Sinh Viên Học Viện Quân Sự Nhưng Đam Mê Nông Học

Chương 222

Tuy vậy, với đôi mắt sắc bén chẳng kém gì máy quét của mình, Lý Yêu Hoàn nhìn một cái là biết ngay — Lê Dạng hoàn toàn không bị thương…
Không chỉ thế, con hồ ly nhỏ này sắp đột phá cảnh giới nữa rồi!

Lê Dạng trầm ngâm giây lát, nói: “Chuyện này dài dòng lắm…”

Lý Yêu Hoàn vội cắt lời: “Trước hết trả lời ta — ngươi thật sự giết được một bát phẩm Tinh binh à?”

Lê Dạng: “?”
Cô lập tức nghe ra trong giọng bà có gì đó kỳ quái — nếu Thẩm Bỉnh Hoa không nói gì, sao Lý Yêu Hoàn lại dùng từ “thật sự” với giọng điệu bán tín bán nghi như thế?

Lê Dạng hỏi lại: “Giáo sư Lý, Viện trưởng Thẩm thật sự không nói gì với cô sao?”

Lý Yêu Hoàn đỏ mặt, cuối cùng cũng không giấu được, lí nhí nói: “Bà ấy có nói… nhưng ta không tin…”

Lê Dạng: “……”

Lý Yêu Hoàn ưỡn ngực, nói như thể mình hoàn toàn có lý:

“Không tin mới là bình thường! Ngươi bảo ta phải tin thế nào đây? Nói ra ngoài ai mà tin nổi! Học trò phụ tu của ta, một đứa mới tứ phẩm cảnh, lại giết được bát phẩm Tinh binh, còn lấy về được Quang Ngưng Thái bát phẩm cho ta…!”

Ngay cả chính bà khi nói ra cũng thấy như chuyện hoang đường.

Nếu dễ dàng thế, thì hơn hai mươi năm nay những nhiệm vụ treo thưởng giá trên trời mà bà phát đi — chẳng hóa ra trò cười sao?

Nếu dễ thế, thì đội thân vệ Bộ Đan Dược khổ cực hai mươi năm không lấy nổi một gram Quang Ngưng Thái, há chẳng phải uổng công hết thảy?!

Lúc này, Giang Dự Thanh thấy thời cơ đến, liền bước ra:

“Giáo sư Lý, tôi biết rõ ngọn ngành mọi chuyện, để tôi kể cho bà nghe!”

Giờ Lý Yêu Hoàn mới để ý thấy hắn. Đối với vị thiên vận giả Đan Đạo hệ Trảm Tinh này, bà vốn chẳng có thiện cảm gì.

“Sao cậu lại ở đây?”

“Tôi cũng đi Kiếm Trủng.”

“Chẳng lẽ cậu giúp được—”

“Ồ, tôi chẳng giúp được gì, chỉ theo sau… xem toàn bộ quá trình thôi.”

Lý Yêu Hoàn: “……”
Trông thì loè loẹt, hóa ra lại thật thà ngoài dự đoán.

Lê Dạng nói:

“Để Thanh Thanh nói đi, cậu ấy biết hết rồi.”

Cô cố ý để Giang Dự Thanh kể — cũng là để lại đường lui.
Về sau nếu Lý Khanh Trần có hỏi, cô còn có thể đường đường chính chính nói rằng:

“Sư huynh, không phải em nói đâu, là Giang Thanh Thanh kể đó.”

Còn Giang Dự Thanh, dĩ nhiên chưa biết mình sắp trở thành “vật thế mạng”.
Dù có biết, hắn cũng vui vẻ nhận — vì chỉ cần có giá trị chấn kinh là đáng!

Kể lần thứ hai, hắn càng thuần thục hơn lần trước, chi tiết phong phú, tình tiết rõ ràng, diễn tả sống động như thật.

【Giá trị chấn kinh +100 điểm,nguồn:Lý Yêu Hoàn】
【Giá trị chấn kinh +100 điểm,nguồn:Lý Yêu Hoàn】
【Giá trị chấn kinh +100 điểm,nguồn:Lý Yêu Hoàn】

Chuyến đi Kiếm Trủng của Lê Dạng quả thật có quá nhiều điều đáng kinh ngạc, và từng chi tiết Giang Dự Thanh đều kể kỹ lưỡng, khiến Lý Yêu Hoàn cứ thế liên tục “cống hiến” giá trị chấn kinh.

