Chương 449: Thiết kế đồ
Mảnh giấy đó là do Regis lật tìm được trong cuốn sổ tay trên bàn viết của mật thất này.
Chữ viết trên đó rất rõ ràng, gọi là mảnh giấy, nhưng thực ra nội dung rất nhiều, chiếm kín cả tờ giấy.
Gerd cất kỹ bộ bản thiết kế trang bị mà mình vừa tìm thấy, đi theo Lane qua đó xem thử.
Lane thì đã nhận lấy mảnh giấy từ tay Regis.
“Các biện pháp giam giữ mà chúng ta chuẩn bị hồi đó đang suy yếu, ngươi phải mau chóng nghĩ cách đi!”
“Đừng có lôi chuyện thù lao ra với ta! Đây là công việc mà Arnaghad hồi đó làm chưa xong! Tay nghề của lão ta xảy ra vấn đề, ngươi đã tiếp quản vị trí thì phải quản cho đến cùng! Hồi đó chúng ta ký kết hợp đồng với toàn bộ trường phái Gấu. Chúng ta sẽ không trả tiền hai lần đâu, đừng hòng nghĩ tới!”
“Bản thiết kế mà lão ta vẽ hồi đó ta cũng vẽ lại cho ngươi rồi, ở ngay bên dưới, nhìn cho kỹ vào! Ta không muốn lại qua thêm trăm năm nữa lại xảy ra vấn đề đâu!”
Chữ viết trên mảnh giấy từng nét từng nét đều vô cùng cứng nảy, giống hệt như dùng đục để đục ra vậy, thật khó có thể tưởng tượng người viết mảnh giấy này rốt cuộc đã học viết chữ như thế nào.
Hơn nữa ngữ khí trên mảnh giấy vô cùng không khách sáo, nhìn qua giống hệt như một chủ nợ đang nói chuyện với con nợ.
Sau khi Lane liếc mắt nhìn qua, Mentos đã ghi lại toàn bộ mảnh giấy.
Thế là Lane chuyển tay đưa mảnh giấy cho Gerd đang đi tới.
“Một nhiệm vụ kéo dài từ thời đại của Arnaghad cho đến tận bây giờ, ước chừng cũng chỉ có thể là những Dwarves bản địa ở dãy núi Amell thôi nhỉ?”
“Cuốn sổ tay này là đồ của ai, anh có nhận ra không, Gerd?”
Gerd không có khả năng đọc hiểu nhanh như Lane, sau khi đọc xong mảnh giấy này, anh ta mới lại cầm lấy cuốn sổ tay đó, bắt đầu nhận diện chữ viết.
Đây là một căn mật thất, người để sổ tay của mình trong mật thất riêng biệt chắc chắn sẽ không viết tên lên trên sổ tay.
Tuy nhiên Gerd ở Haern Caduch mười mấy năm cũng không phải là ở không.
Sau khi anh ta cẩn thận nhận diện, hồi tưởng một hồi lâu, cuối cùng đã xác nhận được.
“Ồ, đây là chữ của Tuwenton, tính từ thời Arnaghad thì... ừm, ông ta được coi là người dẫn đầu thế hệ thứ tư của trường phái.”
“Không phải là tông sư?” Regis tò mò hỏi. “Tôi nhớ trong các trường phái khác của các anh, thông thường đều gọi người quản lý trường phái là tông sư.”
Gerd rất tùy ý xua xua tay.
“Trường phái Gấu sẽ không như vậy. Mối liên hệ tình cảm giữa chúng tôi rất yếu ớt, ai cũng không muốn gánh vác trách nhiệm hay lãng phí tinh lực cho người khác. Không ai muốn làm tông sư, cũng không ai được thừa nhận là tông sư, người dẫn đầu cũng đã là quá khiên cưỡng rồi.”
“Một nhóm người tình cảm lãnh đạm quả thực sẽ như vậy, không thể dùng cấu trúc quyền lực vốn sẽ nảy sinh trong những người bình thường để suy đoán bọn họ được.”
Lane khoanh tay trước ngực gật gật đầu.
“Nhưng những thứ này đều không quan trọng, chủ yếu là xem bản thiết kế bên dưới kìa, Gerd.”
Phía dưới mảnh giấy có đính kèm một bản thiết kế, bản thiết kế đó rất kỳ lạ, nhìn giống như bản đồ địa hình của một nơi nào đó trong dãy núi, sau đó đính thêm rất nhiều đường nét và cấu tạo không hiểu thấu.
