Chương 288
Hiện giờ còn có người giúp cô trồng tinh thực tứ phẩm, ngũ phẩm với số lượng lớn, nhưng đến khi cô lên lục, thất phẩm, thì cho dù là Vô Chủ Chi Kiếm, phần lớn cũng không thể tham gia trồng trọt được nữa.
Mà nhìn khắp Thiên Cung Hoa Hạ, chấp tinh giả cấp lục, thất phẩm đều là nhân vật thân phận cao quý, dù Lê Dạng muốn nhờ họ giúp trồng trọt, chỉ e cũng chẳng kham nổi giá.
Hơn nữa, những chấp tinh giả ấy đều là cáo già sống cả vạn năm, so với họ, Lê Dạng chỉ như một hài tử mới lớn, bọn họ sao có thể đáng tin như đám Vô Chủ Chi Kiếm trung thành chứ?
Vì thế, cô phải tự bồi dưỡng đội ngũ trồng trọt của riêng mình. Thành viên hệ Tự Nhiên thì đáng tin, chỉ tiếc là nhân số quá ít.
Ngoài ra chỉ còn trông vào Vô Chủ Chi Kiếm.
Nhưng số lượng lớn Vô Chủ Chi Kiếm như thế, muốn thăng cấp cảnh giới thì lượng tài liệu luyện binh cần dùng phải nói là khổng lồ!
Đến lúc đó, đừng nói vài chục triệu công huân, cho dù vài trăm triệu, thậm chí vài tỷ cũng chưa chắc đã đủ!
Chỉ nghĩ đến đó thôi, Lê Dạng đã thấy tim đau nhói — cô thật sự sắp nghèo đến nơi rồi!
Lý Yêu Hoàn thấy cô nóng lòng muốn có tinh hạch ngũ phẩm, không dài dòng nữa, chỉ nói thẳng:
“Ngươi lại định phá cảnh chứ gì? Đừng đến Bộ Chiến Tinh nhận nhiệm vụ nữa, hãy đến giới vực này đi.”
Lê Dạng lập tức đáp: “Được!”
Lý Yêu Hoàn liền trình bày kỹ hơn về giới vực do Phong Đình Hầu cung cấp.
Giới vực đó có tên là Sa Quả.
Cư ngụ nơi ấy chính là tộc Sa Quả, trước đây từng phụ thuộc vào tộc Phong Liệt, nhưng sau khi Phong Liệt Chủ Thành bị diệt, chúng mang hận thù sâu nặng với Thiên Cung Hoa Hạ.
Tộc Sa Quả tuy không thể định vị tọa độ của Thiên Cung, song vẫn không ngừng tàn sát những chấp tinh giả Hoa Hạ cảnh giới thấp bên ngoài.
Tộc này có một đặc điểm chủng tộc vô cùng đặc biệt —— thuật độn thổ.
Chúng có thiên phú tương dung cực cao với nguyên tố thổ, có thể chui vào lòng đất để ám sát, tập kích chớp nhoáng.
Bao năm qua, không biết bao nhiêu chấp tinh giả Hoa Hạ đã chết dưới tay chúng!
Dù người Hoa Hạ có cải trang đến đâu, tộc Sa Quả vẫn có thể nhận ra, vì chúng từng tham gia cuộc xâm lược Thiên Cung, nên đã ghi lại khí tức tinh khiếu của chấp tinh giả Hoa Hạ.
Nếu là người chưa ngưng tụ tinh hồn, hoặc chưa thể thay đổi khí tức tinh khiếu, thì rất dễ bị chúng nhận ra ngay lập tức.
Bởi vậy, Thiên Cung Hoa Hạ đã tích oán với tộc Sa Quả từ lâu.
Từng có lần Tinh Sơ Các phái quân đến phá hủy Sa Quả Chủ Thành, nhưng vì bọn chúng độn thổ quá giỏi, vừa khó truy bắt, vừa liên tục phản công tập kích, nên chiến dịch thất bại thảm hại.