Lý Yêu Hoàn khác với người của hệ Tự Nhiên, điểm khiến bà sốc còn nhiều hơn nữa —chẳng hạn như Lý Khanh Trần cũng đến Kiếm Trủng,
chẳng hạn như y có được bảo vật cấp chí tôn “Liều Mạng”, chẳng hạn như Lê Dạng lại thay sư huynh liều mình sử dụng nó…

Nghe đến đó, Lý Yêu Hoàn vừa kinh ngạc vừa xúc động, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.

“Ta không ngờ… thật không ngờ…”

Cả đời này bà chỉ biết xúc động vì tiền, rất hiếm khi vì con người mà cảm động — thế mà lần này, bà lại bị lay động tận đáy lòng.

Một luồng ấm áp không tên dâng tràn trong ngực, khiến bà không thể kìm được dòng lệ.

Một bà lão tuổi xế chiều, vậy mà lại khóc như một đứa trẻ.

Lê Dạng mềm lòng, khẽ ôm lấy bà.

Lý Yêu Hoàn nghẹn ngào nói: “Từ nay về sau… về sau… con chính là ‘tiền’ của ta!”

Đối với bà, “tiền” là thứ quan trọng nhất trên đời — mà giờ đây, Lê Dạng đã đứng ngang hàng với nó.

Lê Dạng chợt nhớ đến bức hoành phi treo trong văn phòng của bà, liền ho khẽ một tiếng:

“Giáo sư Lý, cô còn bảo tiền là mẹ ruột, vậy chẳng phải em là…”

Lý Yêu Hoàn cứng cả lưng, dù nước mắt còn lăn dài nhưng vẫn bật mắng:

“Con nhóc chết tiệt, còn dám lợi dụng ta à?!”

Bà vừa khóc vừa cười, cảm xúc cuộn trào, có lẽ cả trăm năm nay chưa từng kích động như thế.

Lê Dạng giúp bà lau nước mắt, dịu giọng nói:

“Được rồi, giáo sư Lý, cô hiểu em mà — em chưa bao giờ làm chuyện lỗ vốn đâu.”

Nói câu này lúc này, quả là hơi… dội gáo nước lạnh.
Rõ ràng Lý Yêu Hoàn đang cảm kích đến cực độ, vậy mà Lê Dạng lại chủ động hạ nhiệt cảm xúc ấy.

Cô làm thế là có chủ ý — cũng là thành thật.

Lý Yêu Hoàn cảm động, nhưng Lê Dạng không phải người vô tư hy sinh.
Cô liều mạng giúp bà giành được Quang Ngưng Thái, nhưng cô cũng có mục đích riêng.

Lý Yêu Hoàn nhìn cô, nói dứt khoát:

“Nói đi, dù có muốn lấy mạng già này, ta cũng giúp ngươi!”

Lê Dạng khẽ cười: “Không nghiêm trọng vậy đâu. Em chỉ hy vọng giáo sư Lý có thể khôi phục cảnh giới bát phẩm, để che chở cho Tự Nhiên Các.”

Nói đến đây, cô quay sang Giang Dự Thanh: “Thanh Thanh, tôi có vài lời muốn nói riêng với giáo sư Lý, cậu có thể…”

Giang Dự Thanh lanh lợi hiểu ngay, lập tức nói: “À, tôi cũng nên về tu luyện rồi!”

Vừa khi Giang Dự Thanh rời đi, trong Tự Nhiên Các chỉ còn lại Lê Dạng và Lý Yêu Hoàn.

Lý Yêu Hoàn đã bình ổn lại cảm xúc. Bà không hỏi gì về chuyện của Lý Khanh Trần, mà chỉ chú tâm vào lời nói vừa rồi của Lê Dạng.

“Ý con là… con lo có người sẽ mai phục để diệt hệ Tự Nhiên?”

“Vâng.”

“Chắc… chưa đến mức đó đâu.”
Sau khi bình tĩnh lại, đầu óc Lý Yêu Hoàn xoay rất nhanh, bà lập tức phân tích tình hình hiện tại của hệ Tự Nhiên:
“Giáo sư của con vừa lập công lớn, dù kẻ đứng sau kia có nóng lòng đến đâu cũng chưa dám ra tay vào lúc này.”

