Chương 78: Trước cổng
“Mẹ, mình về đi.”
Sở Hạo Thiên nói giọng hở gió, vừa nói vừa xoa xoa bên má vẫn còn nóng rát. Cái tát lúc ở đồn cảnh sát đến giờ vẫn khiến cậu ta ê ẩm, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với cảm giác mất mặt và sợ hãi vẫn đang đè nặng trong lòng.
“Đừng đi tìm chị con nữa.”
“Tại sao?”
Mẹ Sở không phục, hừ lạnh một tiếng, gương mặt vốn đã khó coi nay càng thêm cay nghiệt.
“Con bé đó ba ngày không đánh là leo lên mái nhà, đúng là thiếu dạy dỗ.”
Sở Hạo Thiên nghe mà rùng mình. Trong đầu lại hiện lên hình ảnh Chu Thận Từ đứng giữa hiện trường, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao, chỉ một câu “em không sai” đã chặn đứng tất cả lời công kích. Cậu ta sợ nhất là lại phải đụng mặt người đàn ông đó lần nữa.
Nhưng sĩ diện đàn ông khiến cậu không dám nói thẳng ra.
Mẹ Sở liếc qua một cái đã nhìn thấu tâm tư con trai, cười khẩy đầy mỉa mai:
“Nhìn cái bộ nhát cáy của con kìa, bảo sao bị chị con đè đầu cưỡi cổ!”
“Không phải đâu!”
Sở Hạo Thiên vội vàng biện minh, giọng cao hẳn lên vì kích động.
“Chị con thì làm gì có gan đó. Là vì có thằng đàn ông kia đứng sau chống lưng, nên chị con mới dám hung hăng vậy thôi.”
Mẹ Sở nghe vậy thì bật cười khinh miệt.
“Đàn ông gì chứ, chẳng qua là thằng tình nhân thôi.”
Bà nghiến răng, từng chữ phun ra mang theo sự căm ghét tích tụ nhiều năm.
“Con nhỏ đó từ bé đã là thứ yêu tinh, sinh ra đã biết quấn lấy cha nó. Mấy trò quyến rũ đàn ông, nó rành lắm. Tao không ăn mấy trò đó đâu!”
Ánh mắt bà ta sắc như dao, như thể trong ký ức của bà, Sở Ngôn chưa bao giờ là con gái, mà chỉ là một cái gai cần phải nhổ bỏ.
“Nhưng… họ Chu đó trông có vẻ rất ghê gớm…”
Sở Hạo Thiên vẫn không yên tâm. Hình ảnh gia đình họ Chu trong đồn cảnh sát cứ lởn vởn trong đầu cậu — trầm ổn, kín kẽ, từng lời nói đều có trọng lượng, không giống những người mà cậu từng tiếp xúc.
“Ghê gớm cái gì?”
Mẹ Sở hừ mũi khinh thường.
“Cùng lắm thì nhiều tiền hơn người ta chút thôi. Có tiền thì ghê gớm chắc?”
Nói chuyện chưa dứt, hai mẹ con đã tới khu chung cư nơi Sở Ngôn ở.
Sở Hạo Thiên dẫn đường phía trước, bước chân có phần chần chừ, còn mẹ Sở thì khí thế hùng hổ, dáng vẻ như thể hôm nay nhất định phải xông vào đòi cho ra lẽ.
“Ê ê! Hai người kia làm gì đó?”
Một bảo vệ bất ngờ từ chòi trực lao ra, giơ tay chặn lại.
Sở Hạo Thiên khựng lại một nhịp.
“Tôi tới tìm chị tôi.”
Giọng bảo vệ không chút dao động:
“Chị cậu ở đâu?”
“Tôi không quen cậu. Trong sổ khách cũng không có tên. Tôi không thể cho vào.”
Mẹ Sở lập tức nổi nóng, giọng the thé vang cả một góc cổng:
“Cậu thanh niên này bị làm sao vậy? Chúng tôi lừa cậu chắc? Tôi là mẹ ruột của nó! Cậu phải cho chúng tôi vào!”
Bảo vệ vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, đúng quy trình:
“Vậy thì mời chủ hộ xuống đón.”
Mẹ Sở quay sang Sở Hạo Thiên, ra lệnh không chút do dự:
“Gọi điện đi!”
Sở Hạo Thiên làm theo ngay.
Điện thoại reo lên khi Sở Ngôn vừa tới cổng trường mầm non, tay còn đang nắm chặt balo nhỏ của Niệm Niệm.
Cô nhìn màn hình một giây, ánh mắt tối đi, nhưng cuối cùng vẫn bắt máy.
