Sinh Viên Học Viện Quân Sự Nhưng Đam Mê Nông Học

Chương 90

Người dẫn trận bắt đầu đếm ngược:
“5, 4, 3…”

Ngay khi tiếng cuối cùng rơi xuống, Chung Càn và Lê Dạng đã va chạm dữ dội vào nhau.

Ầm! Một tiếng nổ vang trời.

Lê Dạng chỉ thấy cổ tay đau nhói, lúc này mới thực sự cảm nhận được sức ép kinh khủng đến từ thanh trọng kiếm.

Ảnh Nguyệt chịu không nổi, cô phải tiêu hao gấp đôi tinh huy mới miễn cưỡng đỡ được một kích này của Chung Càn.

Thân thể Lê Dạng bùng lên ánh sáng đỏ, dựa vào tốc độ bạo phát của “Cuồng Nhiệt”, cô nhanh chóng vòng ra phía sau Chung Càn, thành công khởi động “Đoạn Không”. Thế nhưng Chung Càn quay người cực chuẩn, trọng kiếm lập tức chém ngang, đánh gãy phần phát động của tinh kỹ.

Tinh kỹ “Trọng Kích” ập tới, phối hợp với thanh trọng kiếm dạng trưởng thành kia, uy lực ít nhất tăng gấp ba lần!

Lê Dạng không dám liều dùng Ảnh Nguyệt để cắt ngang, vì thế sẽ tiêu hao lượng lớn tinh huy, thậm chí còn có khả năng khiến Ảnh Nguyệt trực tiếp hỏng mất.

Mà một khi tinh binh không còn, cô sẽ chẳng thể thi triển liên chiêu bạo tốc được nữa — đến lúc ấy còn nói gì tới thắng trận?

Cô chỉ có thể lùi dần về thế thủ, còn Chung Càn thì thừa thắng xông lên. Hắn đang trong trạng thái “tay nóng” — thương thế trận trước phần lớn đã hồi phục, không những không làm suy giảm sức chiến đấu, mà ngược lại còn khiến hắn trở nên cứng rắn, mãnh liệt hơn hẳn.

Trọng kiếm thế như hổ vồ, Lê Dạng liên tiếp bị ép lùi.

Dưới đài, Phong Nhất Kiều cùng mấy người khác nắm chặt tim, Lữ Thuận Thuận không nhịn được thốt ra:
“Cho… cho dù có thua, sư muội chúng ta cũng rất rất giỏi rồi.”

Phong Nhất Kiều cũng gật đầu:
“Đúng vậy… có thể vào được top 3, đã là thành tích cực kỳ xuất sắc.”

Duy chỉ có Vu Hồng Nguyên mang khí chất đàn em trung thành, tuyệt không tin sư tỷ nhà mình sẽ thua, cậu hét to một tiếng:
“Cố lên sư tỷ! Quán quân là của chúng ta!”

Tiếng hô ấy lập tức chọc giận đám học sinh Hệ Tinh Chiến, bọn họ đồng loạt đứng dậy, hét lớn:
“Chung Càn! Đập nát cái đồ giả mạo kia!”

Hệ Tinh Thần lại như sấm rền:
“Lê Dạng! Hạ gục tên ‘Á quân Đông Hóa’ đó đi!”

Bàn về khích tướng, ai bì nổi Hệ Tinh Thần?

Mấy tân sinh còn sót lại của Hệ Tinh Pháp quay sang lườm đám đồng hương Hệ Tinh Chiến, bất mãn nói:
“Các ngươi rảnh quá, tự dưng đi chọc họ làm gì.”

Dưới đài ồn ào là vậy, nhưng trên đài hai người chẳng nghe thấy gì cả.

Chung Càn công thế càng lúc càng mãnh liệt, Lê Dạng trông như hoàn toàn rơi vào hạ phong, chỉ có thể bị động chống đỡ. Nhưng kẻ tinh mắt đều biết, Lê Dạng đang chờ thời cơ…

“Xoẹt” một tiếng, trọng kiếm chém thẳng vào vai trái của Lê Dạng. Cô vội dựa vào Vỏ cây hộ thể, cúi thấp người thoát ra, song vẫn cảm nhận cơn đau xé rách lan từ vai xuống tận đầu ngón tay như luồng điện giật.

May mà là vai trái. Nếu là vai phải, e rằng lúc này cô đã chẳng cầm nổi Ảnh Nguyệt.

Chung Càn lại một kiếm bổ xuống, Lê Dạng thừa biết Vỏ Cây không thể chịu thêm đòn nào nữa, lập tức bật người né tránh, đồng thời mở ra Ẩn Ảnh.

Không được, phải khiến Chung Càn “hạ nhiệt” đã.

Trạng thái tay nóng này quá khó chơi, cho dù thấy được sơ hở cũng không dễ gì cắt vào.

Tinh thần lực của Chung Càn còn kém hơn cả Thẩm Thương Trì, đã vậy Thẩm Thương Trì còn chẳng tìm thấy Lê Dạng, huống hồ gì hắn.