Mảnh giấy nói đây là ‘Bản thiết kế biện pháp giam giữ do Arnaghad thiết kế’, nhưng thực tế nhìn qua lại giống như một bản vẽ thi công dựa vào địa hình vậy.
“Anh có nhận ra địa hình này không?”
Gerd dùng hai tay căng bản thiết kế ra, sau đó xoay trái xoay phải thay đổi không ít phương hướng, cuối cùng cầm chéo trong tay, lộ ra biểu cảm bừng tỉnh đại ngộ.
“Ồ! Nhìn từ hướng này là tôi nhận ra ngay mà! Chỗ này không xa, cách đây tầm ba bốn ngọn núi thôi. Một cái thung lũng được bao bọc xung quanh.”
“Vậy anh có thể đánh dấu nó lên bản đồ của tôi không?”
Lane móc ra bản đồ dãy núi Amell của mình, vòng tròn mà Shelton Giancardi đánh dấu bên trên vẫn còn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Ngón tay của Gerd chần chừ một lát trên bản đồ của Lane, trước tiên anh ta tìm thấy vị trí của Haern Caduch, sau đó lấy tòa lâu đài này làm điểm chuẩn, tìm thấy cơ sở được đánh dấu trên bản thiết kế đó.
Lane móc bút lông chim từ trong túi da luyện kim ra, đánh dấu lại.
“Như vậy xem ra, phạm vi hoạt động của những Dwarves đó đã chuẩn xác hơn rồi... chắc là nằm ở vùng này.”
Trên võng mạc của chàng trai trẻ, luồng dữ liệu do tính toán tạo ra tuôn trào như thác đổ một hồi, sau đó trở lại bình tĩnh.
Dưới vòng tròn của Shelton, cùng với sự chỉ dẫn của Gerd, Lane đã thu hẹp phạm vi lại một khoảng rất lớn.
Dãy núi Amell rất rộng lớn, ngọn núi, đỉnh núi nhiều không đếm xuể, thu hẹp lại lần này ít nhất cũng có thể tiết kiệm được vài tháng thời gian.
“Đêm nay hãy nghỉ ngơi thật tốt trong lâu đài.”
Lane cất bản đồ của mình đi, cùng với mảnh giấy vẽ bản thiết kế đó.
“Ngại quá nha, Gerd. Tuy rằng mới vừa tới Haern Caduch không lâu, nhưng chúng ta phải tái khởi hành rồi, dù sao tôi tới đây là để tìm nhóm Dwarves đó mà. Từ một tòa lâu đài bỏ hoang mấy chục năm thì không thể tìm ra bộ trang bị cấp tông sư của trường phái được đâu.”
“Hê, đừng có nói giống như tôi hoài niệm nơi này lắm, muốn ở lại thêm một lát không bằng.”
Gerd khoanh tay trước ngực, vô cùng bài trừ mà nói.
“Nếu không phải vì cậu phải vào đây hong khô quần áo, tôi thà đi ngủ bờ ngủ bụi ở bên ngoài còn hơn!”
“Ồ.” Vẻ mặt Lane bỗng chốc xị xuống, nhìn Gerd.
“Vậy thì tôi quả thực đã làm khó anh rồi.”
“Cậu biết là tốt rồi, cậu nhìn Regis kìa, người ta là một thuật sĩ mà cũng không có lắm chuyện như cậu đâu.”
Khóe miệng Lane co giật, anh xác định việc Gerd nghèo rớt mồng tơi là chuyện bình thường và hợp lý.
Anh mà là chủ thuê, chắc chắn cũng sẽ không đưa cho gã này dù chỉ một xu tiền boa!
“Đừng có kéo tôi vào, các quý ông.”
Regis giơ hai tay bằng vai, mỉm cười lùi lại nửa bước, biểu thị mình không tham gia vào.
“Điều tôi muốn biết hơn là, chúng ta không đi tới ‘biện pháp giam giữ’ này xem thử sao? Tôi thấy lúc nãy cậu quy hoạch lộ trình không có ý định hướng về bên đó.”
“Trí tò mò đừng có quá nặng, Regis.” Chàng trai trẻ liếc mắt nhìn vị Ma cà rồng thượng đẳng đang đầy hứng thú một cái.
