Chương 92
Lần nghỉ giữa trận này cũng khá dài, Lê Dạng khôi phục trạng thái cũng ổn, chỉ tiếc là không có thời gian xem lại video Vu Hồng Nguyên đã ghi.
Mà chiêu thức của Chung Càn thì cô cũng chẳng học theo được.
Chuỗi liên chiêu cường công nhìn thì thú vị, nhưng lại xung đột với chuỗi liên chiêu bạo tốc.
Bản thân Lê Dạng cũng không phải kiểu thiên về sức mạnh, nhìn chung, cô vẫn phải tập trung chuyên sâu vào chuỗi bạo tốc thì hợp hơn.
Mà tiếp theo, đối thủ của cô chính là Lâm Chiếu Hạ.
Chung Càn còn suýt nữa đã phế cô, giờ lại gặp đối thủ mạnh hơn là Lâm Chiếu Hạ, trận này… đúng thật là một trận chiến khó nhằn.
Nhưng Lê Dạng từng bước đi tới hiện tại, trong lòng lại càng kiên định ý chí phải giành lấy hạng nhất tháng này.
Tinh Tẫn thổ ngược lại chỉ còn là thứ yếu.
Cô muốn chứng minh cho tất cả mọi người thấy — hệ Nông học cũng rất mạnh.
Nếu bây giờ thua, thì bao nhiêu công sức chuẩn bị trước đó đều hóa thành trò cười, những người vốn định chuyển hệ cũng sẽ lập tức thu lại ý nghĩ, càng thêm khẳng định ba hệ lớn kia mới là vượt trội.
Lê Dạng không chỉ muốn làm lớn mạnh hệ Nông học, mà còn là để giữ lấy cái mạng này.
Chỉ khi lôi kéo được đám công tử thiên tài từ các gia tộc lớn “tham gia cùng phe”, thì kẻ ẩn trong bóng tối kia mới không dám tùy tiện ra tay.
Thử tưởng tượng mà xem, nếu sau này cô dẫn theo Ứng Kỳ và Lâm Chiếu Tần đi tiêu diệt ổ tà giáo, còn cần Thẩm Bỉnh Hoa đi theo hộ đạo không?
Hoàn toàn không cần.
Ứng gia và Lâm gia chắc chắn sẽ phái người âm thầm bảo vệ, đến cả kẻ muốn ám sát cô cũng phải chọn lại thời cơ khác.
Cho nên, trận này cô nhất định phải thắng.
Khi đứng dậy, Lê Dạng chỉ cảm thấy máu huyết trong người sôi trào. Sau khi trải qua hiệu quả gấp đôi của “Cuồng Nhiệt”, cô đã có thêm nhiều lĩnh ngộ với tinh khiếu, tinh kỹ và tinh huy chi lực.
Không nên gò bó vào mấy dòng nhắc nhở hệ thống ban cho.
Khả năng của tinh kỹ rộng lớn hơn nhiều so với khuôn mẫu cố định.
Ngay lúc này, một dòng suối xanh biếc bất ngờ tràn ra từ não hải, chảy thẳng vào vị trí trái tim.
Đây là…
Hệ thống đột nhiên vang lên:
【Chúc mừng ký chủ, đối với 《Hy Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 có thêm một chút cảm ngộ.】
Lê Dạng lập tức mở bảng hệ thống.
Ồ…
Đúng là chỉ “một chút xíu” thôi.
Phần công pháp, sau 《Hy Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 vốn dĩ là 0%, nay nhích thành 0.00001%.
“Cậu cũng vất vả ghê, đến cả một chút xíu này cũng ghi lại.”
Hệ thống: “……”
Lê Dạng đã quen với việc “Tiểu Thống” giả chết, nếu một ngày thật sự trả lời, chắc cô lại thấy giật mình ấy chứ.
Nhưng tại sao 《Hy Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 lại tăng lên nhỉ?