Dưới đài cũng dần im lặng, không còn hò hét cổ vũ, mà đều tập trung tinh thần, cố tìm ra vị trí của Lê Dạng.

“Cái tinh kỹ này mà phối hợp với liên chiêu bạo tốc thì mạnh thật đấy, thử nghĩ xem nếu là chiến đấu thực tế… ai có thể tránh nổi ám sát của Lê Dạng?”

“Trừ phi mang theo tinh kỹ phòng hộ cận thân, mà phải duy trì mở suốt.”

“Nhưng ở sơ giai tam phẩm thì chắc chắn chưa ai có cấu hình này, thế nên Lê Dạng hoàn toàn có thể dễ dàng vượt cấp giết tam phẩm.”

“Nói thật, chính hình thức thi tháng này mới hạn chế Lê Dạng thôi… chứ thích khách nhà nào lại đi đối chiến chính diện với người khác.”

“Vậy nên cho dù Chung Càn có thắng, cũng không có nghĩa là Lê Dạng thua.”

——

Hệ Tinh Chiến lập tức phản ứng, cãi vã trên đạn mạc:
“Các ngươi đừng định lươn lẹo nhé!”

Một nữ sinh Hệ Tinh Thần khẽ ho một tiếng:
“Sao lại thế được? Chúng ta nói rõ rồi, nếu Chung Càn thắng, cho dù Lê Dạng không thua, tôi vẫn tặng Chung Càn quà. Cùng lắm là coi như đôi bên cùng thắng thôi.”

——

Đối diện Ẩn Ảnh, Chung Càn hiển nhiên đã có chuẩn bị. Hắn bình tĩnh đứng nguyên tại chỗ, hai tay nắm chặt trọng kiếm, bày ra tư thế phòng thủ hoàn mỹ.

Hắn không nhìn thấy vị trí của Lê Dạng, nhưng hắn biết chắc chắn cô sẽ ra tay, mà hắn chỉ cần kiên định thủ vững là được.

Đây chính là hạn chế của liên chiêu mà Lê Dạng đang dùng trong cuộc thi này.

Tất nhiên, bị hạn chế đâu chỉ có mình cô.

Ví như Hệ Tinh Thần hay Hệ Phụ Trợ… ít nhất dưới tứ phẩm đều phải tổ đội tác chiến, đơn đấu chắc chắn là bị người ta hành.

Hoặc như Hệ Tinh Pháp cũng dễ bị Hệ Tinh Chiến khắc chế. Như Ứng Kỳ, toàn thân toàn kỹ xuất lực cực mạnh, nếu có người chắn trước cho cô, thì hoàn toàn có thể một chọi mười.

Nói đến cùng, kỳ khảo hạch tháng này vẫn là sân nhà của Hệ Tinh Chiến.

Lúc này, cô đã ở cách Chung Càn chưa đầy nửa mét, liền bật “Cuồng Nhiệt” cùng “Đoạn Không”, liền mạch kéo ra một bộ liên chiêu. Cảnh tượng khiến cả đám học sinh Hệ Tinh Chiến dưới đài phải kinh hô liên tiếp.

“Đồ thay thế mà dùng đến mức này, thật sự nghịch thiên!”

Thế nhưng, Chung Càn vẫn lấy bất biến ứng vạn biến, một cú quay người vung kiếm đỡ thẳng, chém ngang cắt đứt “Đoạn Không” kế tiếp của Lê Dạng.

Số lần thi triển “Đoạn Không” chưa đủ, vì vậy “Xử Quyết” không được kích hoạt.

Kết quả là thế công của Lê Dạng lại một lần nữa bị bẻ gãy.

Làm sao đây?

Làm thế nào mới thắng được Chung Càn?

Cho dù đã cắt đứt được trạng thái “tay nóng” của hắn, Lê Dạng vẫn không cách nào công phá được lớp phòng ngự ấy.

Dưới đài, Chung Khôn lại vênh váo:
“Anh tôi vững lắm! Đợi đến khi vắt kiệt Lê Tử, anh tôi chắc chắn lấy được trận này thôi!”

Vu Hồng Nguyên lập tức cãi:
“Lâm Chiếu Hạ có thể phát huy ra ‘Cuồng Nhiệt’ phiên bản cuồng nộ, sư tỷ tôi cũng làm được!”

Chung Khôn phá lên cười:
“Nằm mơ giữa ban ngày! Lâm Chiếu Hạ thì được đại tông sư chỉ điểm, lại thêm vận khí trời ban, mạnh đến mức thường nhân không thể sánh. Ai mà so nổi?”

Phong Nhất Kiều và mấy người kia cũng thấy Nguyên Nguyên quá ngây thơ — hiệu quả ấy đâu phải muốn là làm được, Lê Dạng không thể nào tái hiện.