“Mèo có chín mạng, đều sẽ chết vì trí tò mò quá vượng đấy. Mục tiêu chính của tôi vẫn là bản thiết kế trang bị cấp tông sư. Cứ tìm thấy Dwarves rồi hãy nói.”
“Ừm...” Tay của Regis đặt trên quai đeo của chiếc túi đeo chéo, gật gật đầu như đang nghiền ngẫm, “Đây là một cách nói mới mẻ, ‘Mèo có chín mạng’... Cậu là người dẫn đầu, cậu quyết định.”
Mọi người đều không có ý kiến gì, thế là kế hoạch ngày mai tái khởi hành coi như đã định xong.
Thế nhưng đối với lời của Regis thì nói là như thế, Lane lại vẫn ở trong não bộ để Mentos điều ra lại bức bản thiết kế của Arnaghad đó, bắt đầu phân tích.
Những Dwarves dùng ngữ khí giống như đòi nợ để truyền tin cho người dẫn đầu thế hệ thứ tư của trường phái Gấu, bắt ông ta giải quyết vấn đề di lưu từ lâu.
Mà nhìn dáng vẻ, vị người dẫn đầu thế hệ thứ tư này chính là đương sự đối mặt với sự xâm nhập của đám bạo dân.
Một người đến cả bản thân mình cũng chẳng quan tâm cái gì, cũng chẳng có tình cảm, đến cả lâu đài, sổ tay của chính mình cũng nói vứt là vứt, liệu người dẫn đầu như vậy có chịu dọn dẹp xong bãi chiến trường lộn xộn của mình trước khi đi không? Xác suất lớn là ông ta làm việc chưa xong đã bỏ chạy rồi.
Những Dwarves vốn nổi tiếng là những kẻ thù dai.
Mà Lane muốn từ trong tay Dwarves có được bản thiết kế trang bị cấp tông sư của trường phái Gấu...
Nhóm Dwarves cảm thấy mình bị trường phái Gấu chơi khăm đó, ước chừng sẽ khó nói chuyện hơn so với dự tính đấy.
Lane lại liếc nhìn bản thiết kế trên võng mạc một cái.
Biết đâu chừng cái nhiệm vụ chưa xử lý xong, kéo dài từ thời đại của Arnaghad này, anh còn phải dọn dẹp một phen giúp họ đấy.
Chữ viết trên đó rất rõ ràng, gọi là mảnh giấy, nhưng thực ra nội dung rất nhiều, chiếm kín cả tờ giấy.
Gerd cất kỹ bộ bản thiết kế trang bị mà mình vừa tìm thấy, đi theo Lane qua đó xem thử.
Lane thì đã nhận lấy mảnh giấy từ tay Regis.
“Các biện pháp giam giữ mà chúng ta chuẩn bị hồi đó đang suy yếu, ngươi phải mau chóng nghĩ cách đi!”
“Đừng có lôi chuyện thù lao ra với ta! Đây là công việc mà Arnaghad hồi đó làm chưa xong! Tay nghề của lão ta xảy ra vấn đề, ngươi đã tiếp quản vị trí thì phải quản cho đến cùng! Hồi đó chúng ta ký kết hợp đồng với toàn bộ trường phái Gấu. Chúng ta sẽ không trả tiền hai lần đâu, đừng hòng nghĩ tới!”
“Bản thiết kế mà lão ta vẽ hồi đó ta cũng vẽ lại cho ngươi rồi, ở ngay bên dưới, nhìn cho kỹ vào! Ta không muốn lại qua thêm trăm năm nữa lại xảy ra vấn đề đâu!”
Chữ viết trên mảnh giấy từng nét từng nét đều vô cùng cứng nảy, giống hệt như dùng đục để đục ra vậy, thật khó có thể tưởng tượng người viết mảnh giấy này rốt cuộc đã học viết chữ như thế nào.
Hơn nữa ngữ khí trên mảnh giấy vô cùng không khách sáo, nhìn qua giống hệt như một chủ nợ đang nói chuyện với con nợ.
Sau khi Lane liếc mắt nhìn qua, Mentos đã ghi lại toàn bộ mảnh giấy.
Thế là Lane chuyển tay đưa mảnh giấy cho Gerd đang đi tới.
“Một nhiệm vụ kéo dài từ thời đại của Arnaghad cho đến tận bây giờ, ước chừng cũng chỉ có thể là những Dwarves bản địa ở dãy núi Amell thôi nhỉ?”