Giọng Sở Hạo Thiên vang lên trước:
“Chị, xuống đón tụi em đi.”
Sở Ngôn đoán được là mẹ đã lo xong chuyện bảo lãnh, nhưng cô vẫn giả vờ hỏi, giọng đều đều:
“Mấy người là ai?”
Quả nhiên, đầu dây bên kia lập tức hỗn loạn.
Mẹ Sở gào lên như sét đánh, tiếng chói tai đến mức khiến mấy phụ huynh xung quanh ngoái nhìn:
“Ai là ai nữa hả? Em trai con không lo, chẳng lẽ tao không lo? Mau xuống đây đón tụi tao!”
Sở Ngôn lặng lẽ kéo điện thoại ra xa tai một chút. Đợi cho cơn gào thét kia dịu bớt, cô mới đưa máy lại gần, giọng bình tĩnh đến lạnh lẽo:
“Không xuống được.”
“Ý gì?!”
Mẹ Sở gắt lên.
“Nhà con không chào đón hai người.”
Câu nói ngắn gọn, rõ ràng, không còn chỗ cho thương lượng.
Mẹ Sở tức đến mức gần như phát điên:
“Tao nói cho mày biết, mày không xuống thì tụi tao cũng không đi!”
Sở Ngôn thở dài, cảm giác mệt mỏi quen thuộc lan khắp cơ thể.
“Vậy thì hai người chỉ có thể ngủ ngoài đường thôi.”
“Tít——”
Cô chủ động cúp máy.
Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng còi xe vang lên phía sau.
Sở Ngôn quay đầu lại.
Giữa dòng xe tấp nập lúc chạng vạng, chiếc Maybach đỗ ven đường, thân xe đen bóng phản chiếu ánh chiều tà, trầm ổn như một con thú săn đang bình thản quan sát thế giới.
Chu Thận Từ ngồi ở ghế lái.
Vẫn là dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị quen thuộc, sống lưng thẳng, tay đặt hờ trên vô lăng, cả người toát ra cảm giác kiểm soát tuyệt đối.
Không hiểu vì sao, Sở Ngôn lại cong môi cười.
Cô bỏ mặc hoàn toàn tiếng gào thét mất kiểm soát của mẹ ở đầu dây bên kia, nhẹ nhàng tắt máy. Đầu nghiêng đi rất khẽ, mái tóc mềm rơi xuống bên má, vừa dịu dàng vừa kiên định.
Khoảnh khắc ấy, Chu Thận Từ dường như đã mỉm cười.
Hoặc có lẽ… chỉ là ánh hoàng hôn đã vô tình làm mềm đi đường nét nghiêm nghị nơi khóe môi anh.
“Mẹ ơi!”
Niệm Niệm đeo cặp nhỏ, lon ton chạy tới, hai mắt sáng rỡ.
“Mẹ đây~”
Sở Ngôn lập tức ngồi xuống, dang tay ra, để con bé lao thẳng vào vòng tay mình.
“Mẹ ơi, chú cũng tới rồi!”
Niệm Niệm ôm cổ mẹ, bàn tay nhỏ xíu vẫy vẫy về phía Chu Thận Từ.
“Ừ, chú tới rồi.”
Sở Ngôn đứng dậy, nắm tay con, dắt tới bên xe.
Chu Thận Từ đã xuống xe, mở cửa ghế sau cho hai mẹ con, động tác tự nhiên đến mức như đã quen từ rất lâu.
“Tối nay muốn ăn gì?” anh hỏi.
Nhớ tới cuộc điện thoại vừa rồi, sợ mẹ lại tiếp tục làm loạn, Sở Ngôn nói ngay:
“Anh đưa bọn em về nhà đi.”
Chu Thận Từ hít sâu một hơi, rồi bất ngờ “rầm” một tiếng, đóng cửa xe lại.
Anh vòng về ghế lái, cài dây an toàn, giọng thản nhiên đến mức khiến người ta không đoán ra suy nghĩ thật:
“Em không nói thì anh coi như ăn đồ Ý cũng được.”
Sở Ngôn nghiêng người về phía trước, chống tay lên lưng ghế lái, chọt chọt anh một cái:
“Em nói rồi mà, về nhà.”
Chu Thận Từ làm như không nghe, bình thản quay sang hỏi người khác:
“Niệm Niệm, hôm nay còn muốn tới ‘lâu đài’ chơi không?”
Hôm qua con bé mới khám phá được nửa căn biệt thự, cảm giác mới mẻ còn nguyên, nghe vậy liền gật đầu cái rụp:
“Muốn ạ!”
Sở Ngôn nhíu mày, còn chưa kịp phản đối:
“Không được đâu…”