Nhưng Vu Hồng Nguyên vẫn ương ngạnh:
“Thầy của bọn tôi cũng là đại tông sư! Sư tỷ tôi  còn được thiên vận gia thân nữa! Lâm Chiếu Hạ làm được, sư tỷ tôi nhất định cũng có thể!”

Chung Khôn khoát tay:
“Muốn tin thì cứ tin, dù sao anh tôi chắc thắng rồi!”

Nói thế xong, trong lòng hắn lại hơi nhói nhói.

Không thể nào… chẳng lẽ hắn thật sự là cái miệng quạ sao?

——

Trên đài, thế cục lại quay về cảnh Chung Càn công thế như vũ bão, còn Lê Dạng thì bị động chống đỡ, kiên nhẫn chờ thời cơ. Nhiều người hệ Tinh Chiến cũng gật gù:
“Ổn rồi, Lê Dạng tuy rất khá, nhưng gặp phải combo của Chung Càn thì vốn đã thua thiệt ngay từ đầu.”

Lúc này, có một số học sinh hệ Tinh Thần tinh lực cao nhận ra điều khác lạ, kinh hô:
“Ối! Lê Dạng gỡ bỏ Vỏ Cây rồi!”

“???”

“Thật sự muốn liều một phen à?”

Đám học sinh hệ Tinh Pháp cũng lén lút mò về xem livestream, vốn dĩ định chờ nhìn trò cười khi Lê Dạng bại trận, ai ngờ lại bắt gặp cảnh cô toan học theo Lâm Chiếu Hạ.

Bọn hệ Tinh Chiến thì lại không hề nắm bắt được mấu chốt, vội mở mic chế nhạo:
“Phiên bản Đông Thi bắt chước Tây Thi ngoài đời thực đây. Nhưng bắt chước không khéo thì mất mạng đó!”

“Lê Dạng đúng là tham thì thâm, được lọt vào top 3 đã quá ổn rồi, nhất định phải tranh hạng nhất cơ à? Chẳng lẽ cô ta tưởng trong bí cảnh Tinh Tẫn có bảo vật cấp tông sư hay sao?”

“Viện trưởng Hệ Nông học của cô ta cũng chỉ mới tứ phẩm thôi, tầm mắt hạn hẹp là chuyện không tránh được.”

“Đúng là cái số nghèo hèn! Nếu bị đánh tàn phế, lại còn tốn một khoản viện phí khổng lồ, thì chỉ càng thêm nghèo mà thôi hahahaha!”

Lần này ngay cả đám người hệ Tinh thần cũng tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng chẳng thể phản bác được gì.

Khả năng thắng của Lê Dạng quá thấp, phần lớn khả năng là bị trọng thương rồi bị loại. Vốn dĩ cô có thể đường đường chính chính lấy hạng ba, giờ lại bị người ta chê ngạo mạn tự đại…

Phong Nhất Kiều căng thẳng siết chặt nắm tay:
“Cô ấy… sao lại gỡ lớp vỏ cây đi, đây là muốn…”

Lữ Thuận Thuận và Hạ Bồ Đào cũng quýnh cả lên:
“Không đến mức vậy đâu, giữ mạng mình mới là quan trọng chứ!”

Lúc này họ nào còn để ý phòng livestream đang bình luận thế nào, trong lòng chỉ lo lắng cho sự an nguy của Lê Dạng.

Cô vốn không phải loại người hiếu thắng, bình thường hạng ba cũng tốt rồi, sao nhất định phải giành hạng nhất?

Lúc Lâm Chiếu Hạ thắng được Chung Càn thì toàn thân đã máu me đầy mình. Thế Lê Dạng thì sao? Sợ rằng còn thảm hơn.

Họ tuy không lo Lê Dạng sẽ chết thật, nhưng bị thương nặng thế chắc chắn rất đau đớn.

Mà lúc này, Lê Dạng chẳng còn bận tâm được nhiều như thế. Ngay khi tháo bỏ lớp vỏ cây, cô cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, lực tiêu hao tinh huy trong cơ thể cũng giảm đi rất nhiều.

Tinh kỹ phòng ngự tuy có thể bảo vệ con người, nhưng cũng là một “gánh nặng”.

Giờ phút này, Lê Dạng như vừa tháo bỏ bao tải nặng trên người, bỗng trở nên nhẹ nhàng, lao thẳng về phía Chung Càn, dùng cùng một chiêu đổi máu mà Lâm Chiếu Hạ từng sử dụng.

Chung Càn chém trúng cô, mà cô cũng đâm ngược lại hắn.

Trong vỏn vẹn một phút giao chiến, cả hai đã máu loang toàn thân.

Lê Dạng chưa từng dùng “Cuồng Nhiệt” trong thực chiến, cô chỉ dựa vào 500 điểm tinh thần, trong đầu mô phỏng đi mô phỏng lại hàng chục lần theo video của Lâm Chiếu Hạ mà thôi.

Có được không?

Cô cũng không biết.

Nhưng Lê Dạng không thể thua — cô phải lấy hạng nhất kỳ khảo hạch tháng này!