“Cuốn sổ tay này là đồ của ai, anh có nhận ra không, Gerd?”
Gerd không có khả năng đọc hiểu nhanh như Lane, sau khi đọc xong mảnh giấy này, anh ta mới lại cầm lấy cuốn sổ tay đó, bắt đầu nhận diện chữ viết.
Đây là một căn mật thất, người để sổ tay của mình trong mật thất riêng biệt chắc chắn sẽ không viết tên lên trên sổ tay.
Tuy nhiên Gerd ở Haern Caduch mười mấy năm cũng không phải là ở không.
Sau khi anh ta cẩn thận nhận diện, hồi tưởng một hồi lâu, cuối cùng đã xác nhận được.
“Ồ, đây là chữ của Tuwenton, tính từ thời Arnaghad thì... ừm, ông ta được coi là người dẫn đầu thế hệ thứ tư của trường phái.”
“Không phải là tông sư?” Regis tò mò hỏi. “Tôi nhớ trong các trường phái khác của các anh, thông thường đều gọi người quản lý trường phái là tông sư.”
Gerd rất tùy ý xua xua tay.
“Trường phái Gấu sẽ không như vậy. Mối liên hệ tình cảm giữa chúng tôi rất yếu ớt, ai cũng không muốn gánh vác trách nhiệm hay lãng phí tinh lực cho người khác. Không ai muốn làm tông sư, cũng không ai được thừa nhận là tông sư, người dẫn đầu cũng đã là quá khiên cưỡng rồi.”
“Một nhóm người tình cảm lãnh đạm quả thực sẽ như vậy, không thể dùng cấu trúc quyền lực vốn sẽ nảy sinh trong những người bình thường để suy đoán bọn họ được.”
Lane khoanh tay trước ngực gật gật đầu.
“Nhưng những thứ này đều không quan trọng, chủ yếu là xem bản thiết kế bên dưới kìa, Gerd.”
Phía dưới mảnh giấy có đính kèm một bản thiết kế, bản thiết kế đó rất kỳ lạ, nhìn giống như bản đồ địa hình của một nơi nào đó trong dãy núi, sau đó đính thêm rất nhiều đường nét và cấu tạo không hiểu thấu.
Mảnh giấy nói đây là ‘Bản thiết kế biện pháp giam giữ do Arnaghad thiết kế’, nhưng thực tế nhìn qua lại giống như một bản vẽ thi công dựa vào địa hình vậy.
“Anh có nhận ra địa hình này không?”
Gerd dùng hai tay căng bản thiết kế ra, sau đó xoay trái xoay phải thay đổi không ít phương hướng, cuối cùng cầm chéo trong tay, lộ ra biểu cảm bừng tỉnh đại ngộ.
“Ồ! Nhìn từ hướng này là tôi nhận ra ngay mà! Chỗ này không xa, cách đây tầm ba bốn ngọn núi thôi. Một cái thung lũng được bao bọc xung quanh.”
“Vậy anh có thể đánh dấu nó lên bản đồ của tôi không?”
Lane móc ra bản đồ dãy núi Amell của mình, vòng tròn mà Shelton Giancardi đánh dấu bên trên vẫn còn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Ngón tay của Gerd chần chừ một lát trên bản đồ của Lane, trước tiên anh ta tìm thấy vị trí của Haern Caduch, sau đó lấy tòa lâu đài này làm điểm chuẩn, tìm thấy cơ sở được đánh dấu trên bản thiết kế đó.
Lane móc bút lông chim từ trong túi da luyện kim ra, đánh dấu lại.
“Như vậy xem ra, phạm vi hoạt động của những Dwarves đó đã chuẩn xác hơn rồi... chắc là nằm ở vùng này.”
Trên võng mạc của chàng trai trẻ, luồng dữ liệu do tính toán tạo ra tuôn trào như thác đổ một hồi, sau đó trở lại bình tĩnh.
Dưới vòng tròn của Shelton, cùng với sự chỉ dẫn của Gerd, Lane đã thu hẹp phạm vi lại một khoảng rất lớn.
Dãy núi Amell rất rộng lớn, ngọn núi, đỉnh núi nhiều không đếm xuể, thu hẹp lại lần này ít nhất cũng có thể tiết kiệm được vài tháng thời gian.
“Đêm nay hãy nghỉ ngơi thật tốt trong lâu đài.”