Nghe đến đây, Lý Yêu Hoàn chỉ đành cảm khái:
“Phong Đình Hầu đúng là chẳng nể nang ai, chuyên chọn mấy cục xương cứng khó gặm mà ném cho người khác!”
Tộc Sa Quả quả thực khó đối phó, nhưng lại có một đặc điểm khiến Lê Dạng tim đập thình thịch ——
Tộc Sa Quả sinh ra đã là ngũ phẩm vị cách, giống như Liên Tâm – sinh ra chính là cửu phẩm vị cách.
Nói cách khác, nếu có thể nuôi trồng được hạt giống Sa Quả, thì hạt giống đó vốn đã mang vị cách ngũ phẩm!
Chỉ cần nuôi dưỡng cẩn thận, khi trưởng thành, cây Sa Quả sẽ là linh thực ngũ phẩm chính hiệu.
Điều này khác hoàn toàn với Cây Đào Xanh.
Cây Đào Xanh không phải sinh ra đã là tứ phẩm, mà chỉ là tam phẩm, chẳng qua nhờ được Vô Chủ Chi Kiếm tưới rót tinh huy mà mới nâng lên tứ phẩm sau khi thành thục.
Nếu tộc Sa Quả sinh ra đã là ngũ phẩm, vậy thì chỉ cần nuôi dưỡng kỹ, chúng hoàn toàn có thể đạt đến lục phẩm!
Một cây linh thực lục phẩm — với Lê Dạng mà nói, đúng là sức hấp dẫn khủng khiếp!
Dù hiện tại cô còn hơi khó khăn khi thu hoạch linh thực lục phẩm, thì cũng có thể giữ Sa Quả ở mức ngũ phẩm trước đã.
Đợi khi cô lên lục phẩm cảnh, rồi hãy nuôi Sa Quả đến lúc thăng lên lục phẩm, thì khi ấy cô có thể tùy ý thu hoạch thọ mệnh mà chẳng cần lo lắng gì nữa!
Chỉ cần đánh chiếm được giới vực Sa Quả, Lê Dạng ít nhất đến trước khi bước vào cảnh đại tông sư, sẽ không cần phải đau đầu vì chuyện thọ mệnh nữa!
Chỉ là… tộc Sa Quả này, đúng thật rắc rối không nhỏ.
Lê Dạng hiểu rõ —— giết mấy tên Sa Quả tầm thường chẳng thể lấy được hạt giống, cô phải tiêu diệt một tồn tại tương đương “Mẫu Thụ Cốt Đào”.
Tộc Sa Quả không có mẫu thụ, nhưng có một Sa Quả Vương.
Tên Sa Quả Vương này hận thấu xương giới vực Hoa Hạ.
Năm xưa hắn từng phụ thuộc tộc Phong Liệt, suýt nữa đã nhờ Phong Liệt ban ân mà đột phá lên thất phẩm tông sư.
Nhưng sau khi Phong Liệt Chủ Thành sụp đổ, đường thăng cấp của hắn bị chặt đứt hoàn toàn.
Từ đó hắn căm thù chấp tinh giả Hoa Hạ, bao năm qua vẫn điên cuồng truy tìm tọa độ Thiên Cung, chỉ cần hắn tìm được và báo lên Thượng Tam Giới, thì Hoa Hạ Giới Vực tất sẽ thành tro tàn!
Và hắn cũng sẽ nhờ công đó mà thăng chức được phong thưởng, được thần tôn ban phúc, khi ấy —— đừng nói thất phẩm tông sư, ngay cả ngôi vị chí tôn, hắn cũng có thể chạm tới!
Nghe đến đây, Lê Dạng không khỏi lại một phen cảm thán—— Tình cảnh của Hoa Hạ thực sự vô cùng gian nan.
Nếu không phải vì thanh kiếm treo lơ lửng của Thượng Tam Giới vẫn luôn uy h**p phía trên, thì giới vực Hoa Hạ sao có thể bị một tiểu giới như Sa Quả ức h**p đến mức này!
