Làm Sao Để Ly Hôn Chồng Đại Thiếu Gia

Chương 104: Kế hoạch “hiểu lầm”

Bất chợt, trong đầu Đào Ứng Nhiên lóe lên một cái tên — cô giáo B.

Đúng rồi!
Cô vẫn còn “viện binh” là chuyên gia ly hôn _ cô giáo B cơ mà!

Nghĩ tới đây, Đào Ứng Nhiên lập tức đăng nhập Tiểu Hồng Thư, vội vàng gửi tin nhắn cho cô giáo B.

Ở đầu bên kia màn hình, trong thư phòng yên tĩnh, Cố Cẩn Xuyên nhìn dòng chat hiện lên mà suýt nữa thì không giữ nổi bình tĩnh.

Anh thật sự rất muốn xông thẳng vào phòng Đào Ứng Nhiên, hỏi cho rõ ràng: rốt cuộc là vì sao?

Hôm qua cô còn nói sẽ cùng anh đón sinh nhật năm sau cơ mà?

Mới qua một đêm đã đổi ý?
Trở mặt còn nhanh hơn lật sách!

cô giáo B:
【Tôi thấy dạo này cậu cũng không đăng bài gì, còn tưởng cậu không muốn ly hôn nữa rồi.】

Đào Tiểu Nhiên:
【Ờm… chuyện này hơi phức tạp, nhưng đúng là tôi cần một cách có thể ly hôn nhanh ngay lập tức.】

cô giáo B:
【Vì sao nhất định phải ly? Chồng cậu vừa cho cậu mặt mũi, vừa chịu chi tiền, nhìn là thấy rất thương cậu mà.】

Câu hỏi này khiến Đào Ứng Nhiên thoáng chột dạ.

Cố Cẩn Xuyên đúng là chẳng có gì để chê. Nếu cố tìm thì chỉ có thể nói… anh quá có trách nhiệm. Có trách nhiệm đến mức khiến cô cảm thấy áy náy, thậm chí xấu hổ. Cô không muốn tiếp tục kéo anh xuống vũng bùn của mình nữa.

Nhưng những lý do ấy — cô không thể nói ra.

Đào Tiểu Nhiên:
【Anh ấy… không được. Không chơi mấy trò k*ch th*ch được.】

Gõ xong, Đào Ứng Nhiên tự thấy mình nói bừa quá mức, nhưng nghĩ lại thì người ở đầu bên kia cũng đâu biết chồng cô là ai, chắc… cũng không tính là bôi nhọ đâu nhỉ?

Trong thư phòng im lặng, bỗng vang lên một tiếng “cạch” rất khẽ nhưng rất rõ.

Màn hình điện thoại trong tay Cố Cẩn Xuyên lập tức xuất hiện những vết nứt như mạng nhện.

Anh hít sâu một hơi, kìm nén cơn tức nghẹn trong lồng ngực, nhanh tay gõ trả lời:

cô giáo B:
【Còn nhớ cách thứ ba không?】

Đào Tiểu Nhiên:
【Đội mũ xanh cho anh ấy á? Nghe nguy hiểm quá đó…】

cô giáo B:
【Không phải đội mũ xanh thật. Nhưng tôi nghĩ cậu có thể ra ngoài xem thử những người đàn ông khác. Biết đâu so ra rồi mới phát hiện… chẳng ai bằng chồng cậu cả.】

Trong đầu Đào Ứng Nhiên “bốp” một cái — thông suốt hoàn toàn.

Cô hiểu rồi.

Để Cố Cẩn Xuyên hiểu lầm rằng cô “ngoại tình”.

Như vậy, cô có thể đường đường chính chính đề nghị ly hôn, thậm chí còn có thể từ chối căn biệt thự kia một cách hợp tình hợp lý, không để lại bất kỳ sơ hở nào.

Chỉ có một vấn đề nhỏ — phải trả tiền vi phạm hợp đồng.

Thì trả thôi.
Cùng lắm trả góp.

Cũng chỉ là… viết thêm mười cuốn tiểu thuyết bán chạy mà thôi.

Không khó.
Không khó đâu.

Đào Ứng Nhiên vừa gõ chữ, vừa tự trấn an mình.

Nhưng chỉ có cô mới biết rõ — mười cuốn bestseller đồng nghĩa với bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu áp lực, và bao nhiêu… may mắn.

Đào Tiểu Nhiên:
【Cảm ơn cô giáo B, tôi hiểu rồi!】

Gửi xong tin nhắn đó, cô lập tức offline.

Ở đầu bên kia, Cố Cẩn Xuyên còn chưa kịp gửi dòng tin nhắn đã gõ sẵn thì đã thấy chấm xanh bên avatar của cô chuyển sang màu xám.

