Chương 96: Phiên “phỏng vấn không chính thức” đầu đời
Tối hôm đó, sau khi về nhà, bé Niệm Niệm đã trải qua cuộc “phỏng vấn không chính thức” đầu tiên trong cuộc đời bé.
“Thế nếu là mami và chú ấy, con giúp ai?”
Niệm Niệm không do dự dù chỉ nửa giây:
“Mami!”
Sở Ngôn hài lòng gật đầu:
“Được. Vậy sau này nếu chú ấy còn lén tìm con, con phải làm gì?”
Lưng Niệm Niệm lập tức thẳng tắp, giơ tay như học sinh tiểu học:
“Báo cáo với mami!”
“Ừ, ngoan.” Sở Ngôn gật đầu xác nhận.
Cô vốn định hỏi thêm xem nhóc con đã “chặt chém” Chu Thận Từ bao nhiêu tiền, nhưng nghĩ đến tuổi thơ của chính mình – từng bị mẹ kiểm soát, xâm phạm riêng tư đủ điều – cuối cùng lại nuốt lời vào trong.
Cô cũng là lần đầu làm mẹ, thật sự không biết thế nào mới là tốt nhất cho con.
Thôi thì… quan sát thêm đã.
Sáng hôm sau, không hiểu có trục trặc gì, chuông báo thức của Sở Ngôn không reo.
Khi cô mở mắt ra, trời đã sáng rõ.
“Chết rồi…”
Cô bật dậy như cá chép hóa rồng, với tay lấy điện thoại. Trên màn hình hiện rõ 8:05, phía dưới là mấy tin nhắn chưa đọc.
Xếp từ mới đến cũ:
Sở Ngôn hoàn toàn ngơ ngác, lập tức gọi lại.
Vừa kết nối, giọng Chu Thận Từ vang lên:
“Dậy rồi?”
Giọng Sở Ngôn vẫn còn đặc sệt vì ngái ngủ:
“Ừm… có chuyện gì vậy?”
“Đón em đi làm.”
Anh trước giờ nói chuyện luôn gọn gàng, không vòng vo, mỗi câu đều trực tiếp l*t tr*n ý đồ.
Sở Ngôn sững người:
“Sao anh lại đến đón tôi?”
Ngay sau đó cô nhớ ra điều gì, vội vàng giải thích:
“Tôi không cố ý ngủ quên đâu…”
Bên kia truyền tới tiếng cười trầm thấp:
“Không thúc em. Công ty tôi chưa đến mức không chịu nổi việc một nhân viên thỉnh thoảng đi trễ.”
Có lẽ ánh nắng buổi sáng quá dịu, rọi lên mặt người mang theo hơi ấm, Sở Ngôn bỗng cảm thấy có thứ gì đó đang lặng lẽ tan chảy.
Cô hơi ngại, từ chối khéo:
“Tôi… tôi còn phải đưa Niệm Niệm đi học, để anh đợi lâu không tiện…”
Chu Thận Từ dùng giọng thương lượng rất đúng mực:
“Em đã cho tôi cơ hội thể hiện rồi, để tôi nắm bắt cho tốt, được không?”
Vậy là, Sở Ngôn và Niệm Niệm cùng ngồi lên chiếc Maybach của anh.
“Chào chú ạ~” Niệm Niệm vui vẻ vẫy tay.
“Chào buổi sáng, Niệm Niệm.” Chu Thận Từ dịu giọng đáp.
Niệm Niệm mở to đôi mắt long lanh, nhìn anh chằm chằm:
“Hôm nay chú trông mới ghê á!”
Sở Ngôn khó hiểu:
“Mới là sao?”
Niệm Niệm nói rất hồn nhiên:
“Lần trước gặp chú, con thấy chú cũ cũ, rách rách, giống như sắp vỡ ra vậy á~”
Sở Ngôn hơi ngạc nhiên:
“Lần trước là khi nào?”
Chu Thận Từ thuận miệng tiếp lời:
“Khi em không chịu để ý đến anh.”
Sở Ngôn khựng lại, lẩm bẩm rất khẽ:
“Giờ cũng đâu có muốn để ý lắm đâu…”
Tai Niệm Niệm cực kỳ thính, lập tức ghi nhớ câu này.
Nhân lúc Sở Ngôn không chú ý, bé kéo nhẹ tay áo Chu Thận Từ, thì thầm:
“Chú ơi, nếu chú còn cần, Niệm Niệm vẫn giúp được nhen~”
Nói rồi xòe bàn tay nhỏ ra lắc lắc – ý là vẫn giá năm trăm nha.
Sau đó, Chu Thận Từ thật sự tiếp tục “ủng hộ việc làm ăn” của Niệm Niệm.
Từ việc xúi bé hẹn Sở Ngôn đi ăn, tìm đủ loại lý do xuất hiện trước cửa nhà, cho đến việc thành công dụ được Sở Ngôn đi xem phim cùng.
Chỉ tiếc là, những ngày tháng tốt đẹp ấy không kéo dài được bao lâu.
Cuối năm cận kề, viện nghiên cứu bận đến mức quay cuồng.
Riêng Sở Ngôn có hai dự án cần rollout, gần như không còn thời gian trống.
Một là giai đoạn sign-off đầu tiên của lớp phủ bảo vệ đạn đạo,
một là dự án áo chống đạn nâng cấp do cô phụ trách độc lập.
Áo chống đạn dự kiến đầu năm sau ra mắt, lại thêm trước đó từng chỉnh sửa thiết kế mất khá nhiều thời gian, tiến độ cực kỳ gấp gáp, Sở Ngôn thường xuyên phải tăng ca.
Mỗi lần như vậy, Chu Thận Từ đều chủ động đến đón Niệm Niệm ở mẫu giáo, đưa bé tới viện nghiên cứu, cùng chờ Sở Ngôn tan làm.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Đã hơn bảy giờ tối, Sở Ngôn vẫn còn vùi đầu trong phòng thí nghiệm.
Sợ Niệm Niệm đói, Chu Thận Từ đưa bé đi ăn tối trước, còn đóng gói mang về rất nhiều đồ ăn.
Đang chuẩn bị quay lại viện tìm Sở Ngôn thì Niệm Niệm bỗng đứng khựng lại.
Chu Thận Từ lập tức nhận ra, cũng dừng bước.
Chỉ thấy ánh mắt Niệm Niệm dán chặt vào tủ kính cửa hàng Lego bên đường, như bị thứ gì đó thu hút.
“Sao vậy?” Anh ngồi xổm xuống hỏi.
“Chú ơi…” Niệm Niệm chỉ vào lâu đài Disney sáng đèn, hỏi,
“Cái này có đẹp không ạ?”
Chu Thận Từ nghĩ bé thích, liền nói:
“Đẹp. Chú mua cho con nhé?”
Niệm Niệm lắc đầu:
“Không.”
Rồi bé mở khóa túi đeo nhỏ, thò tay vào lục lọi một hồi, lấy ra một xấp tiền được xếp ngay ngắn.
“Niệm Niệm có tiền.”
“Niệm Niệm tự mua.”
Chu Thận Từ nhìn một cái là nhận ra ngay – đây chẳng phải là “tiền hối lộ” anh đưa cho bé sao?
Anh bật cười khẽ, giọng dịu đi hẳn:
“Được, mình đi mua.”
Thế là, Niệm Niệm như ý nguyện ôm được tòa lâu đài của mình, khuôn mặt nhỏ rạng rỡ đến mức như nở hoa.