Chương 75: Giới hạn
Sở Ngôn đứng trước mặt Sở Hạo Thiên, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống.
Cánh tay vừa giơ lên vừa hạ xuống dứt khoát, trong lòng bàn tay là bốn vệt bầm tím cong cong như trăng khuyết, in hằn rõ ràng.
Sở Hạo Thiên ôm mặt, ngơ ngác mất vài giây mới hoàn hồn. Ngay sau đó, cậu ta như con chó dữ bị đạp trúng đuôi, bật dậy gào lên:
“Đ** mẹ mày—”
Chát! Chát!
Hai cái tát nữa giáng xuống.
Sở Hạo Thiên bị đánh đến choáng váng, nhất thời không biết nên ôm bên mặt nào.
“Nghe cho rõ đây.”
Mắt Sở Ngôn đỏ rực, đôi mày thanh tú giật lên không kiểm soát.
“Tôi sẽ không nộp tiền bảo lãnh, cũng không giúp em dàn xếp. Giam giữ cũng được, lưu án cũng được — tất cả do em tự gánh.”
Sở Hạo Thiên chết sững.
“Sao chị dám! Chị là chị kiểu gì vậy hả?!”
“Làm chị của em chưa bao giờ là lựa chọn của tôi.”
Giọng Sở Ngôn lạnh như từng viên đá rơi xuống.
Có lẽ chưa từng thấy mẹ mình như vậy, Niệm Niệm sợ đến ngây người. Con bé ôm chặt chiếc ba lô nhỏ, lùi dần về góc tường.
Đúng lúc ấy, một bóng người che khuất ánh sáng trước mặt con bé.
Hai bàn tay ấm áp bao lấy bàn tay nhỏ xíu của Niệm Niệm.
Con bé chớp mắt, thấy Chu Thận Từ đang ngồi xổm trước mặt mình, nhẹ nhàng hướng dẫn con bé giơ tay lên che kín tai.
“Đừng nghe.”
Giọng anh dịu xuống hẳn.
“Mẹ đang trừng phạt người xấu.”
Niệm Niệm gần như muốn khóc:
“Mẹ có bị bắt nạt không?”
“Không.”
Chu Thận Từ nói rất chắc.
“Mẹ bảo vệ con. Còn chú bảo vệ mẹ.”
Niệm Niệm ngập ngừng gật đầu:
“Vậy… con phải làm gì?”
“Ngồi đây.”
Anh nói khẽ.
“Che tai lại. Đợi mẹ dẫn con về nhà.”
Ở phía bên kia, Sở Hạo Thiên đã bị cảnh sát khống chế, nhưng cậu ta vẫn điên cuồng chửi bới:
“Con đàn bà khốn nạn! Để ba mẹ biết mày thấy chết không cứu, họ lột da mày ra cũng chưa đủ!”
Sở Ngôn vừa định mở miệng—
Một bóng đen đã lao tới.
“Á—!”
Sở Hạo Thiên gào thảm, ngã dúi xuống đất. Một vật trắng nhỏ dính máu bắn khỏi miệng cậu ta, lăn lông lốc trên sàn.
Chu Thận Từ sải một bước dài, đá thẳng vào mặt Sở Hạo Thiên. Ngay sau đó, anh giẫm mạnh chân lên đầu cậu ta, ghì chặt xuống đất.
Động tác liền mạch, gọn gàng, lạnh lùng đến rợn người.
“Ư… ư…”
Sở Hạo Thiên chỉ còn phát ra tiếng r*n r* vô lực.
Chu Thận Từ nhìn xuống, ánh mắt sắc lạnh như đang nhìn một thứ mục rữa:
“Tôi xem ai dám động vào cô ấy một sợi tóc.”
Cảnh sát xung quanh đều sững người, đến quên cả phản ứng. Phải đến khi Chu tiên sinh và Chu phu nhân chạy tới, kéo Chu Thận Từ ra, hiện trường mới hạ nhiệt.
Phần xử lý sau đó không quá phức tạp.
Chu tiên sinh và Chu phu nhân không truy cứu trách nhiệm dân sự của Sở Hạo Thiên. Chủ xe Mercedes cũng nhận bồi thường, chấp nhận hòa giải.
Nhưng hành vi của Sở Hạo Thiên quá nghiêm trọng, cuối cùng vẫn bị xử phạt hành chính bảy ngày tạm giam.
Lúc này Sở Hạo Thiên mới thật sự hoảng sợ, liên tục van xin Sở Ngôn nộp tiền bảo lãnh.
“Chị! Em không muốn ở đây đâu!”
Sở Ngôn lạnh nhạt:
“Em tự nói với ba mẹ đi.”
Nói xong, cô quay người rời đi, không hề ngoái đầu lại.
Sau một trận hỗn loạn, trời đã xế chiều.
Đừng nói cưỡi ngựa, thêm một lát nữa là tới giờ ăn tối.
Sở Ngôn dắt Niệm Niệm ra khỏi tòa nhà xử lý sự việc, vừa bước ra đã thấy Chu Thận Từ đứng cùng ba mẹ anh ở cửa.
Cô suy nghĩ vài giây, rồi chủ động dẫn con bé đi tới.
“Chú, dì.”
Cô khẽ gọi.
“Hôm nay… thật sự xin lỗi.”
Chu Thận Từ lập tức bước lên, chặn lại động tác cúi người của cô.
“Đừng cái gì cũng nhận hết về mình.”
Anh cau chặt mày, gương mặt trầm như nước sâu.
Chu tiên sinh và Chu phu nhân cũng lên tiếng:
“Không sao đâu, không phải lỗi của cháu. Đừng tự trách.”
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ xa:
“Anh!”
Mọi người quay đầu lại — là Chu Duyệt Thâm.
“Ba mẹ, hai người không sao chứ?”
Anh ta chạy tới.
“Tốt lắm.” Chu phu nhân đáp.
Chu Duyệt Thâm gật đầu, rồi quay sang Sở Ngôn, cười:
“Đây chắc là cô Sở?”
Sở Ngôn từng nghe Chu Thận Từ nhắc đến hai người em trai, nhưng chưa gặp bao giờ. Cô chỉ có thể mỉm cười lịch sự:
“Chào anh.”
Xung quanh đột nhiên có quá nhiều người lạ, Niệm Niệm bắt đầu thấy bất an, nép sau lưng mẹ, chỉ thò nửa cái đầu ra quan sát.
Chu Thận Từ thẳng thắn cắt ngang:
“Tiểu Thâm, em đưa ba mẹ về trước đi.”
Chu Duyệt Thâm hiểu ý ngay:
“Được.”
Chu tiên sinh còn định nói gì đó, nhưng—
“Có gì để lần sau.”
Chu Thận Từ không cho cơ hội.
Nhìn Niệm Niệm ngủ say trong lòng, Sở Ngôn khẽ nói:
“Anh không nên đưa em về.”
Hàng mày Chu Thận Từ khẽ động, trong ánh mắt dài hẹp là một khoảng lặng sâu thẳm.
Một lúc sau, anh đáp:
“Đúng là không nên.”
Hàng mi dài của Sở Ngôn khẽ rũ xuống, như thể cánh cửa đã mở ra:
“Đều là lỗi của em… làm anh mất mặt, làm chú dì không vui. Giá mà lúc đầu em—”
Két—!
Tiếng phanh gấp cắt ngang lời cô.
Chiếc xe lập tức đổi hướng.
Sở Ngôn sững sờ:
“Anh làm gì vậy?”
“Không về nhà em.”
Giọng Chu Thận Từ trầm và dứt khoát.
“Về nhà tôi.”