy.
Cô không muốn chịu đựng thêm nữa.
Rửa mặt qua loa bằng nước lạnh, cô bước thẳng ra phòng khách, không nương tay, dùng mũi chân đá cho thằng em trai đang ngủ say trên sofa một cái.
“Dậy.”
Sở Hạo Thiên ngủ như chết. Bị đá bất ngờ, cậu ta chỉ lật người một cái, kéo chăn mỏng lên cao hơn, miệng lẩm bẩm khó chịu:
“Mấy giờ rồi vậy…”
Sở Ngôn không trả lời. Cô cúi xuống, kéo thẳng cậu ta ngồi dậy, ánh mắt lạnh tanh, từng chữ phát ra rất rõ:
Sở Hạo Thiên dày mặt cười cười, bụng đói bắt đầu kêu:
“Nhà chị có gì ăn không? Cho em xin miếng lót dạ?”
Giờ phút này, trong đầu Sở Ngôn chỉ còn một suy nghĩ duy nhất — tiễn cho nhanh. Cô quay vào bếp, lôi trong tủ ra mấy cái bánh mì ngọt, ném thẳng sang cho cậu ta:
“Bánh kem. Ăn thì ăn.”
Sở Hạo Thiên bắt được, cười hì hì như chẳng hề thấy xấu hổ:
“Cảm ơn chị.”
Cậu ta ăn rất nhanh, như thể sợ bị đổi ý. Ăn xong còn tiện tay mở tủ lạnh, lấy thêm một chai nước suối, vặn nắp uống ừng ực.
Hành lang buổi sáng sớm yên tĩnh đến lạ. Không khí còn mang theo hơi lạnh nhè nhẹ của đêm chưa tan. Sở Hạo Thiên đeo balo, sải bước ra khỏi căn hộ, trước khi đi còn quay lại giơ tay chào kiểu quân đội, giọng điệu rất có tinh thần:
“Em đi trước nha, lúc nào đó trả lại cho chị.”
Trong đầu Sở Ngôn thoáng lóe lên một dấu hỏi.
Trả lại cái gì?
Nhưng cô mệt đến mức chẳng buồn nghĩ sâu, chỉ đứng tựa cửa nhìn theo bóng lưng cậu ta khuất dần, rồi đóng cửa lại.
Cô không biết rằng —
Sở Hạo Thiên hoàn toàn không đi xa.
Cậu ta rẽ xuống bãi đậu xe của khu chung cư. Ánh đèn cảm ứng bật sáng, soi rõ từng hàng xe đỗ ngay ngắn. Chỉ cần liếc mắt một vòng, cậu ta đã nhìn thấy ngay chiếc Bentley trắng nổi bật giữa đám xe bình thường xung quanh, như một kẻ sinh ra đã không thuộc về nơi này.
Bước chân cậu ta khựng lại.
Từ trong túi quần, Sở Hạo Thiên móc ra một chiếc chìa khóa xe.
Tim đập thình thịch.
Cậu ta nhấn nhẹ.
Đèn chiếc Bentley trắng lập tức nhấp nháy hai cái, ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu lên gương mặt đang dần trợn tròn của cậu ta.
“Đệch!”
Sở Hạo Thiên không kìm được chửi thề.
“Là thiệt luôn hả?!”
Cậu ta lao tới như lên cơn, bấm liên tục trên chìa khóa, rồi tự tát mình một cái thật mạnh. Đến khi cơn đau truyền thẳng lên não, cậu ta mới tin đây không phải mơ.
“Má ơi… chị tao đúng là phát tài trong im lặng!”
Thảo nào tối qua chị ta sốt ruột đuổi mình đi!
Thực ra đêm qua, cậu ta đã nhìn thấy chìa khóa Bentley treo trên tường phòng khách rồi, nhưng trong đầu vẫn mặc định đó là đồ giả — thứ đồ trang trí người ta mua cho vui. Sáng nay trước khi đi, tiện tay cầm thử cho “hên”, ai ngờ lại trúng mánh thật!
Sở Hạo Thiên phấn khích đến mức nhảy cẫng lên, hai tay sờ khắp thân xe, từ gương chiếu hậu đến logo trước mũi xe, không sót chỗ nào. Chui vào trong, nhìn bộ nội thất da cừu toàn bộ, cậu ta hít hà đến mức nước dãi suýt nhỏ xuống ghế.
Ngồi vào ghế lái, cậu ta lục tìm trí nhớ, làm theo mấy video hướng dẫn từng xem trên mạng. Khi động cơ nổ máy, âm thanh trầm thấp vang lên trong không gian yên tĩnh của bãi xe, cậu ta không nhịn được hét to:
“Ô hô!”