Phong Đình Hầu còn chu đáo gửi cho Lê Dạng hồ sơ ngoại hình của tộc Sa Quả.
Khi nhìn thấy, Lê Dạng không khỏi ngạc nhiên.
Bọn họ không giống tộc Cốt Đào dị dạng khủng khiếp, mà nhìn qua lại có phần giống con người hơn.
Tộc Sa Quả vóc dáng rất lùn, cao nhất cũng chỉ khoảng một mét hai, một mét ba.
Thân hình nhỏ bé, tứ chi ngắn ngủn, da dẻ trắng muốt như tuyết, đôi mắt nhỏ, ánh cam đỏ rực lên.
Mà cái làn da trắng ấy lại quái dị đến rợn người, không phải màu da của nhân loại, mà tựa như màu vỏ của trái táo trắng, trông vừa lạnh lẽo, vừa có cảm giác “giòn” như trái cây tươi.
Nếu là một quả táo thì hẳn người ta sẽ thấy thơm ngon, hấp dẫn, nhưng khi nó lại là màu da người, thì chỉ thấy ghê rợn đến khó tả.
Tộc Sa Quả tuy không bị biến dạng, song cũng không còn là hình người hoàn chỉnh — dù sao bọn chúng đã nuốt sống vô số chấp tinh giả.
Khuôn mặt của chúng vẫn còn giữ được ngũ quan tương đối bình thường, chỉ có mái tóc là đặc biệt khác người.
Cảnh giới của tộc Sa Quả được phân biệt bằng số lượng tóc sau gáy.
Ví dụ, nếu là tam phẩm cảnh, thì sau đầu chỉ có ba lọn tóc, và trên mỗi lọn tóc đó đều treo lủng lẳng vô số quả nhỏ.
Nếu đạt ngũ phẩm, thì sẽ có năm lọn tóc.
Hiện tại, Sa Quả Vương — kẻ mạnh nhất tộc —đã đạt lục phẩm cảnh, nên hắn có sáu lọn tóc, và trên tóc hắn là vô số quả đỏ cam, nhiều hơn tất cả tộc nhân khác.
Những quả nhỏ đỏ cam ấy cùng màu với mắt hắn, khi nhìn thoáng qua, trông như một chuỗi những con ngươi đang đong đưa, ghê rợn đến mức khiến người ta nổi da gà.
Lý Yêu Hoàn nói:
“Ý của Phong Đình Hầu là, nếu ngươi muốn đánh chiếm giới vực Sa Quả, bà ta sẽ phái quân đội nhà Thẩm đến trợ giúp.”
Lê Dạng gật đầu:
“Vậy thì chọn tộc Sa Quả đi, rất hợp đấy.”
Lý Yêu Hoàn không nhịn được phải nhắc:
“Chỉ là tộc này rất khó đối phó, hơn nữa có áp chế giới vực, quân Thẩm gia có thể vượt sang cũng chỉ ngũ, lục phẩm là cùng…
Huống hồ ngươi hiện tại không thể sử dụng năng lực liều mạng.”
Lê Dạng nhún vai:
“Con vẫn còn Khiên Bất Tử.”
Nhớ đến ‘màn trình diễn kinh điển’ của cô trong sinh tử đấu giới vực, Lý Yêu Hoàn chỉ im lặng một lát rồi nói:
“Thôi được, nếu ngươi đã hứng thú với tộc Sa Quả, ta sẽ báo lại cho Phong Đình Hầu.”
Lê Dạng bỗng hỏi:
“Lý lão sư, người nói xem, tộc Sa Quả này…có khả năng cũng gia nhập Mê Không Hội không?”
Lý Yêu Hoàn khựng lại một chút, rồi đáp:
“Cũng có thể. Chỉ là nếu thật vậy, địa vị của chúng trong Mê Không Hội chắc chắn không cao. Dù sao chúng từng phụ thuộc tộc Phong Liệt, mà giờ dù có nương nhờ Thượng Tam Giới,
thì cũng chỉ là thứ tầng chót mà thôi.”
