Làm Sao Để Ly Hôn Chồng Đại Thiếu Gia

Chương 121: Phân Chia Tài Sản

Chuông báo thức vang lên từng hồi đều đặn.

Đào Ứng Nhiên mở mắt bật dậy, phản xạ nhanh như đang tham gia huấn luyện quân sự. Tối qua trước khi ngủ, cô đã cố tình chỉnh báo thức sớm hơn thường lệ, quyết tâm phải nộp cho Cố Cẩn Xuyên bản đơn “từ chức” trước khi anh ra khỏi nhà.

Thế nhưng khi bước ra khỏi phòng, cả căn hộ lại yên ắng đến lạ.

Bình thường giờ này, anh đã dậy từ lâu. Dù không nói chuyện, vẫn luôn có tiếng bước chân rất khẽ, tiếng mở tủ, tiếng nước chảy… Một loại tồn tại im lặng nhưng rõ ràng.

Hôm nay thì không.

Yên tĩnh đến mức khiến người ta sinh ra cảm giác trống rỗng.

Đào Ứng Nhiên đi vào phòng khách, ánh mắt lập tức dừng lại trên bàn ăn.

Một phần sandwich đã được bọc gọn gàng, một ly nước cam đặt ngay ngắn bên cạnh, còn có một tờ giấy nhớ màu vàng dán hờ hững trên mặt bàn.

Trong lòng cô chợt trầm xuống.

Cô tiến lại gần, cúi đầu nhìn.

“Hôm nay công ty có nhiều việc, anh ra ngoài trước.”

“….”

Chưa tới bảy giờ sáng.

Cố Cẩn Xuyên từ khi nào lại đi làm sớm như vậy?

Không cần nghĩ cũng biết — anh cố tình tránh cô.

Đào Ứng Nhiên đặt xấp giấy “đơn xin nghỉ việc” đã viết tay cẩn thận lên bàn, kéo ghế ngồi xuống. Nhưng còn chưa kịp ngồi vững, điện thoại trong tay đã rung lên dữ dội.

 Thông báo từ Tiểu Hồng Thư: 99+

Cô sững người.

Tài khoản này của cô từ lâu đã gần như “chết”, ngày thường chỉ lướt chứ chẳng mấy khi đăng bài. Làm sao đột nhiên lại có nhiều thông báo đến vậy?

Trong lòng nảy sinh dự cảm chẳng lành, cô mở ứng dụng.

Chỉ một giây sau, Đào Ứng Nhiên mở to mắt.

Dưới bài đăng tối qua của cô — bài với tiêu đề “Có ai ly hôn mà còn phải viết đơn xin nghỉ việc không?” — bình luận chen chúc kín màn hình.

“Xem mà thấy cuốn ghê.”

“Người trong cuộc lên tiếng luôn kìa.”

“Chồng thật xuất hiện rồi?”

“Tình tiết này đúng là khó đoán.”

“Tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Hóng diễn biến tiếp theo!”

Đào Ứng Nhiên ngơ ngác.

“…Cái gì với cái gì vậy?”

Cô bấm vào bài đăng, và ngay lập tức — sự thật phơi bày.

Bình luận của giáo viên B — vốn đã bị cô chặn và xóa tối qua — giờ lại hiên ngang nằm ngay top đầu, lượt thích cao chót vót.

Dưới đó còn thêm một dòng mới:

giáo viên B: “Chơi không nổi thì chặn rồi xóa à?”

“….”

Cái gì thế này?!

Cố Cẩn Xuyên rõ ràng đã bị cô chặn rồi cơ mà?!

Ai thả anh ra?!

Đào Ứng Nhiên nghiến răng, không tin tà, lập tức thử chặn tài khoản đó lại lần nữa.

Màn hình hiện thông báo:

“Không thể thêm người dùng này vào danh sách chặn.”

Cô đổi sang xóa bình luận.

“Không thể xóa bình luận này.”

“….”

Hay lắm.

Quyền hạn người chơi cấp cao, đúng không?

Trong cơn bực tức, Đào Ứng Nhiên nảy ra ý định xóa hẳn tài khoản.

Kết quả — thất bại.

“Hiện không thể hủy tài khoản, vui lòng thử lại sau.”

Cô tắt màn hình điện thoại, đặt mạnh xuống bàn.

Được.

Anh đoán trước hết rồi, đúng không?

Vậy thì cứ đối đầu thẳng đi.

Cả ngày hôm đó, Đào Ứng Nhiên không ra ngoài.

Cô thu dọn hành lý, xếp gọn từng món đồ của mình vào vali, sau đó mở laptop, ngồi ngay phòng khách, vừa gõ chữ vừa… chờ người.

Đến khi ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả khung cửa sổ, cánh cửa chính cuối cùng cũng mở ra.

Cố Cẩn Xuyên bước vào nhà, ánh chiều tà rơi trên vai áo vest, khiến đường nét anh trông vừa xa cách vừa lạnh lùng.

Ánh mắt anh lập tức dừng lại ở chiếc vali dựng bên bàn trà.

“Thu dọn xong rồi?”
Giọng anh rất bình thản.

“Ừ.”
Đào Ứng Nhiên liếc anh một cái.

Anh thay giày, cởi áo khoác, vào bếp rót một ly nước, động tác thong thả đến mức khiến người khác tức chết.

Cuối cùng anh chỉnh lại cà vạt, nhìn cô:

“Tin chắc là anh sẽ ký đơn rồi?”

Đào Ứng Nhiên mỉm cười, rút ra một xấp giấy A4 dày, đặt trước mặt anh như đang trình báo cáo.

“Anh xem thử. Lý do đủ chi tiết chưa.”

Cố Cẩn Xuyên nhận lấy, đọc rất chậm.

Sự dứt khoát ấy khiến Đào Ứng Nhiên ngẩn người.

“Thật… thật sao?”

Anh nhìn cô, giọng điềm nhiên:

“Ừ. Em đã quyết như vậy rồi, anh không giữ.”

Nhưng ngay sau đó, anh chậm rãi nói tiếp:

“Có điều — chúng ta phải chia tài sản.”

“Tài sản?”
Đào Ứng Nhiên ngơ ngác.
“Chúng ta có tài sản gì đâu?”

Đúng lúc ấy, từ góc phòng vang lên một tiếng rất khẽ:

“Meo~”

Cà Ri từ trong ổ mèo bước ra, vươn lưng, lười biếng cào cào sau tai.

Cố Cẩn Xuyên liếc nhìn con mèo, giọng thản nhiên:

“Cà Ri ở lại.”

Đào Ứng Nhiên: “……”