Boss Là Nữ Phụ

Chương 1431: Thành phố giáp ranh (27)

Bọn họ ở trước tranh giành thiên hạ, kết quả căn cứ lại bị người khác phá hủy, có lẽ không có gì so với cái này càng thêm nhục nhã.


Trưởng quan rất tức giận, lập tức cho người đi hủy diệt Thời Sênh.

Bọn họ có thể cài virus vào trong thân thể của con người, tự nhiên cũng sẽ cân nhắc đến tình huống virus không nghe lời.

Đối với việc bị điểm danh, Thời Sênh còn đang làm nhiệm vụ tiêu diệt dị chủng, cúi đầu làm một vài thao tác bài trừ toàn bộ tin tức bên trên, thời gian trôi qua, tay của tên dị chủng bắt đầu run.

Thật lâu sau hắn mới ngẩng đầu, không nén được kinh hãi, “Báo cáo sếp, không có tác dụng…”

Không có tác dụng…

Nói cách khác, cô ấy đã hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của bọn họ.

Cặp mắt cá chết của trưởng quan dường như bắn ra một cỗ phẫn nộ, nhưng mà nhìn kỹ, vẫn là cái cặp mắt cá chết, không có gì đặc biệt.

“Đi mang hai người kia tới đây cho ta.” Trưởng quan trầm giọng hét lớn, hắn không tin cô ta chỉ là một quân cờ, còn có thể lật trời.

“Vâng.”

Đương nhiên Thời Sênh có thể lật trời đấy, cô chẳng những đem nổ căn cứ, còn giết không ít dị năng giả của bọn chúng, không có dị năng giả ở đây, bọn họ không có cách nào có thể khống chế toàn bộ con người phía dưới.

Thời gian ngắn ngủi, quyền chủ đạo trên chiến trường lại trở về trên tay con người.

Cuộc chiến này giống như đánh con bà nó chơi vậy.

Con người còn tưởng rằng gặp được chúa cứu thế, nhưng Thời Sênh chỉ phụ trách giết, căn bản không chịu trách nhiệm những thứ khác, vừa hay cô vừa rời khỏi, dị chủng liền phái đại quân đem quyền chủ đạo cầm về một lần nữa.

Tình thế cực kì hỗn loạn.



Buổi chiều, Thời Sênh giải quyết xong một thành dị năng giả, cùng đám người Liễu Thư rời khỏi thành, nghỉ ngơi ở bên ngoài.

Liễu Thư phụ trách nhóm lửa, hắn ngó ngó Thời Sênh, thận trọng di chuyển tới, “Khương tiểu thư, vì sao chúng ta không giúp con người đối phó dị chủng?”

“Tại sao phải?” Thời Sênh vẻ mặt không hiểu nhìn Liễu Thư.

Liễu Thư bối rối, “Như vậy cơ hội đuổi dị chủng đi càng lớn a.”

“Tại sao phải đuổi dị chủng đi?” Thời Sênh tiếp tục hỏi lại.

Liễu Thư: “…” Việc làm gần đây của cô, không phải sao?

Thời Sênh âm trầm liếc hắn một cái, “Tôi chính là ngứa tay, muốn giết người mà thôi, ở cái thế giới này giết người không phạm pháp a, không giết đủ, sao được.”

Liễu Thư: “…” Mẹ ơi, ở đây có biến thái.

Liễu Thư ho khan một cái, miễn cưỡng nói sang chuyện khác, “Không nghĩ tới những dị năng giả kia lại là tay sai của dị chủng, ông trời cho bọn hắn năng lực, bọn họ lại dùng để cấu kết với dị chủng cùng nhau làm việc xấu, thật sự quá ghê tởm.”

Thời Sênh liếc nhìn Liễu Thư, ánh lửa chiếu đến mặt của cô, chợt tắt, “Bọn hắn vốn là dị chủng ném tới, nói trắng ra chính là con rối.”

Liễu Thư cố gắng tiêu hóa lời của Thời Sênh, một hồi lâu mới nói: “Ý của cô là, những dị năng giả kia… cũng là dị chủng?”

Đây là ý của cô ấy à?

“Không tính.” Dị năng của dị năng giả hẳn là gen của bọn họ về sau sinh ra dị biến, nhưng bọn hắn vẫn là con người, chẳng qua là bị dị chủng khống chế mà thôi.