Lê Dạng cũng nghĩ thế, khẽ gật đầu trầm ngâm:
“Con sẽ thử dò la xem. Nếu bọn chúng thực sự là thành viên của Mê Không Hội … thì con có thể mượn thân phận Mẫu Thụ Cốt Đào để moi thêm tin tức từ bọn họ.”
Vấn đề khó nhất của tộc Sa Quả chính là thuật độn thổ.
Chỉ cần nhìn thấu được loại pháp thuật này, với thực lực của quân Thẩm gia, đánh hạ tộc Sa Quả vẫn là điều khả thi.
Hơn nữa, Lê Dạng còn có lý do liên hệ với Không Thập Tam.
Dù sao, Mẫu Thụ Cốt Đào đã bị thiệt thòi nặng nề trong sinh tử đấu, thậm chí còn bị giám sát viên ở đó nuốt mất 50 triệu tinh tệ.
Cho dù không thể đòi lại tiền, Không Thập Tam chắc chắn cũng sẽ muốn đi đòi nợ một phen.
Có bối cảnh đó, việc Mẫu Thụ Cốt Đào ôm oán khí mà tìm Không Thập Tam nói chuyện, cũng hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Còn làm thế nào để dẫn dắt câu chuyện sang tộc Sa Quả —đối với Lê Dạng mà nói, chẳng khó chút nào.
Chỉ cần bên Không Thập Tam có thông tin, cô chắc chắn có thể khéo léo moi ra được.
Lê Dạng lại hỏi:
“Lý lão sư, cơ quan tình báo của Tinh Sơ Các có tìm được gì về giới vực Cốt Đào không?”
Lý Yêu Hoàn đáp:
“Để ta hỏi Phong Đình Hầu xem.”
Một lát sau, bà quay lại:
“Quả nhiên có vài tư liệu… ngươi xem đi.”
Bà gửi toàn bộ thông tin sang thiết bị liên lạc của Lê Dạng.
Nếu đã muốn đóng vai Mẫu Thụ Cốt Đào, thì cô phải nắm rõ mọi chi tiết về tộc Cốt Đào.
Dù Mê Không Hội có thể chẳng mấy bận tâm đến một giới vực nhỏ như vậy, thì Lê Dạng cũng không được để lộ sơ hở.
Trong Mê Không Hội , các cấp cao đều là đại tông sư, thậm chí có Cửu Phẩm Chí Tôn tọa trấn.
Chỉ cần cô sơ ý một chút để lộ chân tướng, thì dù có liều mạng hay Khiên Bất Tử, cũng không cứu nổi mình.
Nhưng khi xem xong tư liệu, Lê Dạng lại thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Chính vì thế, cô mới càng quyết tâm hợp tác với Phong Đình Hầu —bởi vì Tinh Sơ Các quả thật xứng danh cơ quan trung tâm của Thiên Cung Hoa Hạ, năng lực tình báo của họ vô cùng mạnh mẽ.
Những điều này trước đây Lý Yêu Hoàn từng giúp cô tra, nhưng hoàn toàn không tìm ra được gì, trong khi Tinh Sơ Các chỉ cần nửa tháng đã có thể thu thập thông tin chi tiết đến vậy.
Nếu giới vực Cốt Đào vốn cằn cỗi không một ngọn cỏ, vậy tộc Cốt Đào được sinh ra bằng cách nào?
Tư liệu này đã cho Lê Dạng câu trả lời.
Giới vực Cốt Đào khi xưa, dẫu không thể sánh với giới vực Hoa Hạ tự thành tiểu thế giới, thì ít nhất cũng giống giới vực Lam Tinh, có một hệ sinh thái độc lập.
Hơn nữa khi ấy, tộc Cốt Đào vẫn mang dáng dấp cây đào lục (cây đào xanh).
Chúng chiếm cứ khắp giới vực, dựa vào thổ nhưỡng màu mỡ cùng nắng mưa tự nhiên mà dần dần sinh sôi lớn mạnh, nảy sinh linh trí.