Trước kia cô dốc sức khổ luyện, thậm chí hại cả tinh thần, cũng chẳng được gì; còn lúc này chỉ hơi có chút cảm ngộ trong lòng, lại lĩnh hội được một chút.
Cảm ngộ này đến thật “tự nhiên”…
Ừm… Lê Dạng trong lòng mơ hồ nắm được điều gì đó.
Hình như công pháp này không thể nâng lên chỉ bằng cách gò ép khổ tu.
Phải “trải nghiệm”, có trải nghiệm mới có cảm ngộ, từ đó pháp tâm mới thuận theo tự nhiên mà thăng tiến.
“!”
Đây chính là đặc thù của hệ Tự nhiên!
Chẳng trách thầy nói không thể dạy cô, phải tự mình ngộ ra.
Bởi vì mỗi người có trải nghiệm khác nhau, cảm ngộ cũng chẳng giống nhau. Nhưng chỉ cần có trải nghiệm, chỉ cần có cảm ngộ, thì 《Hy Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 sẽ theo đó mà trưởng thành!
Quả thực là bao dung vạn vật.
Sau khi lĩnh hội được điểm này, trong lòng Lê Dạng càng thêm vững tin.
Cô không sợ chuyện lừa người ta tới rồi lại giữ không nổi.
Hệ Tự nhiên hợp với tất cả mọi người!
Chỉ cần lĩnh ngộ được tâm pháp này, thì tự nhiên đã là “người của Tự nhiên” rồi!
Một vị thầy chữa trị của hệ Phụ trợ đi tới, hỏi:
“Bạn học Lê Dạng, còn thấy chỗ nào khó chịu không?”
Lê Dạng đứng dậy vận động một chút, cảm khái:
“Cảm giác còn khỏe hơn cả trước khi bị thương nữa.”
Thầy chữa trị mỉm cười:
“Bị thương vừa phải rồi khôi phục, vốn chính là quá trình cơ thể trưởng thành lần hai… Rảnh thì em có thể sang hệ Phụ trợ chơi thử, ở đây cũng rất thú vị đấy.”
Quả thật Lê Dạng thấy hứng thú, năng lực của hệ Phụ trợ hiệu quả hơn hẳn hệ Đan dược, tuy rằng hạn chế cũng lớn hơn nhiều. Cô liên tục gật đầu:
“Vâng ạ!”
Đúng lúc này, Lâm Chiếu Hạ bước tới.
Mái tóc ngắn của cô ta được buộc nửa ra sau, lộ rõ vầng trán sáng bóng, không còn chút dáng vẻ văn tĩnh dịu dàng ban nãy, mà lại trở về dáng dấp bá đạo sắc bén lúc tiêu diệt ổ tà giáo trước kia.
Cô ta lặng lẽ đưa cho Lê Dạng một chiếc lọ nhỏ.
Lê Dạng: “?”
Thầy chữa trị liếc một cái liền nhận ra:
“Đan hồi tinh hiệu quả nhanh.”
Lê Dạng hỏi:
“Là để khôi phục tinh huy chi lực sao?”
“Đúng vậy, em uống một viên là có thể hồi đầy năm cái tinh khiếu.” Thầy chữa trị lại tặc lưỡi, nhỏ giọng: “Không hổ là người nhà họ Lâm, ra tay thật hào phóng.”
Nghe tới hai chữ “hào phóng”, Lê Dạng không nhịn được hỏi:
“Đắt lắm à?”
Thầy chữa trị hạ giọng đáp:
“Loại này phải hai trăm điểm công huân đấy.”
Lê Dạng: “!”
Lâm Chiếu Hạ mở miệng:
“Đan hồi tinh thường quá kém, không thể giúp cậu hồi đầy toàn bộ đâu.”
Thì ra là… cô ấy không muốn thắng mà thiếu công bằng.
Lê Dạng sớm đã nghe nói người hệ Tinh Chiến rất thật thà.
Giờ thì tận mắt thấy rồi.
Ai lại tự nguyện đưa “bình máu xanh” cho đối thủ cơ chứ?
