Chương 17: Thế giới có thể cay nghiệt, nhưng mèo thì không
Đăng bài xong, Đào Ứng Nhiên vẫn ôm nồi cà ri đứng ngẩn ra trong bãi xe, ánh đèn huỳnh quang trên trần hắt xuống khiến nồi inox trong tay cô phản chiếu thứ ánh sáng nhạt nhòa.
Càng nhìn, cô càng thấy… xót.
Đây là món cô tự tay làm. Không phải kiểu nấu qua loa cho có, mà là nấu đàng hoàng, cẩn thận từng bước. Cô còn cố ý cho thêm táo vào để giảm ngấy, nêm nếm vừa phải, nghĩ bụng ít nhất cũng không đến mức khó ăn.
Vậy mà kết quả thì sao?
Bị xếp thẳng vào danh sách “vũ khí sinh học”.
Trong nồi vẫn còn hơn nửa. Nước cà ri đã nguội dần, lớp dầu mỏng nổi lên trên bề mặt. Thật sự bỏ đi thì không nỡ, mà mang về nhà… thì càng không có cửa.
Đào Ứng Nhiên đứng yên vài giây, trong đầu nghiêm túc suy nghĩ một phương án rất không hợp với hình tượng “bà Cố” chút nào —
Hay là… lén tìm góc nào đó, múc ra một bát lớn ăn cho đã rồi hãy đổ?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, cô đã bật cười một tiếng rất khẽ, vừa tự giễu vừa bất lực.
Đúng lúc cô còn đang do dự, thì bên cạnh bỗng vang lên một âm thanh mềm mềm, nũng nịu:
“Meo~”
Đào Ứng Nhiên giật mình, cúi đầu nhìn xuống.
Dưới chân cô là một chú mèo mướp nhỏ, bộ lông xám nâu vằn vện, nhìn qua đã thấy không phải mèo được nuôi trong nhà. Nó đang xoay quanh cô, đuôi khẽ vẫy, đôi mắt to tròn sáng rực, chăm chăm nhìn chằm chằm vào… nồi cà ri trong tay cô.
“Ơ kìa… mimi.”
Giọng cô bất giác mềm đi, còn mang theo chút gì đó rất khó gọi tên — giống như khi nói chuyện với trẻ con, hoặc với một sinh vật không thể gây tổn thương cho mình.
Cô khom người xuống, thử đưa tay ra chạm nhẹ lên đầu nó. Không những không né, chú mèo còn chủ động cọ cọ vào tay cô, phát ra tiếng “rừ rừ” rất nhỏ, rất ngoan.
Khóe môi Đào Ứng Nhiên cong lên.
“Con đói hả?”
“Meo~”
Tiếng kêu vang lên ngay lập tức, nhẹ và ngắn, giống như một câu trả lời đã được chuẩn bị sẵn.
Nhìn vóc dáng nó, cô đoán chừng chắc còn chưa tới một tuổi. Người nhỏ nhắn, xương xương, bộ lông không xù mà ép sát vào thân — kiểu rõ ràng là ăn bữa nay lo bữa mai.
Trong đầu Đào Ứng Nhiên lóe lên một ý nghĩ rất nhanh.
— Đúng rồi.
Cô không thể ăn, nhưng con mèo này thì có thể.
Chỉ cần vớt phần thịt ra, rửa sạch lớp gia vị đi, thì vẫn ăn được.
Cô hít nhẹ một hơi, cắn răng vớt từng miếng ức gà ra, rửa thật kỹ dưới vòi nước. Lớp cà ri đặc quánh tan dần, trôi theo dòng nước, mùi cay nồng cũng nhạt đi từng chút một.
Cô rửa từng miếng một, rất chậm, rất kiên nhẫn. Không phải vì cầu kỳ, mà vì cô sợ còn sót lại mùi gia vị.
Làm xong, hai bàn tay cô đỏ lên vì lạnh, đầu ngón tay tê tê.
Cô quay người lại.
Chú mèo mướp vẫn ngồi yên ở chỗ cũ, không chạy đi đâu cả.
“Meo~”
Lần này tiếng kêu nghe như đang trách móc: Tôi đợi ăn nãy giờ đó.
Tim Đào Ứng Nhiên mềm ra một mảng.
Cái cảm giác uất ức vì bị cấm ăn, bị chê đồ nấu “rẻ tiền” ban nãy, trong khoảnh khắc ấy bỗng tan sạch. Không phải vì chuyện đã được giải quyết, mà vì có thứ gì đó nhỏ bé hơn, sống động hơn, đang cần cô.
Đúng là —
Thế giới có thể rách nát,
nhưng mèo luôn biết cách vá lại từng mảnh.
Cô đổ từng miếng thịt ra nền đất sạch, ngồi xổm xuống nhìn chú mèo ăn chóp chép ngon lành. Nó ăn rất tập trung, rất nghiêm túc, như thể đây là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày.
