Astartes Của School Of The Bear

Chương 83: Master Mirror

Đội hộ vệ Skellige có tổng cộng bảy người, bọn họ từng lập được thành tích đánh bại gã pháp sư hoang dã tại quán rượu nhỏ này, lúc đi lên lầu, Arya và anh thậm chí còn chạm mặt với một người hộ vệ.

Mặc dù tiếp xúc với nhóm người này không nhiều, nhưng trong đêm nay, Lane và Arya chắc chắn được tính là có giao thiệp với bọn họ! Mà bây giờ, cô bé này lại dùng một ánh mắt không hiểu nhìn vào đôi mắt mèo của Lane.

Dường như cô bé không tài nào nghĩ thông được, tại sao từ miệng anh lại thốt ra nhiều thứ mà bản thân mình căn bản chưa từng nghe qua như vậy.

Hiện tại Lane cảm thấy hơi lạnh sống lưng.

Đây không phải là di chứng của việc mất máu quá nhiều hay cuộc phẫu thuật cấy ghép Gene seed.

Vết thương của anh, thậm chí là tình trạng mất máu, đều đã hồi phục dưới tác dụng của ma dược.

Đây là một sự ớn lạnh về mặt tâm lý.

Và cũng ngay lúc này, ở bên ngoài cửa phòng vang lên một tràng tiếng huýt sáo vang bổng lại thần bí.

Giai điệu có thể nói là thư thái, nhưng vào khoảng thời gian mà dưới lầu vẫn còn đang uống rượu lớn tiếng, trò chuyện cười đùa, ca hát nhảy múa như thế này.

Tiếng huýt sáo với sức xuyên thấu không mạnh, giai điệu cũng không hề kịch liệt, vậy mà lại giống như tự động đè nén tất cả những âm thanh khác, truyền vào tận trong phòng?!

Cái quái gì đang xảy ra thế này?!

Lane ở thế giới này thời gian cũng không tính là ngắn nữa, nếu đổi lại ở thế giới quê hương thì đã tương đương với việc đi ra nước ngoài làm sinh viên trao đổi được một học kỳ rồi.

Anh trong khoảng thời gian này đã từng cùng Bordon mở mang tầm mắt với yêu linh, chó săn ma, lời nguyền ma pháp...

Nhưng những thứ này nghe thì có vẻ hư ảo xa vời, thực tế chỉ cần thợ săn quái vật tìm được phương pháp khắc chế.

Thì cũng chỉ là một cuộc săn giết với quy trình rắc rối hơn chút mà thôi.

Nhưng hiện tại, trong lúc vô thanh vô tức mà có thể thay đổi ký ức trên diện rộng, khiến bảy chiến binh thuần thục hiện ra rồi lại biến mất...

Lane không nghĩ ra được thứ gì có thể làm được điều đó!

Sự dao động tâm trạng kịch liệt đã kéo theo hoạt động của cái Gene seed vừa mới cấy ghép vào trong cơ thể.

Cơ quan tăng cường mang tính thống hợp này bắt đầu nhanh chóng điều phối các chức năng bên trong cơ thể Lane.

Nó không thể làm cho tố chất cơ bản của Lane mạnh hơn khi thiếu đi các cơ quan tăng cường khác, nhưng lại có thể khiến các chức năng hiện tại của anh phát huy một cách hoàn hảo.

Khả năng quan sát của thợ săn quái vật bắt đầu tăng lên một cách đáng kinh ngạc, hơi thở tự động chuyển sang chế độ chậm rãi và sâu sắc, cung cấp lượng oxy mang theo trong máu nhiều hơn, không hề thực hiện bất kỳ động tác khởi động nào, nhưng dù cho toàn bộ cơ bắp có căng cứng ngay lập tức ở giây tiếp theo cũng sẽ không tạo ra cảm giác khó chịu...

Không biết từ lúc nào, sau khi tiếng huýt sáo vang lên, Lane đã trực tiếp tiến vào trạng thái chiến đấu trong tâm trạng kinh hãi!

Đôi mắt mèo nhìn chằm chằm vào cửa phòng, tay anh bắt đầu chạm về phía thanh kiếm đang đặt ở một bên của mình.