Ừm, nếu cô không nhận, ngược lại sẽ thành ra không biết điều.
Lê Dạng vui vẻ nhận lấy chai thuốc, cười nói:
“Nếu mình thắng cậu, đừng có hối hận nhé.”
Lâm Chiếu Hạ dứt khoát:
“Cậu không thắng nổi.”
Lê Dạng uống viên đan hồi tinh đắt đỏ kia, cười rực rỡ:
“Chung Càn cũng nghĩ thế đấy.”
Lâm Chiếu Hạ: “……”
Hai anh em nhà họ Chung dưới khán đài: “……”
Lâm Chiếu Tần thì vỗ đùi cười to:
“Lê Dạng, nếu cậu thắng cô ấy, tôi tặng thêm cho cậu một lọ hồi tinh đan tam phẩm.”
Lê Dạng nhìn cô ta, đáp:
“Không cần.”
“Tại sao?”
Lê Dạng mỉm cười đầy ẩn ý:
“Cậu qua hệ Nông học, tôi sẽ nói cho biết vì sao.”
Lâm Chiếu Tần: “???”
Ví dụ như quà tặng riêng của Lâm Chiếu Hạ — “Nguyệt thực”.
Ví dụ như quà tặng riêng của Lê Dạng — “Lúa mì vàng”.
Thoạt nhìn thì “Nguyệt thực” sang hơn, nhưng hiệu ứng của “Lúa mì vàng” lại cực kỳ rộn ràng. Chỉ cần tặng 99 bông lúa mì vàng, sẽ lập tức đổ xuống một trận “mưa vàng”, cảnh tượng khiến ai nhìn cũng thích.
Quan trọng là 99 bông lúa mì giá cũng không đắt, chỉ 9.9 điểm công huân.
Vu Hồng Nguyên ngứa tay lắm:
“Thật muốn gửi vài bó quá.”
Đáng tiếc, sư tỷ không cho cậu ta tiêu bậy.
May mà trong phòng livestream luôn có người liên tục tặng lúa mì vàng, mưa vàng đổ xuống không ngừng. Cảnh tượng ấy hoành tráng đến mức giống như Lê Dạng mới là hạt giống trọng điểm của ba hệ lớn, còn Lâm Chiếu Hạ chỉ là tân sinh vô danh vậy.
hệ Tinh Chiến bất bình phản đối với phòng giáo vụ:
“Tại sao quà tặng ‘Nguyệt thực’ của bọn tôi lại không có hiệu ứng gì?!”
Phòng giáo vụ trả lời:
“Có chứ, 99 cái ‘Nguyệt thực’ sẽ treo lên một vầng huyết nguyệt trong livestream.”
Nhưng cái gọi là “huyết nguyệt treo cao” đặt dưới cơn mưa vàng rực rỡ thì chẳng có gì nổi bật. Nếu không ai tặng lúa mì thì huyết nguyệt còn thấy rõ, nhưng một khi vàng rực khắp màn hình, ai còn chú ý tới cái bóng trăng đỏ u ám kia?
Đám học viên hệ Tinh Chiến cứ thấy sai sai, nhưng nghĩ mãi chẳng ra, cuối cùng chỉ tức tối gõ bình luận:
“Hệ Tinh thần, các người không có ai sao, sao phải đi tặng cho học viên hệ Nông học vậy?!”
Hệ Tinh thần vui vẻ bật mic:
“Bọn tôi đúng là không có ai mạnh, nhưng các người rõ ràng đông hơn nhiều mà vẫn thua thảm hại đó thôi.”
hệ Tinh Chiến: “……” Rồi òa khóc bên điện thoại.
Không đúng!
Họ mới sực nhận ra:
“Chúng ta còn chưa thua mà! Thần Hạ của chúng ta tuyệt đối không thể thua!”
Nhưng muộn rồi, chủ đề trong livestream đã đổi, họ có cãi cũng chẳng ai quan tâm nữa.