Lê Dạng nói khẽ:

“Nếu chúng em cứ yên ổn tu luyện thì hắn sẽ không vội, nhưng mà…”

Lý Yêu Hoàn lập tức nghĩ đến một khả năng:

“Con có được manh mối xác thực về kẻ đứng sau rồi sao?”

“Không,” Lê Dạng lắc đầu.

“Vậy thì…”
Lý Yêu Hoàn không hiểu sao cô lại đột nhiên lo lắng đến thế về kẻ trong bóng tối kia.

Kỳ thực, Giang Dự Thanh khi kể chuyện đã cố tình giấu đi vài phần.
Hắn thông minh, chỉ kể đến đoạn Lê Dạng đại chiến bát phẩm Tinh binh và lấy được Quang Ngưng Thái, chứ không nói phần sau.

Chẳng hạn như việc Lê Dạng đã thu phục Chủ tể Sinh vực, và vì lời hứa với sinh vực đó mà buộc phải mang theo 27.520 thanh Vô Chủ Chi Kiếm trở lại Tự Nhiên Các.

Chuyện này quá lớn, Giang Dự Thanh tuyệt đối không dám tùy tiện nói ra.

Lúc này, Lê Dạng mới kể lại tường tận với Lý Yêu Hoàn chuyện về Trầm Nhật và gần ba vạn thanh Vô Chủ Chi Kiếm ấy.

Lý Yêu Hoàn vốn vừa mới bình tĩnh, lại… sôi trào trở lại.
Tuy tóc bà chưa dựng đứng, nhưng đôi mắt nhỏ sáng rực, tròn xoe như hai viên bi!

“Con …”
Bàn tính bên hông bà kêu “lách cách lách cách” liên hồi, chỉ trong chớp mắt, bà đã tính ra kết quả:
“Cho dù toàn bộ đều là tứ phẩm cảnh đi chăng nữa, thì 27.520 thanh này ít nhất cũng đáng giá… một trăm triệu công huân!”

Lê Dạng: “……”
Trời đất ơi, nhiều tiền quá!!

Một trăm triệu công huân… đổi ra tiền Hoa Hạ là bao nhiêu nhỉ?
Cô tính không nổi nữa rồi!

Vội vã cắt ngang, Lê Dạng nói:

“Nhưng em không sở hữu họ. Em chỉ hứa với Trầm Nhật sẽ đưa họ ra ngoài — để họ có tự do.”

Đôi mắt nhỏ của Lý Yêu Hoàn chớp mấy cái, rồi lẩm bẩm:

“Cái tự do này… giá hơi đắt đấy nha.”

Lê Dạng nghiêm giọng:

“Giáo sư Lý! Họ thật sự không thuộc về em! Nếu em điên rồ đến mức đem họ ra buôn bán, vậy em  cũng chẳng xứng làm bạn của Trầm Nhật nữa!”

Cô nói bóng gió, nhưng Lý Yêu Hoàn hiểu ngay.

Tuy là người say mê tiền bạc, nhưng Lý Yêu Hoàn vẫn là thương nhân có đạo.
Thương đạo hữu đạo, tiền cũng phải có giới hạn.
Có những khoản, kiếm được là mất hết.
Một khi vượt qua ranh giới đó, chỉ có vực sâu không lối về.

Lê Dạng thật sự không muốn chiếm hữu những Vô Chủ Chi Kiếm ấy —và cô cũng biết rõ, mình không thể.

Nếu cô dám xem họ là vật phẩm đem bán, thì Trầm Nhật chắc chắn sẽ dẫn theo toàn bộ Vô Chủ Chi Kiếm nổi dậy.
Lúc đó, cô sẽ mất nhiều hơn tất cả.

Lý Yêu Hoàn cũng hiểu ra điều đó, khẽ gật đầu:

“Ý tưởng của con rất tốt, nhưng… sắp xếp cho bọn họ an ổn, không phải chuyện dễ.”

Nói đến đây, bà đã hiểu vì sao Lê Dạng lại nôn nóng muốn bà khôi phục cảnh giới bát phẩm đến vậy.

Tư Quỳ còn đang bế quan, chỉ dựa vào năng lực hiện tại của Lê Dạng, e là không thể bảo vệ nổi gần ba vạn thanh kiếm kia.

Lê Dạng đi thẳng vào vấn đề:

“Giáo sư Lý, bà có thể che chở cho chúng em được không?”