Chiếc Bentley trắng chậm rãi lăn bánh, rồi nhanh chóng lao ra khỏi bãi đậu xe. Vừa lái, cậu ta vừa huýt sáo, miệng lẩm bẩm đầy đắc ý:
“Chị à, em có báo trước với chị rồi đó nha~”
Tay trái cầm vô lăng, tay phải cậu ta gọi điện cho bạn gái:
“Alo, Tiểu Mộng hả? Đừng ngủ nữa, anh kiếm được món ngon cho em rồi…”
—
Cùng lúc đó, Sở Ngôn hoàn toàn không hề hay biết.
Cô đang chuẩn bị bữa sáng cho Niệm Niệm, cẩn thận cắt trái cây, hâm sữa, mở cửa sổ cho căn hộ thoáng khí. Sau đó lại dọn dẹp nhà cửa thêm một lượt nữa, lau sạch sàn phòng khách, xếp lại sofa, cuối cùng cũng xóa sạch được dấu vết kiểu “châu chấu quét qua” mà Sở Hạo Thiên để lại.
Xong xuôi hết thảy, cô trang điểm nhẹ. Còn chưa kịp chọn quần áo thì điện thoại đã reo lên.
Là Chu Thận Từ.
“Cho em thêm năm phút.” Sở Ngôn vừa kẹp điện thoại vừa nói.
Giọng anh điềm nhiên, mang theo chút chiều chuộng rất khó nhận ra:
“Năm mươi phút cũng được.”
Không hiểu vì sao, tâm trạng Sở Ngôn bỗng tốt hẳn lên.
Cô thay bộ đồ thể thao thoải mái, dắt Niệm Niệm ra ngoài. Có lẽ do đêm qua ngủ không đủ, trên đường đi cô cứ ngáp liên tục, mắt hơi cay.
Chu Thận Từ liếc cô một cái:
“Mệt à? Có cần tìm chỗ nghỉ một lát không?”
Sở Ngôn lườm anh:
“Anh định đưa em đi nghỉ ở đâu?”
Chu Thận Từ cong môi cười nửa miệng:
“Sao? Sợ tôi ăn thịt em à?”
Sở Ngôn lẩm bẩm:
“Biết đâu đấy.”
Chu Thận Từ khựng lại một chút rồi nói rất tự nhiên:
“Yên tâm, hôm nay ba mẹ tôi cũng có mặt, không ăn được em đâu.”
Sở Ngôn lập tức hoảng hốt:
“Ba mẹ anh?”
Cô cúi nhìn bộ đồ thể thao mình đang mặc, cuống đến mức giậm chân:
“Sao anh không nói sớm!”
Chu Thận Từ vẫn rất bình tĩnh:
“Họ quyết định đi gấp, sáng nay mới nói với tôi.”
“Không sao đâu,” anh bổ sung, “họ ở khu khác. Em không cần tiếp xúc, có gặp thì gật đầu chào là được.”
Dù vậy, Sở Ngôn vẫn thấy bất an:
“Thế này không chính thức chút nào…”
Chu Thận Từ nhướn mày:
“Muốn chính thức thì lần sau tới thẳng nhà tôi.”
Tai Sở Ngôn đỏ bừng:
“Ai thèm tới nhà anh!”
Niệm Niệm nghe vậy liền chen vào, giọng non nớt:
“Mẹ ơi, con muốn tới nhà chú.”
Chu Thận Từ bật cười khẽ.
Còn mặt Sở Ngôn thì nóng rực lên. Cô quay đầu nhìn ra cửa sổ, không nói thêm gì nữa.
Một lúc sau, Chu Thận Từ lại lên tiếng, giọng trầm chậm:
“Đừng căng thẳng. Tôi chuẩn bị đầy đủ đồ bảo hộ rồi. Em và Niệm Niệm chỉ cần chơi cho vui. Còn giao tiếp, để tôi lo.”
Sở Ngôn lí nhí:
“Cái này tính là gì chứ… tụi mình còn chưa chính thức quen nhau mà…”
Chu Thận Từ nói thẳng, không vòng vo:
“Nhưng chuyện tôi đang theo đuổi em, tôi muốn cả thế giới biết.”
Trong lòng Sở Ngôn như nở ra từng chùm hoa nhỏ màu hồng, tim mềm đi lúc nào không hay.
“Vậy thì—”
Cô vừa định nói tiếp thì chuông điện thoại trong xe vang lên.
“Có chuyện gì vậy, ba?” Chu Thận Từ bấm nghe.
Giọng mẹ anh vang lên từ đầu dây bên kia, có chút mệt mỏi:
“Thận Từ à, hôm nay ba mẹ không đi cưỡi ngựa nữa đâu. Con thay ba mẹ gửi lời hỏi thăm cô Sở nhé.”
Chu Thận Từ nhíu mày:
“Có chuyện gì sao?”
Chu phu nhân thở dài:
“Trên đường gặp một cậu thanh niên đua xe, tông trúng xe của ba con. Giờ đang ầm ĩ lắm.”
Một dự cảm không lành, lặng lẽ lan ra trong lòng Sở Ngôn.