Trên sân, đám tân sinh hệ Tinh Chiến thì không để bị ảnh hưởng, nhưng so với đàn anh đàn chị, niềm tin của họ cũng lung lay.
“Lê Dạng có năm tinh kỹ, còn Lâm Chiếu Hạ chỉ có ba, thế thì bất lợi quá!”
“Nhưng tinh kỹ của Thần Hạ mạnh hơn nhiều…”
“Chưa chắc! Nhìn xem Lê Dạng dùng bản sao chép mà vẫn kích phát hiệu ứng đặc biệt, lại đánh bại cả chuỗi liên chiêu cường công. Chung Càn đâu có yếu, bình thường đấu với Lâm Chiếu Hạ cũng là ngang tay đó.”
Một tân sinh xuất thân thường dân thắc mắc:
“Tại sao Lâm Chiếu Hạ chỉ có ba tinh kỹ? Con cháu thế gia không phải là không bao giờ thiếu tinh kỹ sao?”
Một học viên khác liếc nhìn, thấy đối phương còn chưa dẫn tinh nhập thể, bèn kiên nhẫn giải thích:
“hệ Tinh Chiến của bọn mình dùng tinh kỹ dạng trưởng thành. Giờ nhìn chỉ chiếm ba tinh khiếu, nhưng sau này lên tam phẩm, thăng lên phẩm chất tím, thì mỗi tinh kỹ phải chiếm đến mười tinh khiếu cơ.”
“Nhưng nâng phẩm tinh kỹ khó lắm… hơn nữa tam phẩm còn lâu lắm mới đến… đến lúc đó chắc cũng quên mất rồi…”
“Nhóc, tỉnh lại đi. Khó là khó với chúng ta. Với Lâm Chiếu Hạ thì cùng lắm một hai năm nữa là ổn định tam phẩm. Còn việc nâng phẩm tinh kỹ… ha ha, người ta đâu cần phải tự đi nhặt nguyên liệu như bọn mình.”
Tân sinh bình dân: “……” Quả nhiên, gia thế thật sự đáng sợ.
Người thường có mở hack cũng chưa chắc theo kịp họ.
Trên sân, MC bắt đầu đếm ngược. Dưới khán đài và trong livestream, mọi người đều im lặng, dồn hết sự chú ý vào sân đấu.
Vu Hồng Nguyên lại tự tin đến tê dại:
“Sư tỷ chắc chắn thắng!”
Ba người Phong Nhất Kiều: “……”
Có những lúc, họ thật sự ghen tỵ với sự ngây thơ lạc quan của “Khoai dẻo” này.
Chung Khôn vẫn ngồi bên phía hệ Nông học, nghiến răng nghiến lợi:
“Lần này, Lâm Chiếu Hạ chắc chắn sẽ thắng!”
Vu Hồng Nguyên mừng rỡ:
“Nhận vía may mắn của cậu!”
“Cậu điếc à? Tôi nói Lâm Chiếu Hạ thắng cơ mà!”
“Đúng vậy, cảm ơn cậu đã tung ra liều độc siêu cấp của cái mỏ quạ đen.”
Chung Khôn: “……”
Hắn bắt đầu hoảng.
Chẳng lẽ chính hắn thật sự đã “nguyền” cho hệ Tinh Chiến thất bại sao?
Đếm ngược kết thúc, hai đấu thủ của chuỗi bạo tốc đồng loạt kích hoạt “Cuồng Nhiệt”, sương mù đỏ lửa bùng lên quanh thân. Hai người mặc cùng loại chiến phục, vóc dáng không chênh bao nhiêu, vũ khí cũng đều là song đao.
Nếu cho người ngoài nhìn, chẳng khác nào một cặp song sinh.
Thế nhưng khi lao vào nhau, “Nguyệt thực” trên tay Lâm Chiếu Hạ bộc lộ khí thế áp bức đáng sợ, còn “Ảnh Nguyệt” trong tay Lê Dạng thì ngay cả ánh xanh yếu ớt cũng khó mà lóe lên.