Chương 441
Dù lòng đầy bất an, nhưng sâu trong tiềm thức, Ác Chi Hoa lại kỳ lạ tin tưởng Lê Dạng.
Nếu không phải tin cô, đừng nói bốn triệu ác ý, dù có bốn ngàn vạn, hắn cũng không dám mạo hiểm đi nhìn quyền bính của một vị Thần Vương.
Lê Dạng lại nhắc nhở:
“Cẩn thận một chút. Dù trạng thái bà ta tệ đến đâu, giác quan của cường giả cửu phẩm chí tôn vẫn còn đó.”
Ác Chi Hoa bĩu môi:
“Ta còn cẩn thận hơn ngươi!”
Không cần cô dặn, hắn vốn đã vô cùng cẩn trọng.
Hắn vận đủ mười hai vạn phần tinh lực, dùng toàn thân vị cách thần tôn, lặng lẽ quan sát quyền bính của Thời Chi Thần Vương.
Chẳng lẽ… Thần Vương thật sự yếu đến mức này, yếu đến mức ngay cả chuyện này cũng không cảm ứng được?
Hành động của Ác Chi Hoa giờ chẳng khác nào—một tên trộm giữa ban ngày ban mặt, ngay trước mắt chủ nhân, ngang nhiên đi vào tiền sảnh rồi liếc thẳng vào két sắt.
Trừ phi chủ nhân mù lòa, nếu không sao có thể không phát giác cho được!
Tuy nhiên——
Thời Chi Thần Vương quả thật không hề nhận thức được!
Ác Chi Hoa nhìn rõ ràng thần chi quyền bính của bà ta.
Hắn hít mạnh một hơi lạnh, lập tức rụt về, kinh hãi kêu lên với Lê Dạng:
“Quyền bính của cô ta… chỉ còn một phần ba thôi!”
*Quyền bính: có thể hiểu là sức mạnh, quyền năng
Lê Dạng: “!”
Cô vốn chỉ phỏng đoán rằng “lõi” của Thần Vương có vấn đề, không ngờ—vấn đề lại nghiêm trọng đến mức này.
Đối với thần tôn cảnh, quyền bính giống như nguyên hồn đối với tông sư cảnh.
Làm sao lại chỉ còn lại một phần ba?
Trong lòng Lê Dạng rung động dữ dội, nhưng trên mặt vẫn trấn định, lặng lẽ lắng nghe Thần Vương chỉ dẫn.
Lần này, Thời Chi Thần Vương bảo cô — hãy cảm ứng “Lịch Sử” pháp tắc.
Lê Dạng cung kính hành lễ, rồi trở về tu phòng của mình.
Ác Chi Hoa không còn giả vờ nữa, kêu quang quác:
“Thời Chi Thần Vương yếu đến không tưởng! Quyền bính nát thế kia!
Một cửu phẩm chí tôn bất kỳ cũng đủ đánh sập bà ta!”
Nói đến đây, hắn chợt nhận ra —
Lê Dạng trong tình thế liều mạng… đúng là có cơ hội thật…
Mẹ nó——!
Lê Dạng cảm được sự dao động trong hắn, lập tức lên tiếng:
“Đừng nghĩ bậy. Cẩn thận làm kinh động bà ấy.”
Ác Chi Hoa: “!”
【Nhận được 3000 điểm chấn kinh từ Ác Chi Hoa。】
Ý là gì?
Chẳng lẽ con nhóc này sớm đã…
Đúng là điên rồi!
Nếu không phải tận mắt nhìn quyền bính của Thần Vương, khi biết Lê Dạng từng nảy sinh ý định trảm thần,
Ác Chi Hoa hẳn sẽ cho rằng cô ta không biết trời cao đất rộng, ngông cuồng đến mức tự tìm đường chết.
Nhưng bây giờ thì…
Càng nghĩ càng sợ.
Hắn lập tức im bặt, ngoan ngoãn co rút trong tinh thần hải của cô, không dám thở mạnh.
Loại thời điểm thế này, Ác Chi Hoa biết nặng nhẹ.
Dù Thời Chi Thần Vương có suy yếu thế nào, ở khoảng cách gần như vậy, chỉ cần ai khởi sát tâm, bà ta đều cảm giác được.
Đừng nhìn đám “Thời Vận” lúc nào cũng ngập tràn hận ý.
Hận ý khác với sát tâm.
Hận ý — biết đối phương mạnh hơn mình thì sẽ không sinh sát tâm.
Sát tâm — chỉ nảy sinh khi đã nắm chắc phần thắng.
Lê Dạng ngồi xếp bằng, nhập định.
Cô không phải đang tu hành, mà đang suy xét từng manh mối.
Thần Vương ngày hôm qua và hôm nay khác nhau một trời một vực.
Rốt cuộc, cái nào mới là trạng thái bình thường của bà ta?
Đáng tiếc hôm qua Lê Dạng không để Ác Chi Hoa nhìn quyền bính.
Nên lúc đó hắn chỉ xem được trạng thái bề ngoài…
Khoan đã——
Thời Chi Thần Vương luôn ở trạng thái tệ hại, hôm qua chắc chắn cũng chỉ còn một phần ba quyền bính.