Lý Yêu Hoàn vẫn giữ được vẻ tự tin vốn có, bà nói chắc nịch:

“Cứ yên tâm, ta sẽ nhanh chóng sửa lại đan lô bản mệnh. Chỉ cần ta trở lại đỉnh phong bát phẩm, dù là Mười Hai Hầu của Tinh Thư, cũng phải nể mặt lão thái bà này ba phần!”

Nghe vậy, Lê Dạng mới thật sự thấy yên lòng.

Nhưng Lý Yêu Hoàn rất nhanh đã nhận ra — thời gian, hình như có gì đó không khớp.

Bà hỏi:

“Chẳng lẽ trước khi đi Kiếm Trủng, con đã tính sẵn chuyện đưa bọn họ rời đi rồi sao?”

Mỗi lần nói chuyện với Lý Yêu Hoàn, Lê Dạng đều cảm thấy nhẹ nhõm —bà không cần cô phải nói hết, đã nhanh chóng nắm được trọng điểm.

Lê Dạng đáp:

“Vô Chủ Chi Kiếm chỉ là chuyện phát sinh thêm, điều em thật sự muốn nói là…”

Cô liền kể lại toàn bộ phát hiện của mình về Lam Tinh Thổ.

Nghe xong, tim Lý Yêu Hoàn như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Bà phải vỗ ngực mấy cái, thở hổn hển:

“Trời ơi, con à, ta già rồi, tim yếu lắm, lần sau con đừng… dọa ta kiểu này nữa…”

Bà vốn định nói “nói luôn một lượt cho xong”, nhưng nghĩ lại — nếu Lê Dạng mà nói hết trong một hơi, thì e là bà sẽ bị dọa cho loạn nhịp tim thật!

Trời đất ơi!
Trước là hai vạn bảy ngàn thanh Vô Chủ Chi Kiếm,giờ lại thêm hàng ức mẫu Lam Tinh Thổ có thể trồng ra Tinh Hạch…

So với hai chuyện này, Quang Ngưng Thái đúng là chẳng đáng nhắc đến!

Lê Dạng tiếp lời:

“Hiện tại Lam Tinh Thổ thuộc quyền quản lý của Bộ Đan Dược. Em muốn nhờ giáo sư Lý giúp chuyển quyền bảo hộ của tiểu giới này về phía mình. Em định để các Vô Chủ Chi Kiếm thuê đất trồng Lam Tinh Thổ…”

Lý Yêu Hoàn: “!!!”

Dù tự nhận mình là “đệ nhất kiếm tiền ở Trung Đô”, lúc này bà vẫn không nhịn được giơ ngón tay cái lên:

“Hậu sinh khả úy! Sóng sau xô sóng trước, sóng trước chết khô trên bờ luôn rồi!”

Bà thật sự cảm nhận sâu sắc được sức mạnh khủng khiếp của thế hệ sau!

Lê Dạng cuối cùng cũng nói xong mọi chuyện, trong lòng vẫn thấp thỏm — không biết Lý Yêu Hoàn có gánh nổi gánh nặng này không.

Hiển nhiên, Lý Yêu Hoàn cũng hiểu cô đang nghĩ gì, liền thẳng thắn:

“Nếu chỉ là Lam Tinh Thổ, ta có thể gánh được; nếu chỉ là Vô Chủ Chi Kiếm, ta cũng có thể. Nhưng hai thứ gộp lại…”

Lê Dạng không bất ngờ, cô đang tính xem liệu còn ai có thể kéo vào cùng phe.

Cuối cùng, Lý Yêu Hoàn nghiến răng nói:

“Ta sẽ cố hết sức. Nhưng nếu muốn vạn sự an toàn, tốt nhất là phải lôi được kẻ đứng sau màn ra ánh sáng.”

Lê Dạng nhíu mày — cô cũng muốn, nhưng đối phương ẩn thân quá sâu.

Lý Yêu Hoàn nghiêm giọng:

“Ta vốn không định nói, vì không muốn con liều mạng. Nhưng giờ thế này… nếu con không chủ động ra tay, đợi khi thế lực chúng ta phát triển, hắn sẽ thành quả bom nổ chậm!”

Bà thực ra biết một vài đầu mối quan trọng, chỉ là chưa bao giờ nói ra.

Bà không thể nói với Thẩm Bỉnh Hoa, vì thái độ của vị viện trưởng đó trong Trung Đô Quân Hiệu rất mập mờ, chẳng ai biết bà ta thật sự đứng về phe nào.