Nhìn cảnh đó, khóe môi cô bất giác cong lên, lòng cũng theo đó mà nhẹ hơn rất nhiều.
Nhưng đúng lúc này —
Trong bãi xe bỗng vang lên tiếng bước chân.
Không nhanh, nhưng rõ ràng. Âm thanh vọng lại trong không gian trống trải khiến chú mèo mướp khựng lại, ngẩng đầu lên.
Có lẽ vì thịt gà quá thơm, nó không bỏ chạy, chỉ rụt sát hơn vào bên chân Đào Ứng Nhiên, lưng hơi cong lên theo bản năng phòng vệ.
“Không sao đâu.”
Cô nhẹ nhàng xoa đầu nó, giọng nhỏ và dịu,
“Dì bảo vệ con.”
Vừa dứt lời, một giọng nam trầm thấp vang lên phía sau:
“Cô ngồi xổm ở đây làm gì?”
Đào Ứng Nhiên giật mình, ngẩng đầu lên.
Là Cố Cẩn Xuyên.
Anh không khoác áo ngoài, chỉ mặc đồ ở nhà, đi dép lê. Ánh đèn bãi xe chiếu xuống khiến gương mặt anh trông càng lạnh. Lông mày hơi cau lại, sắc mặt âm u đến mức không cần nói cũng biết là đang không vui.
Cô đáp, giọng hơi lạnh:
“Cho mèo ăn.”
Lúc này Cố Cẩn Xuyên mới để ý, bên chân cô còn có một chú mèo mướp nhỏ. Con mèo cũng ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt cảnh giác… y hệt chủ của nó.
Anh khẽ thở ra một hơi, giọng trầm xuống:
“Cô có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”
Đào Ứng Nhiên lẩm bẩm, không ngẩng đầu:
“Không biết. Nhà anh có giờ giới nghiêm à?”
Cố Cẩn Xuyên bị nghẹn một chút. Anh im lặng vài giây, rồi mới nói:
“Thì… đây cũng là nhà của cô.”
Cô cúi đầu, không đáp.
Trong lòng cô nghĩ rất rõ ràng:
Không phải.
Đây chỉ là nơi làm việc mà thôi.
“Cho ăn xong thì về.”
Anh lại nói.
“Không.”
Giọng cô mang theo chút chua chát,
“Tôi phải nhìn nó ăn xong đã. Ít nhất thì nó không chê đồ tôi nấu là rẻ tiền.”
Câu nói vừa dứt, Cố Cẩn Xuyên sững người một nhịp.
Anh nhìn cô, ánh mắt tối lại, rồi như tự hạ giọng mình xuống:
“…Xin lỗi. Vừa rồi tôi nói hơi nặng lời.”
Đào Ứng Nhiên đáp ngay, giọng bình thản đến mức xa cách:
“Không sao. Anh là sếp tôi, muốn nói gì thì nói.”
Thấy cô vẫn còn bực, anh đưa tay day nhẹ giữa mày, giải thích:
“Từ nhỏ tôi đã không chịu được mùi cay nồng. Ngửi vào sẽ đau đầu, buồn nôn. Không phải nhắm vào cô.”
Đào Ứng Nhiên liếc anh một cái, vẻ như đã chấp nhận lời giải thích này:
“Ừ. Tôi biết rồi.”
“Giờ có thể về nhà chưa?”
Anh hỏi.
Lúc này chú mèo mướp cũng đã ăn gần xong, thậm chí còn l**m cả đáy nồi, cực kỳ chuyên nghiệp trong việc “dọn chiến trường”.
Đào Ứng Nhiên suy nghĩ một chút, rồi đứng dậy:
“Thôi được.”
Cô cúi xuống, vẫy tay với mèo, giọng mềm hẳn ra:
“Tạm biệt nhé, Tiểu Cà Ri. Ngày mai dì lại ra thăm con.”
“Meo~”
Chú mèo kêu một tiếng rất hợp tác.
Cố Cẩn Xuyên vừa nhấc chân lên thì khựng lại.
Anh quay sang hỏi:
“Cô vừa gọi nó là gì?”
Đào Ứng Nhiên chớp mắt:
“Tiểu Cà Ri mà.”
Tiểu Cà Ri lại rất nể mặt, kêu thêm một tiếng:
“Meo~”
“Anh thấy chưa,”
Đào Ứng Nhiên nói rất có lý lẽ,
“nó cũng thích cái tên đó mà.”
Trong bãi xe yên tĩnh,
một người đàn ông mắc chứng dị ứng mùi,
một cô gái ôm nồi cà ri bị tịch thu,
và một chú mèo mướp vừa được đặt tên —
Khoảnh khắc ấy, không ai nói thêm gì nữa,
nhưng bầu không khí giữa họ…
đã khác đi rất nhiều.