Lane cất bản đồ của mình đi, cùng với mảnh giấy vẽ bản thiết kế đó.
“Ngại quá nha, Gerd. Tuy rằng mới vừa tới Haern Caduch không lâu, nhưng chúng ta phải tái khởi hành rồi, dù sao tôi tới đây là để tìm nhóm Dwarves đó mà. Từ một tòa lâu đài bỏ hoang mấy chục năm thì không thể tìm ra bộ trang bị cấp tông sư của trường phái được đâu.”
“Hê, đừng có nói giống như tôi hoài niệm nơi này lắm, muốn ở lại thêm một lát không bằng.”
Gerd khoanh tay trước ngực, vô cùng bài trừ mà nói.
“Nếu không phải vì cậu phải vào đây hong khô quần áo, tôi thà đi ngủ bờ ngủ bụi ở bên ngoài còn hơn!”
“Ồ.” Vẻ mặt Lane bỗng chốc xị xuống, nhìn Gerd.
“Vậy thì tôi quả thực đã làm khó anh rồi.”
“Cậu biết là tốt rồi, cậu nhìn Regis kìa, người ta là một thuật sĩ mà cũng không có lắm chuyện như cậu đâu.”
Khóe miệng Lane co giật, anh xác định việc Gerd nghèo rớt mồng tơi là chuyện bình thường và hợp lý.
Anh mà là chủ thuê, chắc chắn cũng sẽ không đưa cho gã này dù chỉ một xu tiền boa!
“Đừng có kéo tôi vào, các quý ông.”
Regis giơ hai tay bằng vai, mỉm cười lùi lại nửa bước, biểu thị mình không tham gia vào.
“Điều tôi muốn biết hơn là, chúng ta không đi tới ‘biện pháp giam giữ’ này xem thử sao? Tôi thấy lúc nãy cậu quy hoạch lộ trình không có ý định hướng về bên đó.”
“Trí tò mò đừng có quá nặng, Regis.” Chàng trai trẻ liếc mắt nhìn vị Ma cà rồng thượng đẳng đang đầy hứng thú một cái.
“Mèo có chín mạng, đều sẽ chết vì trí tò mò quá vượng đấy. Mục tiêu chính của tôi vẫn là bản thiết kế trang bị cấp tông sư. Cứ tìm thấy Dwarves rồi hãy nói.”
“Ừm...” Tay của Regis đặt trên quai đeo của chiếc túi đeo chéo, gật gật đầu như đang nghiền ngẫm, “Đây là một cách nói mới mẻ, ‘Mèo có chín mạng’... Cậu là người dẫn đầu, cậu quyết định.”
Mọi người đều không có ý kiến gì, thế là kế hoạch ngày mai tái khởi hành coi như đã định xong.
Thế nhưng đối với lời của Regis thì nói là như thế, Lane lại vẫn ở trong não bộ để Mentos điều ra lại bức bản thiết kế của Arnaghad đó, bắt đầu phân tích.
Những Dwarves dùng ngữ khí giống như đòi nợ để truyền tin cho người dẫn đầu thế hệ thứ tư của trường phái Gấu, bắt ông ta giải quyết vấn đề di lưu từ lâu.
Mà nhìn dáng vẻ, vị người dẫn đầu thế hệ thứ tư này chính là đương sự đối mặt với sự xâm nhập của đám bạo dân.
Một người đến cả bản thân mình cũng chẳng quan tâm cái gì, cũng chẳng có tình cảm, đến cả lâu đài, sổ tay của chính mình cũng nói vứt là vứt, liệu người dẫn đầu như vậy có chịu dọn dẹp xong bãi chiến trường lộn xộn của mình trước khi đi không? Xác suất lớn là ông ta làm việc chưa xong đã bỏ chạy rồi.
Những Dwarves vốn nổi tiếng là những kẻ thù dai.
Mà Lane muốn từ trong tay Dwarves có được bản thiết kế trang bị cấp tông sư của trường phái Gấu...
Nhóm Dwarves cảm thấy mình bị trường phái Gấu chơi khăm đó, ước chừng sẽ khó nói chuyện hơn so với dự tính đấy.
Lane lại liếc nhìn bản thiết kế trên võng mạc một cái.
Biết đâu chừng cái nhiệm vụ chưa xử lý xong, kéo dài từ thời đại của Arnaghad này, anh còn phải dọn dẹp một phen giúp họ đấy.