Cũng không thể nói với Tư Quỳ, bởi chỉ cần Tư Quỳ rời Trung Đô Quân Hiệu, nhất định sẽ đánh rắn động cỏ.

Trước đây, Lý Yêu Hoàn cũng không dám nói với Lê Dạng —vì cô còn quá yếu, lỡ bốc đồng mà gặp nguy hiểm, bà sẽ ân hận suốt đời.

Nhưng giờ, chuyện đã khác. Không thể bị động mãi được nữa.

Bà có thể giúp chuyển quyền bảo hộ Lam Tinh Giới, cũng có thể cùng Lê Dạng phát triển lại hệ Tự Nhiên, nhưng — bí mật rằng hệ Tự Nhiên có thể sản xuất Tinh Hạch, sớm muộn cũng bị phát hiện.

Trên bề mặt, Lý Yêu Hoàn có thể đối phó khéo léo với Tinh Sơ Các, bất cứ thế gia nào muốn nhòm ngó đều phải đi đường chính đạo.

Mà con đường chính đạo ấy — bà không hề sợ. Dù có phải nhường bớt lợi ích, bà vẫn đảm bảo Lê Dạng giữ được phần lớn.

Chỉ sợ kẻ trong bóng tối giở trò ám muội.

Hắn là người sợ nhất việc hệ Tự Nhiên hồi sinh.
Nếu vẫn chỉ như bây giờ, hắn chưa vội. Nhưng khi Lam Tinh Thổ được khai thác quy mô lớn, lại thêm Vô Chủ Chi Kiếm tham gia, thì hệ Tự Nhiên sẽ trỗi dậy mạnh mẽ!

Đến lúc đó, kẻ trong bóng tối chắc chắn sẽ liều lĩnh phản công.

Ta ở sáng, địch ở trong tối.
Một khi hắn không từ thủ đoạn, hệ Tự Nhiên sẽ bị tổn thương nặng nề — vì có quá nhiều điểm yếu.

Lê Dạng cũng lo lắng y như vậy, nên cô càng nóng lòng muốn lôi hắn ra.

“Làm kẻ cắp có ngàn ngày, chứ không thể đề phòng kẻ cắp suốt ngàn ngày.”

Muốn hệ Tự Nhiên phát triển lớn mạnh, cô phải nhổ tận gốc cây độc kia.

Lê Dạng hỏi:

“Giáo sư Lý, cô có manh mối nào không?”

Lý Yêu Hoàn trầm ngâm hồi lâu rồi nói:

“Ta biết một người rất quan trọng — hắn có thể biết điều gì đó.”

“Tại sao hắn lại biết?”

“Cũng chỉ là phán đoán của ta thôi…”
Bà khẽ thở dài, chậm rãi nói:
“Hai mươi tám năm trước, sau khi hệ Tự Nhiên khải hoàn từ Phong Liệt Thành, họ phải đi qua nhiều trạm trung chuyển mới về được Thiên Cung Hoa Hạ.
Trạm đầu tiên họ đến — là trạm trung chuyển Tham Lang. Và cũng chính ở đó, họ đã gặp Đạo Vô Thần Tôn…”

Nghe đến đây, tim Lê Dạng siết lại, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

“Lúc đó, toàn bộ phụ tu sinh của Hoa Hạ đều nhận được cảnh báo từ Tự Nhiên Các.
Mấy đệ tử của ta cũng lập tức chuẩn bị truyền tống đến trạm trung chuyển để cứu viện.”

Lý Yêu Hoàn thở dài:

“Thằng con trời đánh của ta tuy hư hỏng, nhưng vẫn có đầu óc.
Nó biết một nhóm phụ tu sinh đi thì cũng chỉ uổng mạng, nên chạy đến cầu ta…muốn ta dẫn theo thân vệ Bộ Đan Dược đi tiếp ứng.”

Nhắc đến đây, lưng bà càng khom xuống, giọng khàn khàn nặng nề:

“Khi ấy ta quá chủ quan, chỉ nghĩ bọn trẻ gây chuyện, đâu ngờ… hệ Tự Nhiên lại…”

Lý Yêu Hoàn nhìn thẳng vào Lê Dạng, giọng trầm thấp:

“Ta nghi ngờ kẻ đứng sau màn chính là đã dùng vị thiên vận giả ấy để kích hoạt nghi thức Thần giáng, để Đạo Vô Thần Tôn có thể giáng lâm chính xác tại Tham Lang.”