Chương 56: Gọi sai xưng hô là mất bia
Khi nhìn thấy tin nhắn đó, Cố Cẩn Xuyên thật sự rất muốn… hất nguyên đĩa xiên nướng trước mặt Đào Ứng Nhiên.
“Anh đẹp trai ơi, anh đẹp trai!”
Ông chủ quầy nướng gọi anh.
“Có rắc thìa là không?”
Không biết có phải do ánh sáng màn hình điện thoại hay không, nhưng sắc mặt Cố Cẩn Xuyên trông khá u ám.
Anh liếc nhìn vỉ nướng, trong đầu chợt hiện lên câu nói ban nãy của ai đó: “Nhiều thìa là nha.”
“Không cần.”
Cố Cẩn Xuyên đáp, rồi xoay người bước đi.
Nhưng mới đi được hai bước, anh đã nhìn thấy Đào Ứng Nhiên ngồi xa xa bên bàn nhỏ, hết ngó đông lại nhìn tây. Chiếc vest rộng khoác trên người khiến cô trông càng nhỏ bé, giống như một chú chim non đang chờ được đút ăn.
Hàm răng sau của Cố Cẩn Xuyên siết chặt lại.
Anh quay trở lại quầy nướng, nói với ông chủ:
“Rắc ít thìa là thôi… không, rắc nhiều vào.”
Năm phút sau, Đào Ứng Nhiên ăn xiên nướng rất vui vẻ, còn Cố Cẩn Xuyên thì khoanh tay trước ngực, mặt tối sầm nhìn cô.
Biết anh ghét mùi cay nồng kiểu này, cô chủ động đề nghị:
“Hay anh ra xe đợi em nhé? Em ăn nhanh thôi, ăn xong sẽ ra liền.”
Ánh mắt Cố Cẩn Xuyên hạ xuống, mang theo chút không hài lòng:
“Không muốn nhìn thấy tôi đến vậy sao?”
Môi Đào Ứng Nhiên bóng lên vì dầu nướng, cô cười tươi:
“Cố tổng nói gì thế, anh là ông chủ của em mà. Nửa đời sau của em còn trông cậy vào anh đó.”
Cố Cẩn Xuyên dùng lưỡi chạm nhẹ vào má trong:
“Tôi còn là chồng em.”
Đào Ứng Nhiên nghĩ thầm: cũng đúng.
Dù sắp ly hôn hay chưa, thì ngày nào còn làm vợ thì ngày đó vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ.
“Chồng nói đúng.”
Cô liền chọn một xiên mỡ bò nướng đang xèo xèo dầu, đưa tới trước mặt anh:
“Chồng, anh thử một miếng không?”
Cố Cẩn Xuyên theo phản xạ nhíu mày.
“Ngon thật đó. Anh cắn một miếng thôi, không thích thì em ăn nốt cho.”
Giọng cô rất chân thành.
Anh liếc cô một cái, ánh mắt khó đoán.
Đào Ứng Nhiên tưởng mình hơi ép người quá, vội vàng nói:
“À… không ăn cũng không sao, tùy anh nha.”
Cô định rụt tay về.
Bất ngờ, Cố Cẩn Xuyên giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo nhẹ về phía mình.
Đào Ứng Nhiên không kịp phản ứng, cả người theo lực nghiêng tới.
Cố Cẩn Xuyên cúi đầu, yết hầu nổi rõ khẽ chuyển động. Cổ áo sơ mi tạo bóng mờ trên xương quai xanh rắn chắc.
Anh hạ mắt, môi mỏng mở ra, cắn lấy xiên nướng, rồi khẽ nghiêng đầu kéo sang bên.
Não Đào Ứng Nhiên chưa kịp xử lý, nhưng hình ảnh này như dòng điện chạy thẳng vào thần kinh, khiến tim cô hụt mất một nhịp.
“Cũng được, không tệ.”
Anh ngẩng lên nhìn cô, như cố tình trêu chọc:
“Cho tôi thêm một xiên nữa?”
Tai Đào Ứng Nhiên đỏ bừng lên trong nháy mắt.
Cô vừa định rút tay lại thì lại chạm phải ánh mắt đầy hứng thú của Cố Cẩn Xuyên.
Không hiểu vì sao, cô bỗng “lên cơn”, mặt dày đáp lại chú kia:
“Đây là tình thú vợ chồng cháu.”
Chú trung niên ngẩn ra, lắc đầu bỏ đi, miệng còn lẩm bẩm:
“Lần sau mình cũng phải chơi với vợ kiểu này mới được.”
Cố Cẩn Xuyên không nhịn được nữa, bờ vai khẽ run, bật cười thành tiếng. Gương mặt như băng tan tuyết chảy, hiếm hoi lộ ra vài phần sinh động.
Đào Ứng Nhiên xấu hổ quá, không đút anh nữa, đặt xiên bánh xuống đĩa trước mặt anh:
“Anh tự ăn đi.”
Khóe môi anh cong lên:
“Là em nói trước mà, sao lại ngại rồi?”
“Anh đừng cười nữa.”
Cô nhíu chặt mày.
“Em đang bảo vệ danh dự chung của hai chúng ta đó.”
“Ừ, nói rất đúng.”
Anh vẫn cười.
Nhìn nụ cười đó thấy bực ghê, cô liền kiếm cớ sai anh đi:
“Vậy anh mua cho em lon bia coi như thưởng đi.”
Đuôi mày anh nhướng lên:
“Trong tiệc không được uống rượu, giờ lại uống được à?”
Cô nhỏ giọng sửa lại:
“Em nói là không được uống đồ lạnh, đâu có nói không được uống rượu.”
Anh nhìn cô hai giây, rồi đứng dậy đi về phía quầy.
Rất nhanh sau đó, anh mang về một lon bia.
Cô hơi ngạc nhiên:
“Anh mua thật hả?”
“Ừ.”
“Cảm ơn ông chủ.”
Cô vừa nói vừa đưa tay ra lấy.
Ai ngờ anh lại giữ chặt lon bia, chậm rãi hỏi ngược lại:
“Ai nói tôi mua cho em?”
Đào Ứng Nhiên câm nín.
Một người ngày ngày coi rượu vang đắt tiền như nước lọc… lại uống thứ này sao?
Cô dè dặt hỏi:
“Vậy… là anh uống?”
Anh bật nắp lon:
“Ừ. Đến tháng không được uống rượu, em không biết à?”
Đào Ứng Nhiên: “……”
Cô nghĩ thầm: Em biết chứ! Em chỉ tưởng anh không biết để lừa uống ké thôi…
“Thật ra uống một chút xíu cũng không sao đâu.”
Ánh mắt cô liếc về phía chiếc cốc trống của mình.
Ăn đồ nướng mà không uống bia, đúng là uổng nửa đời người!
“Chỉ… tầm này thôi.”
Cô đưa tay ra đo thử, ám chỉ rất rõ.
Nhưng Cố Cẩn Xuyên giả vờ không hiểu, tự uống một ngụm, còn bình luận:
“Cũng được.”
Đào Ứng Nhiên thèm đến muốn khóc, chớp chớp mắt nhìn anh, thương lượng:
“Cho em một chút xíu thôi, được không?”
Anh làm bộ khó xử, kéo dài giọng:
“Vậy lúc nãy em gọi tôi là gì?”
Cô bật thốt ngay:
“Ông chủ.”
“Gọi lại.”
“… Chồng.”