Cánh cửa gỗ đó dù đối với một người bình thường cầm búa mà nói thì cũng chỉ một nhát búa là nát vụn, nhưng trong tâm trạng căng thẳng, Lane đã vô thức coi nó như là phòng tuyến đầu tiên.

Và ngay trong sự đối đầu giống như chuẩn bị nghênh chiến này, Arya dường như chẳng cảm thấy gì cả.

Cô bé tự nhiên chạy lon ton ra để mở cửa.

“Đợi đã! Arya...”

Lane thậm chí còn không kịp ngăn cản thì cửa phòng đã được mở ra.

Trong tiếng “két két” của cánh cửa gỗ, thứ đập vào con ngươi dựng đứng của đôi mắt mèo chính là gã pha chế ở quầy lễ tân quán rượu Silver Heron.

Gã vẫn giữ bộ dạng đó, áo trên quần dưới bằng vải lanh, chỉ là có vắt thêm một chiếc khăn lông trên vai trái.

Cái đầu hói, khuôn mặt luôn giữ nụ cười.

Trên tay gã bưng một khay thức ăn bằng gỗ, bên trên là bữa tối tặng kèm phong phú.

“Tiểu thư, bữa tối của cô đã được đưa tới.”

Hắn đưa khay thức ăn vào tay Arya, cô bé tự nhiên đón lấy rồi đặt lên chiếc bàn trong phòng.

Còn Lane đang để trần nửa thân trên, lúc này sau một thoáng do dự ngắn ngủi, anh đã hoàn toàn từ bỏ hành động đi lấy kiếm.

Thay vào đó, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào đối phương, chậm rãi đi tới bên cạnh bạn phục vụ, cùng gã nhìn bóng lưng cô bé đang bày biện khay thức ăn.

“Ta đã dặn dò Arya để cô bé ăn no dưới lầu rồi mới lên đây, nhưng ta chưa từng nói là bảo người pha chế đưa cơm lên tận phòng... chắc các người sẽ không vì thế mà thu thêm phí dịch vụ đấy chứ?”

Lane đứng bên cạnh bạn phục vụ, giọng điệu nói chuyện nhẹ đến mức như sợ làm kinh động đến một loại quái vật nào đó.

Cả hai đều biết rằng, trong khung cảnh này, chẳng ai thèm quan tâm đến cái thứ “phí dịch vụ” chết tiệt kia cả.

Giọng điệu của người pha chế vẫn giống hệt như lúc gã ở quầy lễ tân, lịch sự lại ân cần.

“Không không không, xin đừng trách tội tiểu thư Arya, ai mà nỡ lòng nhìn một vị tiểu thư cao quý như thế này phải chịu đói chịu khát chứ?”

“Nhưng cô bé vừa mới nói với ta là ở dưới đại sảnh đã ăn hơi no rồi.”

“Vậy sao?” người pha chế chậm rãi quay đầu lại, mỉm cười nhìn vào khuôn mặt của Lane. “Vậy thì chắc chắn là tiểu thư nhớ nhầm rồi, ngài xem...”

“Cô bé hiện tại rõ ràng là đang đói ngấu rồi.”

Khi Lane quay đầu lại nhìn, Arya giống như đã bị bỏ đói từ lâu, ăn rất ngon lành.

Cô bé không thể đợi được nữa mà bắt đầu bẻ bánh mì, chấm vào nước canh rau rồi ăn lấy ăn để.

Đôi mắt của Lane hơi nheo lại.

Anh rất rõ ràng, Arya tuy nghịch ngợm ham chơi nhưng đúng là một đứa trẻ sinh ra trong gia đình công tước.

Hiện tại, cửa phòng trọ đang có hai người đứng đó, trong đó một người còn là “kỵ sĩ” mà cô bé đi theo, vậy mà cô bé lại ở trong tình huống này bắt đầu ăn ngấu nghiến như thể đang đói phát điên.

Chuyện này căn bản! Căn bản là không bình thường!

Sau một hồi im lặng, Lane không còn vòng vo nữa.

“Ta nói này, rốt cuộc ngươi là cái thứ gì?”

