Astartes Của School Of The Bear

Chương 385: Búp bê và Di cốt

Mặc dù tự trọng của Lane so với những thợ săn luôn theo đuổi chiến đấu thần tốc thì nặng hơn nhiều, nhưng phương thức di chuyển của anh lại linh hoạt hơn cả những thợ săn của Yharnam.

Bên trong cao tháp, những thanh xà ngang mục nát nằm đan xen chằng chịt ở các độ cao khác nhau.

Lane nhảy xuống từng tầng một, anh vươn mình, những vị trí mà lòng bàn tay có thể chạm tới đều là những điểm tựa có thể dùng để giảm bớt lực rơi.

Cuối cùng sau vài cú nhảy nhẹ nhàng, anh đã tới được một bục đá bị hư hại, trên bục đá đó còn có một cánh cửa mở ra trên vách tường.

Cánh cửa gỗ dày nặng được đẩy ra, bụi bặm rụng xuống không ít từ trên cánh cửa.

Có thể nhận thấy rằng, đây quả thực là một cánh cửa đã rất lâu rồi không được ai mở ra.

Cảnh tượng đằng sau cánh cửa khiến Lane cảm thấy quen thuộc.

Bởi vì đây đã không phải là lần đầu tiên anh tới bên trong xưởng thợ săn này.

Cảnh tượng trong thực tế gần như không có gì khác biệt so với cảnh mộng mà anh bị cưỡng ép kéo vào, chỉ có điều lâu ngày không được ai chăm nom, khiến nơi này trông suy tàn hơn cả trong giấc mơ.

Đường lát đá trên nền đất nứt nẻ rải rác, ngôi tiểu giáo đường cô độc bị bong tróc một tầng lớp áo tường, dây leo và vết rỉ sét lan rậm rạp trên những hàng rào sắt.

Nhiều bia mộ vốn dĩ nên đứng sừng sững ở xung quanh đã bị chôn vùi trong đống tàn tích của thực vật, mà bản thân những thực vật đó cũng đã khô héo từ lâu.

Bể nước bằng đá cẩm thạch bên cạnh tiểu giáo đường đã không còn lấy một giọt chất lỏng, và nhìn theo những vết nứt bên trên, có lẽ chỉ cần một cơn gió thôi là bể nước có thể vỡ vụn đầy đất.

Mọi thứ đều đang tiến tới sự suy tàn không thể cứu vãn.

Giống hệt như cái thành phố Yharnam này vậy.

Lane theo ký ức trong giấc mơ mà tiến vào bên trong, ngoại trừ những dấu vết do thời gian để lại, mọi thứ đều y như đúc, ngoại trừ cô búp bê giống như thật kia.

Cô không còn nằm dưới chân cầu thang của tiểu giáo đường nữa, mà lại nằm ở một góc bên trong xưởng.

Khác với trong giấc mơ, Lane không cảm thấy cái cảm giác như đang bị ai đó quan sát khi đứng trước mặt cô.

Chàng Witcher tiến lên sờ vào tóc cô, mái tóc màu bạc trắng rất giống anh đó mang lại cảm giác y như thật.

Ngón tay di chuyển xuống dưới, anh chạm vào làn da, khóe mắt, bờ môi của búp bê...

Xúc giác giàu tính đàn hồi và đầy cảm giác da thịt đó, gần như khiến Lane cảm thấy cô là một người thật.

“Cái này quá giống thật rồi...”

Cũng quá rợn người.

Càng cảm nhận xúc giác trên tay, đôi lông mày của Lane trái lại càng nhíu chặt hơn.

Mức độ giống thật của búp bê vượt xa giới hạn tưởng tượng của người bình thường, cô thậm chí có thể làm được việc sở hữu ‘ánh mắt’! Đôi mắt của con người, nếu chỉ là một nhãn cầu đơn lẻ thì không cách nào tạo ra những động tác biểu đạt cảm xúc được.