Hôm qua bà ta bảo cảm ứng “Tương Lai”, Lê Dạng tưởng đó là gợi ý. Nhưng bây giờ nghĩ lại…
Có lẽ hôm qua Thần Vương chỉ còn lại quyền bính “Tương Lai”.
Còn hôm nay — chỉ còn “Lịch Sử”.
Lê Dạng lập tức nhìn thấy hướng mới!
Nếu thời gian pháp tắc chia ba loại—Lịch Sử, Hiện Tại, Tương Lai—thì quyền bính của Thời Chi Thần Vương chắc chắn cũng chia ba loại ấy.
Bà ta không phải chỉ còn 1/3, mà là ba quyền bính đã phân liệt!
Nếu thật sự chỉ còn 1/3, sớm đã bị các thần tôn thượng giới phát hiện, xông vào chia nhau xơi sạch rồi.
Ác Chi Hoa cũng phản ứng, run run hỏi:
“Vậy… ngày mai sẽ có một Thần Vương ‘Hiện Tại’ đến triệu kiến cô?!”
Lê Dạng cũng nghĩ đến khả năng đó, nhưng lại nói:
“Không nhất định. Thần Vương không đến mức lộ liễu như thế.”
Ác Chi Hoa: “Nhưng hai ngày nay bà ta đã lộ quá rõ rồi còn gì!”
Thành Thụy cũng chỉ bắt đầu cảm ứng được nhiều con rối thời không hơn sau khi quay lại Thời Chi giới vực.
Trận thân truyền so đấu khi ấy đã kết thúc.
Vậy rốt cuộc— sau so đấu, đã xảy ra điều gì?
Điều gì khiến quyền bính của Thần Vương phân tách thành ba phần?
Hôm qua là “Tương Lai”.
Hôm nay là “Lịch Sử”。
Ngày mai—có lẽ là “Hiện Tại”。
Đương nhiên, “Hiện Tại” không nhất thiết sẽ đến gặp Lê Dạng.
Làm sao Thời Chi Thần Vương biết rõ trạng thái mình bất ổn, mà còn có thể liên tiếp phạm sai lầm?
Bất luận thế nào, Lê Dạng đã có thu hoạch khổng lồ!
Quyền bính của Thời Chi Thần Vương xuất hiện vấn đề — đây không nghi ngờ gì, chính là một cơ hội trời ban.
Lê Dạng không đi đến tu phòng số mười ba.
Cô không muốn quấy rầy Thành Thụy, phải để ông ấy tranh thủ từng khắc để cảm ứng thêm nhiều con rối thời không hơn.
Vì vậy, cô nhẫn nại ngồi chờ ông ấy đến tìm mình.
Một ngày nữa lại trôi qua, Ác Chi Hoa ngóng dài cổ:
“Thời Vận có đến không? Thần Vương có lại triệu kiến cô không?”
“Khả năng rất thấp.”
Giống như hệ thống gặp lỗi, phát hiện rồi thì chắc chắn sẽ sửa, không đến mức cứ thế sai mãi.
Ác Chi Hoa không nghe, vẫn hy vọng tràn trề.
Nhưng hắn thất vọng rồi.
Hôm nay chẳng có ai đến tìm Lê Dạng, cứ thế bình bình đạm đạm mà qua.
Ác Chi Hoa:
“Ngày mai! Biết đâu ngày mai thì sao…”
Còn Lê Dạng lại đang chờ tin của Thành Thụy.
Mong là sư thúc có thể nhanh lên một chút, đừng bỏ lỡ cơ hội quý giá thoắt qua trong chớp mắt.
Lê Dạng nghĩ mãi cũng không đoán ra vì sao Thời Chi Thần Vương lại gặp vấn đề lớn đến thế…
Nhưng cô biết rất rõ — phải nắm lấy cơ hội này!
Lại thêm bảy ngày nữa trôi qua.
Ác Chi Hoa đã không còn hăng hái như trước, ủ rũ than:
“Chán chết đi!”
Đúng vào ngày ấy — trong tu phòng lại xuất hiện một Thành Thụy.
Tim Lê Dạng lập tức treo lơ lửng.
So với bị Thần Vương triệu kiến, cô càng mong đây là một con rối thời không mà Thành Thụy vừa khống chế được.
Lê Dạng vội bước ra ngoài, làm bộ như sắp ra cửa, rồi “tình cờ” bắt gặp Thời Vận, buộc phải cúi mình:
“Tham kiến Thời Vận đại nhân.”
Thời Vận vẫn như cũ, từ thần thái đến khí tức đều không có chút khác biệt, nhưng hắn mở miệng, nói ra ám hiệu của họ:
“Đừng chạy loạn, đừng nhìn lung tung, chuyên tâm tu… hành.”
Đúng vậy — đó chính là ám hiệu.
Cho dù bị Thần Vương nghe thấy cũng không sao.
Bởi vì Thời Vận thường xuyên nói câu ấy với Lê Dạng — cô suốt ngày tìm cách thử ranh giới hậu điện.
Nhưng trước kia, Thời Vận luôn nói:
“Đừng chạy loạn, đừng nhìn lung tung, chuyên tâm tu hành.”
Chỉ khác hai chữ, và một nhịp dừng đã định sẵn giữa chữ “tu” và “hành”, chính là ám hiệu hoàn mỹ.