“A ha! Lại là một lần ngoài dự đoán!” người pha chế không đáp lại câu hỏi của Lane, ngược lại còn reo hò một tiếng, nhìn gã thợ săn quái vật với vẻ chế giễu.

“Ta vốn tưởng rằng, một người ghét ác như kẻ thù giống như ngài, vào khoảnh khắc nhìn thấy người đi theo bị ảnh hưởng thì sẽ rút kiếm chém người luôn chứ!”

“Ta có tâm lý thích giúp người và chủ nghĩa vị tha, điều này ta không phủ nhận. Nhưng đồng thời, điều đó cũng không có nghĩa là ta là một kẻ ngốc, thưa anh bạn phục vụ.”

Bây giờ Lane dứt khoát khoanh tay trước ngực, tựa vào khung cửa nhìn đối phương.

Trên lồng ngực để trần của anh vẫn còn dấu vết của những thớ thịt mới sinh màu hồng nhạt.

“Ta nhớ rất rõ, lúc ngươi kể cho chúng ta nghe về đội hộ vệ Skellige, phản ứng của mọi người trong đại sảnh là vô cùng đồng tình. Còn khi ta đi ngang qua người hộ vệ Skellige đó, những hành khách cũng đi ngang qua lại thể hiện thái độ như đã quá quen thuộc với việc đó.”

Lane giơ ra hai ngón tay.

“Sửa đổi hiện thực, hoặc là sửa đổi ký ức trên diện rộng.”

“Hai cái này cho dù là cái nào đi nữa, thì sự kháng cự của ta đối với ngươi đều là không đáng kể, đúng không? Đại pháp sư?”

người pha chế kiên nhẫn lắng nghe những suy đoán của Lane, chỉ đến cuối cùng mới chêm vào một câu.

“Ta không phải là ‘Đại pháp sư’ gì đó đâu, những nhân vật cao quý loại này, thưa ngài. Tiện thể nhắc một câu, nếu có vị đại pháp sư nào có thể làm được việc sửa đổi ký ức của hàng trăm người xung quanh một cách vô thanh vô tức, thì chắc chắn người đó cũng sẽ không chỉ thỏa mãn với việc làm một ‘Đại pháp sư’ đâu.”

Giọng điệu này, sự khinh miệt đối với giả thuyết thứ hai này, tương đương với việc trực tiếp thừa nhận bản thân đã sửa đổi hiện thực.

Lane im lặng một lát, bàn tay đang khoanh trước ngực đột nhiên đưa ra vỗ vỗ vào trán.

“Chát— trời ạ, trên đời này hóa ra thực sự có loại quái vật như ngươi sao? Ta cứ tưởng ác quỷ, thần linh hay cái thứ gì đó đều là trò lừa bịp thiên hạ thôi chứ.”

Giọng điệu của chàng trai trẻ không vì đối phương có thể sửa đổi hiện thực mà tự phát trở nên hèn mọn.

Ngược lại, giọng điệu bất lực này chẳng khác gì việc thợ săn quái vật nhận được một bản ủy thác khó giải quyết.

Đối với một người có thể tự hạ dao vào tim mình mà không hề do dự, thì trên đời này có rất nhiều thứ có thể khiến anh bất lực.

Nhưng thực sự không có nhiều thứ có thể khiến anh sợ hãi nữa rồi.

Còn người pha chế cũng luôn giữ ánh mắt đầy hứng thú, nhìn gã thợ săn quái vật đang bất lực kia.

“Được rồi, thưa quý ngài, xin hỏi quý tính đại danh của anh là gì?”

Lane đưa tay về phía đối diện, thực hiện động tác “mời”.

Gã đầu hói hơi cúi người xuống, coi như là đáp lễ.

“Bản thân tôi, Gaunter O'Dimm. Thường xuyên mưu sinh bằng việc buôn bán thủy tinh, gương soi, cho nên phần lớn mọi người sẽ gọi tôi bằng biệt danh, như Master Mirror, Man of Glass chẳng hạn. Ngài cứ tự mình lựa chọn cách gọi yêu thích đi, tôi đều không quan trọng.”