Không phải chứ…
Cô lại hiểu cái gì nữa rồi?

Anh còn chưa gửi nửa câu sau mà!

Cố Cẩn Xuyên nhìn khung nhập tin nhắn vẫn chưa gửi, rơi vào trầm mặc.

Dòng chữ còn nằm yên đó:

【Không nhất thiết phải thật sự đi tìm đàn ông khác. Có thể chỉ cần nghe bạn thân kể chuyện về những người đàn ông khác thôi.】

Tối thứ Bảy.

Đào Ứng Nhiên kéo Nam Tầm tới khu bar náo nhiệt nhất Kinh thị.

Đêm xuân vẫn còn se lạnh, nhưng hai người vừa ngồi trong xe tranh luận kịch liệt một hồi, hơi nóng trên người vẫn chưa tan hết. Lúc bước xuống xe, gió mát lùa qua, vừa đủ trung hòa, thổi lên người một cảm giác rất dễ chịu.

“Thật sự đi bar hả?”
Nam Tầm hỏi lại lần nữa, vẫn chưa yên tâm.

“Thật.”
Đào Ứng Nhiên gật đầu không do dự.

Nam Tầm bất lực thở dài:
“Phải nói là cậu vì Cố Cẩn Xuyên đúng là liều thật đó. Danh tiếng cũng không cần luôn à?”

Đào Ứng Nhiên hạ hàng mi đen dài xuống, giọng rất khẽ:
“Anh ấy vì tớ cũng đã gánh quá nhiều thứ không đáng phải gánh rồi.”

Nam Tầm gãi đầu, nghĩ mãi vẫn không thông:
“Nhưng nhất định phải dùng cách này sao?”

“Phải.”
Đào Ứng Nhiên gật đầu mạnh hơn.
“Như vậy mạch câu chuyện mới trọn vẹn. Anh ấy cũng không cần tiếp tục mang cái gọi là ‘trách nhiệm’ với tớ nữa.”

Nam Tầm luôn cảm thấy Đào Ứng Nhiên trong chuyện tình cảm thì vừa chậm chạp vừa có lối suy nghĩ rất… khác người. Nhưng cô cũng hiểu rõ, bạn mình là kiểu người bướng bỉnh, không tự đâm đầu vào tường thì sẽ không quay lại.

Thôi thì… để cô ấy tự đi một vòng, biết đâu đến cuối cùng lại nhìn rõ lòng mình hơn.

“Được rồi.”
Nam Tầm dặn trước.
“Anh em tối nay tớ gọi tới toàn là tiểu thịt tươi, đứa nào đứa nấy uống rượu rất dữ. Cậu tự liệu nhé.”

Đào Ứng Nhiên chống tay lên trán, làm động tác chào rất nghiêm chỉnh, giọng nửa nũng nịu:
“Tuân lệnh! Tớ lanh lắm mà.”

Nam Tầm thầm nghĩ trong lòng:
Không, cậu chỉ là đồ ngốc thôi.

Hai người cùng nhau bước vào quán bar.

Quán này lấy chủ đề vũ trụ làm thiết kế. Vừa ngẩng đầu đã thấy trần sao lấp lánh, huyền bí và sâu thẳm như bầu trời đêm thật sự, mang theo cảm giác mênh mang của vũ trụ bao la.

Ánh sáng xung quanh lúc sáng lúc tối, những bức tường kính phản chiếu đủ loại màu sắc rực rỡ. Âm nhạc dội thẳng vào tai, nhịp bass nặng nề khiến không khí trở nên say sưa, hoa lệ đến mức mê hoặc.

“Chị Tầm! Bên này này!”

Một giọng nam trẻ trung, sảng khoái vang lên.

Đào Ứng Nhiên theo hướng âm thanh nhìn sang.

Ở một khu ghế sofa gần trung tâm, đang ngồi ba bốn chàng trai dáng vẻ sinh viên — cao ráo, điển trai, tràn đầy sức sống tuổi trẻ.

Ánh đèn loang loáng chiếu xuống, gương mặt ai cũng sáng sủa, mang theo thứ khí chất phóng khoáng và tươi mới rất dễ khiến người khác… nhìn thêm vài lần.

Đào Ứng Nhiên đứng khựng lại trong giây lát.

Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ —
Vừa căng thẳng, vừa bối rối, lại vừa có chút… hoang mang.

Nhưng đã đi đến đây rồi.

Cô hít sâu một hơi, bước theo Nam Tầm về phía trước.

Con đường “hiểu lầm” mà cô tự tay chọn —
có lẽ, vừa mới bắt đầu.