Làm Sao Để Ly Hôn Chồng Đại Thiếu Gia

Chương 112: Lựa chọn nguy hiểm

Nam Tầm nghe xong thì thật sự không nhịn được nữa, giọng vừa lo vừa sốt ruột mà khuyên nhủ:

“Nhưng cậu có biết đàn ông là sinh vật kiểu gì không hả? Chỉ cần còn thở thì không có người đàn ông nào là không háo sắc cả! Cậu mà thật sự đi quyến rũ anh ta, lỡ đâu… tự mình sa vào thì phải làm sao?”

Đào Ứng Nhiên quả thật đã từng cân nhắc đến khả năng đó. Cô trầm ngâm một chút rồi nói:

“Tớ thấy khả năng đó không lớn lắm. Quy tắc không được leo giường là do chính anh ấy đặt ra, trong hợp đồng cũng ghi rõ ràng là sẽ không có tiếp xúc thân thể.”

Cô dừng lại một nhịp, rồi bổ sung thêm:

“Hơn nữa, hôm trước tớ còn mặc áo sơ mi của anh ấy, vậy mà anh ấy chẳng có chút phản ứng nào cả.”

Nam Tầm nghe xong, nhất thời không tìm được lời phản bác, chỉ đành nhắc nhở thêm một câu:

“Vậy thì… cậu vẫn nên chuẩn bị sẵn biện pháp phòng ngừa đi, lỡ có chuyện gì còn xoay xở kịp.”

Đào Ứng Nhiên gật đầu rất nghiêm túc:

“Ừ, nghe theo cậu.”

Rồi cô lập tức đổi giọng, hỏi thẳng vào trọng tâm:

“Vậy lần sau tớ nên ra tay thế nào?”

Nam Tầm suy nghĩ một lát, rồi nói:

“Tớ khuyên cậu đừng tin mấy kết quả tìm kiếm trên mạng nữa. Theo kinh nghiệm của tớ thì mấy thứ như áo sơ mi hay nến thơm… thật ra không trực diện bằng đồ ngủ đâu.”

“Cậu đi mua một bộ đồ ngủ gợi cảm đi. Nội y thì chọn loại ren, nhớ mua nguyên set cho đồng bộ. Có như vậy người ta mới hiểu rõ cậu đang muốn ám chỉ điều gì.”

Đào Ứng Nhiên sững người:

“Táo bạo… vậy sao?”

Nam Tầm lập tức nắm lấy cơ hội “khuyên lui”:

“Thấy nguy hiểm rồi đúng không? Thế thì thôi đi, đừng làm nữa. Ly hôn hay không ly hôn thì với cậu cũng chẳng có gì thiệt thòi cả mà…”

“Không được, nhất định phải ly hôn.”

Giọng Đào Ứng Nhiên rất kiên định.

Cô không muốn tiếp tục trở thành gánh nặng kéo chân người khác. Cô phải dùng cách của mình để chặn đứng những việc mà Trác Đông đang làm.

“Cứ làm theo cách cậu nói. Ngày mai tớ sẽ đi mua đồ ngủ.”
Cô nói dứt khoát.

Nam Tầm: “……”

Đúng là cứng đầu hết thuốc chữa.

Ngay khi vừa bước chân vào cửa hàng đầu tiên, Đào Ứng Nhiên lập tức bị chấn động.

Cô chưa từng biết, thì ra nội y và váy ngủ lại có thể… nhiều kiểu dáng đến mức này.

Ren, lưới, voan, lụa, dây mảnh, xẻ tà, xuyên thấu, nửa kín nửa hở… đủ loại thiết kế khiến người ta hoa cả mắt, chỉ nhìn thôi đã thấy mặt nóng ran.

Đào Ứng Nhiên đứng trước dãy kệ trưng bày, hoàn toàn không biết nên bắt đầu từ đâu thì một nữ nhân viên trẻ tuổi đã bước tới.

Cô gái mỉm cười rất chuyên nghiệp:

“Chào chị, em có thể giúp gì cho chị không ạ?”

Đào Ứng Nhiên cười gượng một cái, đáp:

“À… chào em. Chị muốn chọn một bộ váy ngủ.”

“Dạ được ạ.”
Nhân viên gật đầu.
“Vậy chị thích kiểu dáng như thế nào ạ?”

Đào Ứng Nhiên do dự một chút, rồi nói rất không chắc chắn:

“Kiểu… đẹp một chút… với lại… một chút ấy.”

Giọng cô vừa nhỏ vừa mơ hồ.

“Hả? Chị nói gì ạ?”
Nhân viên không nghe rõ, hỏi lại.

“S… s*x* hơn một chút.”
Đào Ứng Nhiên cảm giác như mình đang nói chuyện mà miệng ngậm kẹo.

Nhân viên lập tức hiểu ra, ánh mắt sáng lên:

“À, chị đã kết hôn rồi đúng không ạ?”

Đào Ứng Nhiên gật đầu.

“Vậy thì chị tìm đúng người rồi đó.”
Nhân viên dẫn cô sang khu lụa tơ tằm.
“Khách của bên em rất nhiều chị mới cưới đều chọn ở đây.”

Nói xong, cô lấy ra một chiếc áo choàng ngủ gần như trong suốt, đưa cho Đào Ứng Nhiên.

“Đây là mẫu bán chạy nhất mùa này bên em. Rất nhiều cặp vợ chồng mặc xong là tìm lại được cảm giác như mới yêu lần đầu luôn đó!”

Đào Ứng Nhiên cầm chiếc áo choàng, tò mò hỏi:

“Cái này… mặc kiểu gì vậy? Khoác ngoài thôi hả?”

Thực ra trong lòng cô đang nghĩ: Cái này mặc lên chẳng khác gì không mặc cả!

Nhân viên thấy rõ sự hoang mang trên mặt cô, liền không biết từ đâu lấy ra thêm một bộ nội y, đặt lên tay cô:

“Bên trong phối thêm bộ này nữa là hoàn hảo. Đảm bảo ai nhìn cũng mê!”

Đào Ứng Nhiên: “……”

Cô thật sự… nhìn mà choáng luôn.

Danh nghĩa thì gọi là nội y, nhưng sao chỉ có vài sợi dây mảnh thế này? Chỗ cần che thì không che, chỗ cần kín thì lại hở hết ra! Mặc thế này không thấy khó chịu à?!

Cô chỉ định làm bộ quyến rũ Cố Cẩn Xuyên thôi, chứ đâu phải định thật sự quấy rối anh! Cô mà mặc thế này xuất hiện trước mặt anh, không chừng anh còn gọi cảnh sát bắt cô ấy chứ!

“Cái này… có tính là gây ô nhiễm thị giác không nhỉ…”
Đào Ứng Nhiên lẩm bẩm rất nhỏ.

Nhân viên lại rất tự tin, vừa nhìn vừa đánh giá:

“Chị đừng lo là không mặc nổi. Em nhìn là biết ngay, dáng ngực của chị rất đẹp, cực kỳ hợp mấy mẫu tôn dáng thế này. Hơn nữa bộ này đang có khuyến mãi, nguyên set chỉ còn 5.999 thôi ạ.”

Đào Ứng Nhiên chớp chớp mắt:

“Bao nhiêu cơ?”

Nhân viên mỉm cười ngọt ngào:

“5.999 ạ.”

Trong đầu Đào Ứng Nhiên lập tức vang lên tiếng sét.

Mấy món cộng lại còn chưa tới nửa mét vải, mà đòi gần sáu nghìn?!

Cô thầm nghĩ: Thế này còn không bằng về nhà tìm sợi dây thừng, tự trói mình lại cho rồi…