Làm Sao Để Ly Hôn Chồng Đại Thiếu Gia

Chương 158: Ranh giới vô hình

Đào Ứng Nhiên sững người một chút:
“Có chuyện gì vậy?”

Giọng Cố Cẩn Xuyên vọng vào từ bên ngoài:
“Nhiên Nhiên, đừng ngâm lâu quá, dễ bị choáng.”

Đào Ứng Nhiên đáp lại qua cánh cửa:
“Vâng.”

“Lát nữa anh sấy tóc cho em.”

Cố Cẩn Xuyên rời đi, trong phòng tắm chỉ còn lại tiếng nước khẽ lay động.

Đào Ứng Nhiên không nhịn được mà rơi vào trầm tư.
Cô lặng lẽ trượt người xuống thấp hơn một chút, để nước che gần nửa khuôn mặt, chỉ chừa lại đôi mắt xinh đẹp nổi trên mặt nước.

To hay không? Có sướng hay không?

Cái này… làm sao mà biết được chứ!

Không biết là vì hơi nước hun nóng hay do sắc hồng của cánh hoa hồng phản chiếu, hai má Đào Ứng Nhiên dần ửng lên một tầng đỏ nhạt.

Tối hôm đó, cô nằm trên giường, nghe tiếng nước ào ào trong phòng tắm, đầu óc lại bắt đầu miên man suy nghĩ.

Dù Cố Cẩn Xuyên đã không còn vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng hai người vẫn ngủ chung, chẳng ai nhắc đến chuyện tách phòng, cứ như đã hình thành một kiểu ăn ý ngầm. Chỉ là… đường ranh vô hình giữa giường được vạch rất thẳng, Cố Cẩn Xuyên tuyệt đối không vượt qua nửa bước.

Hình như thế này… không đúng lắm?

Rõ ràng Cố Cẩn Xuyên là một người đàn ông có nhu cầu mà. Cô từng tận mắt thấy rồi, lần trước ở nhà anh cũng đâu phải là không…

Hơn nữa mấy hôm trước, bầu không khí rõ ràng đã đến mức đó, vậy mà lại bị anh cứng rắn chuyển hướng đi mất. Chẳng lẽ anh—

Không được?

Hay là… giống như trẻ con không chịu ăn cơm, phần lớn là vì ăn vặt quá nhiều?

Đào Ứng Nhiên đang nghĩ lung tung thì hoàn toàn không để ý Cố Cẩn Xuyên đã tắm xong, bước ra ngoài.

“Nhiên Nhiên?”

Cô quay đầu lại.

Cố Cẩn Xuyên mặc áo thun trắng, một tay lau mái tóc mới sấy khô được phân nửa. Đuôi tóc còn đọng nước, từng giọt chảy xuống chiếc cổ thon dài, rồi men theo đường nét cơ thể trôi xuống dưới.

Chiếc quần thể thao màu xám mặc khá rộng, phần eo bụng thấp thoáng lộ ra, cơ bắp rắn chắc phân chia rõ ràng, như đang âm thầm phô bày sự hoang dã khó thuần.

Đào Ứng Nhiên suýt thì ngẩn người. Não cô xoay loạn xạ mà chẳng hiểu mình đang nghĩ gì.

“Nhiên Nhiên?” Cố Cẩn Xuyên gọi cô thêm lần nữa.

“À… chào anh.”
Đào Ứng Nhiên cảm thấy mình đang nói nhảm.

Cố Cẩn Xuyên nhướng mày:
“Chào anh?”

Đào Ứng Nhiên hắng giọng:
“Ngủ không?”

“Ừ, đợi chút.”

Nói xong, anh cầm chai nước khoáng, ngửa cổ uống.

Ục ục ục.

Yết hầu rõ nét khẽ chuyển động.

Không hiểu sao Đào Ứng Nhiên lại thấy mặt mình nóng ran. Sao người này đến cả uống nước cũng gợi cảm thế chứ!

Anh ấy… có phải đang quyến rũ mình không?

Cố Cẩn Xuyên cảm nhận được ánh nhìn của cô, hỏi:
“Em khát à?”

Đào Ứng Nhiên gật đầu:
“Khát lắm.”

“Muốn uống chút không?” Anh đưa chai nước về phía cô.

Không biết dây thần kinh nào trong đầu cô bị chập, Đào Ứng Nhiên buột miệng nói:
“Là… đói khát.”

Cố Cẩn Xuyên: “?”

Cô lập tức hoàn hồn, vội vàng xua tay giải thích:
“À không không, em không có ý đó!”

Cố Cẩn Xuyên nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý, rồi nói chậm rãi:
“Bảo bối, hôm nay vừa trải qua chuyện đáng sợ như vậy, anh không muốn tạo thêm áp lực cho em. Nghỉ ngơi sớm đi.”

Nói xong, anh vỗ nhẹ lên đầu cô, rồi đi sang phía bên kia giường, rất tự nhiên kéo chăn, nằm xuống, tắt đèn — một loạt động tác trôi chảy gọn gàng.

“……”

Đào Ứng Nhiên thầm nghĩ: So với áp lực, em chỉ là… tò mò thôi mà!

Thôi vậy, ngày tháng còn dài, cô tự an ủi mình.

 

Tháng tiếp theo, chuyện nhà họ Cố có thể nói là làm cả giới thượng lưu Kinh thị xôn xao. Giá cổ phiếu tập đoàn lao dốc không phanh, nhưng Hoành Sáng thì hoàn toàn không bị ảnh hưởng, thậm chí còn liên tiếp tăng trần.

Không chỉ Uông Muội, mà ngay cả bố mẹ Cố và ông cụ Cố trước đó cũng bị Cố Kim Học che mắt, hoàn toàn không biết chuyện anh ta đánh bạc nợ nần, còn biển thủ tiền công.

Sự việc bùng nổ, nhà họ Cố loạn như ong vỡ tổ. Uông Muội làm ầm ĩ đòi ly hôn, kiên quyết muốn bỏ đứa bé trong bụng. Lý Tần và Cố Hậu Văn phải dỗ dành đủ kiểu, hứa bồi thường cho cô ta một khoản, đợi mọi chuyện lắng xuống thì chia tay.

Bố mẹ Cố thì chạy ngược chạy xuôi vì chuyện của Cố Kim Học, nhưng vì Cố Cẩn Xuyên đã lên tiếng, chẳng ai dám thật sự ra tay giúp đỡ. Thêm vào đó, tình hình tập đoàn rối ren, cổ đông hoang mang, Cố Hậu Văn quay cuồng đến mức sứt đầu mẻ trán.

“Ông ạ.” Giọng cô nhỏ nhẹ.

Ông cụ Cố trông lại khá vui vẻ:
“Đứng ngoài làm gì thế? Vào trong ngồi đi.”

Đào Ứng Nhiên gật đầu liên hồi như gà mổ thóc.

Cô hơi căng thẳng, ngồi trò chuyện với ông một lúc, rồi lấy hết can đảm nói:
“Ông ơi… chuyện của em trai Cố Cẩn Xuyên… cháu thật sự xin lỗi ạ…”