Cái gọi là ‘ánh mắt’ trong lời nói thông thường, thực chất bao gồm một loạt các cơ nhỏ xung quanh mắt, phối hợp với nhãn cầu để tạo ra những động tác phức tạp.

Thậm chí ngay cả đại não của con người cũng không có quyền hạn khống chế những nhóm cơ nhỏ này, trừ khi là người có thiên phú dị bẩm cộng thêm rèn luyện nghiêm ngặt, nếu không thì ‘ánh mắt mang theo ý cười’ là không cách nào giả vờ ra được.

Mà kẻ đã chế tạo ra búp bê kia, thậm chí đã đưa cả những nhóm cơ nhỏ này vào trong quy trình chế tạo một cách hoàn chỉnh.

Lane thậm chí không dám nghĩ tới, đây là một khối lượng công việc to lớn và hao tốn tâm sức đến nhường nào.

Trong thế giới ma pháp có rất nhiều ma ngẫu do các thuật sĩ làm ra, nhưng chúng chẳng qua chỉ là khiến một đống vật liệu miễn cưỡng tổ hợp thành hình người, sau đó dùng ma pháp cấp cho nó động lực để nó thực thi mệnh lệnh mà thôi.

Về mức độ tinh tế, so với búp bê trước mắt này có một sự chênh lệch khổng lồ.

Mức độ tinh tế này, thậm chí khiến Lane thông qua tác phẩm trước mắt, lờ mờ cảm nhận được tình cảm của tác giả ——

Thứ tình yêu đã tiệm cận với sự cố chấp.

Nhân loại có tinh thần bình thường sẽ cảm thấy sợ hãi trước những nhân loại có tinh thần không bình thường.

Sự sợ hãi này bắt nguồn từ hiện trạng ‘tiếp xúc với một thứ có ngoại hình tương đồng với mình, nhưng nội tại đã bị dị chất hóa’.

Nó không liên quan đến việc kẻ có tinh thần không bình thường đó có năng lực làm hại bạn hay không, chỉ riêng việc tiếp xúc thôi cũng đủ để khiến con người nảy sinh một sự kháng cự từ sâu trong lòng.

Đây cũng là một nguyên nhân lớn khiến bệnh viện tâm thần trở thành một bối cảnh kinh dị mang tính phổ biến.

Chàng trai trẻ cầm lấy bàn tay của búp bê, những khớp ngón tay búp bê hình cầu đó so với những nhóm cơ nhỏ trên mặt, hoàn toàn giống như là bộ phận thô kệch được cố ý làm ra để phân biệt giữa búp bê và nhân loại.

Lane xoay người bắt đầu lục lọi bên trong xưởng xem có thêm thông tin gì có giá trị hay không.

Về huyết liệu, về thợ săn, về lão già Gehrman trong giấc mơ kia... cái gì cũng được.

Nhưng xưởng thợ săn khi bị bỏ hoang quả thực đã bị dọn dẹp rất sạch sẽ, điều này dẫn đến việc Lane từ đầu đến cuối không thu hoạch được gì.

Búp bê lặng lẽ nằm ở góc xưởng, nhìn Lane lục tung tủ hòm trong phòng, cuối cùng chán nản thở dài.

Mà sau khi tìm một vòng, Lane đã phát hiện ra một thứ đáng để chú ý ở bên ngoài cửa tiểu giáo đường.

Đó là sự khác biệt thứ hai so với trong giấc mơ, bên cạnh búp bê.

Một ngôi mộ.

Trong giấc mơ, vị trí này không nên có một ngôi mộ.

Thời gian khiến những cành khô lá héo rơi trên bia mộ, sau khi Lane quét sạch những vật tạp này, những chữ được điêu khắc trên bia mộ đã biểu lộ thân phận của mình.