Thuở ban đầu, tộc Đào Lục chưa hề có thói quen nuốt chửng Chấp Tinh giả.
Tốc độ tu hành của họ tuy chậm, nhưng cũng lần lượt xuất hiện Chấp Tinh giả tam phẩm.
Chỉ đáng tiếc, tộc Đào Lục vẫn không thể đột phá lên tứ phẩm.
Cho đến khi bậc trí giả của Mê Không Hội giáng lâm.
Không Thập Tam chọn trúng Mẫu Thụ Cốt Đào, mách cho ả một phương pháp thăng cảnh giới nhanh chóng.
Khi đó, Mẫu Thụ Cốt Đào chưa phải vương của tộc Đào Lục, mà chỉ là một vị vương nữ ôm dã tâm bừng bừng.
Không Thập Tam nhìn thấu lòng ả, lợi dụng khát vọng tấn cấp ấy, xui khiến ả liên tục nuốt chửng đồng tộc.
Mẫu Thụ Cốt Đào gần như ăn sạch cả tộc Đào Lục; ả quả thực thăng lên ngũ phẩm, trở thành kẻ thống trị duy nhất của giới vực Cốt Đào.
Song dưới cuộc tàn sát đẫm máu của ả, tộc Đào Lục hầu như bị diệt tuyệt, còn bản thân Mẫu Thụ Cốt Đào cũng khó lòng tiến thêm.
Không Thập Tam lại truyền cho ả một bí pháp khác — không ngừng sinh ra cây Cốt Đào để rút lấy lực lượng của toàn bộ giới vực.
Mỗi một tộc nhân Cốt Đào đều là rễ tua của ả.
Tộc Cốt Đào điên cuồng hút lấy năng lượng giới vực, cuối cùng khiến hệ sinh thái vốn cân bằng hoàn toàn sụp đổ.
Giới vực Cốt Đào từng phì nhiêu, dần dần biến thành hoang mạc sỏi đá.
Mẫu Thụ Cốt Đào tuy như ý lên đến ngũ phẩm đỉnh phong, nhưng giới vực Cốt Đào đã khó mà gánh nổi sự tham lam hút nhựa của ả.
Thế là, ả lại nhắm sang giới vực Lam Tinh.
Dù về sau giới vực Lam Tinh được Hoa Hạ Thiên Cung che chở, Mẫu Thụ Cốt Đào vẫn dựa vào “neo truyền tống” mà mưu toan cướp đoạt giới vực Lam Tinh.
Cơ cấu tình báo của Tinh Sơ Các còn tra được một tin then chốt — Mẫu Thụ Cốt Đào luôn ra sức thu mua tinh hạch.
Bởi tinh hạch là vật cống nạp ả phải định kỳ dâng cho Mê Không Hội .
Điểm này Lê Dạng từng thấy trong bộ đàm của giới vực Cốt Đào.
Lý Yêu Hoàn cũng xem xong các bản báo cáo, nói: “Trong đó có phần suy đoán, ngươi tham khảo tuỳ nghi.”
Lê Dạng: “Con hiểu.”
Lý Yêu Hoàn lại hỏi một câu hóc hiểm: “Nói vậy, làm sao ngươi biết đó là cây Đào Lục?”
Lê Dạng: “…”
Cô đã hỏi chị Trường Sinh. Nhưng biết nói sao với Lý Yêu Hoàn đây?
Không đợi cô đáp, Lý Yêu Hoàn lại hỏi: “Là do ngộ ra được qua 《Hy Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 sao?”
Lê Dạng: “…” 《Hy Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 lại thần kỳ đến thế ư?
Lý Yêu Hoàn dặn Lê Dạng: “Ta nghe tên nghịch tử kia nói, 《Hy Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 của hệ Tự Nhiên bác đại tinh thâm, bao quát vạn hữu. Với tư chất của ngươi, nhất định có thể cảm ngộ được nhiều hơn; ngươi có thể coi nó như một bậc trí giả biết tuốt, cứ mạnh dạn hỏi han thật nhiều!”