“Mộ của Gehrman”

Trên gò đất nhỏ của ngôi mộ còn cắm xiêu vẹo một chiếc xẻng sắt, vài mẩu xương trắng ngả vàng bị đào lên từ dưới đất.

Cảm giác kỳ lạ không rõ nguyên do vang vọng trong não bộ của Lane, khiến anh nhặt một khúc xương lẽ ra thuộc về bộ phận cẳng chân từ dưới đất lên.

Vị trí của khúc xương đó tuyệt đối không phải là nơi dễ dàng lấy được nhất, cũng tuyệt đối không phải là nơi dễ dàng chú ý tới nhất.

Nhưng anh lại vô cùng trôi chảy, đồng thời mục tiêu minh xác mà rút ra khúc xương này từ trong đống xương cốt rải rác và bùn đất.

Cảm giác đó giống như một người đang đạp xe đạp.

Sau khi đã học được, con người ngay cả trong tình huống hoàn toàn phân tâm, hoàn toàn không để ý, cũng có thể đạp xe tốt.

Giống như năng lực này đã trở thành bản năng như việc ăn cơm uống nước vậy.

—— 【 Insight 】.

Lane lập tức phản ứng lại khi cầm khúc xương đó trên tay, chính là cái ‘giác quan mới’ mà anh vừa nhận được, đã khiến anh cầm lấy khúc xương này một cách tự nhiên.

“Có chút thú vị... nhưng cụ thể thì ngươi có thể làm được gì?”

Lane chằm chằm nhìn khúc xương chân trên tay, thích thú lẩm bẩm tự nói.

Sự rung động trong não bộ đã phản hồi lại nghi vấn của anh.

Lane chỉ cảm thấy mình với một tầm nhìn kỳ dị, tiến vào bên trong khúc xương này một cách đầy chìm đắm.

Bên trong này có chứa một phần kỹ xảo.

Những lão thợ săn đã vận dụng một cách linh hoạt kỹ xảo mang tên Art of Quickening, đây là chiêu thức do vị thợ săn đầu tiên khai phát ra, và từ đó đặt nền móng cho phương thức chiến đấu theo đuổi sự thần tốc và dứt khoát của các thợ săn sau này.

Nếu như có thể để khúc xương chân này tắm mình trong máu tươi, nhận được ‘dinh dưỡng’. Có lẽ có thể dùng di cốt này để dẫn ra chiêu thức của chủ nhân nó, cũng chính là Art of Quickening.

Chiêu thức này không phải là chủ nhân di cốt cố ý dùng loại kỹ thuật nào đó để lưu lại trên xương.

Mà là trong quá trình sử dụng lâu dài, một cách tự nhiên đã khắc in những dấu vết sử dụng chiêu thức lên xương chân, vì vậy bản thân chiêu thức không có bất kỳ sự dây dưa nào về ý chí và tinh thần với chủ nhân di cốt.

Có thể gọi là vô cùng ‘thuần túy’.

Thông tin mà 【 Insight 】 đưa ra đại thể là như vậy.

Một loại cảm giác mệt mỏi truyền ra từ bên trong đại não đằng sau đôi mắt, khiến Lane không kìm được mà dụi dụi mắt. Nhưng anh nhanh chóng nhận ra rằng, trừ khi anh mổ đầu mình ra, nếu không thì căn bản không dụi tới được bộ phận thực sự ‘mệt mỏi’ kia.

“Con mắt bên trong... đúng là danh xứng với thực mà.”

Chàng trai trẻ bĩu môi lẩm bẩm.

Di cốt của lão thợ săn được anh tung hứng hai cái trên tay, sau đó nhét vào trong túi.

Kỹ thuật lách người nhanh đến mức vượt ngoài tưởng tượng của các thợ săn Yharnam, Lane sớm đã được chứng kiến không chỉ một lần, mà Art of Quickening về đẳng cấp kỹ thuật còn trên cả những cú lách người né tránh thông thường.

Anh rất có hứng thú với loại kỹ thuật này.