“Cô Khương, cô hình như biết không ít, kể cho tôi nghe một chút đi.” Liễu Thư tò mò nhìn chằm chằm vào Thời Sênh.

Mặc kệ lúc nào, cô ấy đều là bộ dạng trong lòng đã có dự tính, bọn hắn hoàn toàn không có manh mối, nhưng cô ấy lại lạnh nhạt trầm tĩnh, giống như trong mắt cô không chứa gì hết.

“Tôi nói với anh anh cũng không hiểu.”

“Cô không nói làm sao tôi hiểu? Năng lực hiểu biết của tôi rất mạnh, thật sự đấy cô Khương, dù sao hiện tại cũng không có việc, cô nói cho tôi một chút đi.”

Thời Sênh liếc hắn một cái, Liễu Thư chắp tay trước ngực, vẻ mặt khẩn cầu, những chuyện phát sinh gần đây, khiến cho cho hắn rất mơ hồ.

Thời Sênh trầm mặc trong chốc lát.

“Vậy trước tiên bắt đầu từ tấm hình kia của cha anh mà nói.”

Con quái xúc tu và dị chủng đều muốn chiếm lấy địa cầu, không phải một phe, bọn hắn có lẽ là theo đuôi dị chủng, có lẽ là tự mình phát hiện.

Bất kể phát hiện thế nào, tóm lại đám quái xúc tu phát hiện đó là một nơi tốt, không thể cứ để bọn người dị chủng khác chiếm lấy.

Sau đó xuất hiện một vài nguyên nhân, bọn hắn không có lập tức cướp đoạt từ trong tay dị chủng, mà là thả xuống ‘Vi khuẩn gây bệnh’ trong thế giới con người.

Đừng hỏi cô ‘Vi khuẩn gây bệnh’ là cái đồ chơi gì, cô cũng không phải làm nghiên cứu, cô không biết.

Tóm lại cái loại ‘Vi khuẩn gây bệnh’ này sẽ làm cho con người có được dị năng, cũng có thể để cho đám quái xúc tu thông qua loại dị năng này, khống chế bọn hắn.

Từ thời gian tấm hình kia chụp được, hẳn là thời gian đám quái xúc tu thả xuống ‘Vi khuẩn gây bệnh’.

Trong kịch bản gốc không có cái này, là vì lúc trước căn cứ của dị chủng vẫn còn tốt. Kết quả Thời Sênh vừa đến, chẳng những đem căn cứ hủy đi, còn tiêu diệt Hoàng của đám dị chủng, cơ hội tốt như vậy, đám quái xúc tu còn có thể không nắm chắc sao?

Thời Sênh bây giờ vẫn không chắc đám quái xúc tu bọn chúng có mục đích gì, bọn hắn hiển nhiên không phải là vì đồ ăn mà tới, bọn hắn khống chế con người, cũng không tàn sát.

“Có phải hay không là vì sinh sản? Cô xem a, thời điểm bọn chúng xuất hiện, đều dùng thân thể con người.”

“Ơ, chỉ số thông minh của anh online à?” Thời Sênh nhướng mày.

Liễu Thư đột nhiên được khen ngợi, có chút ngượng ngùng sờ sờ đầu, “Chính là đột nhiên nghĩ đến, trước kia không phải cô nói, sức sinh sản của bọn chúng rất thấp, từng con thú con đều là bảo bối sao?”

Những lời này là Thời Sênh nói cho bọn họ lúc trưng bày con xúc tu còn nhỏ để phổ cập kiến thức khoa học đấy.

“Nói không sai, bọn ta chính là vì sinh sản mà tới.”

Một giọng nói đột ngột chen vào, Liễu Thư sợ tới mức từ ngồi trên tảng đá rơi xuống mặt đất, hắn nhanh chóng nhìn xung quanh, nhưng cái gì cũng không thấy.

Chuyện ma quái gì đây?

Thời Sênh bình tĩnh chỉ chỉ bầu trời.

Liễu Thư thuận theo nhìn lên, vài cái phi thuyền theo thứ tự xuất hiện ở trên bầu trời, trên phi thuyền chiếu sáng phía dưới, sáng đến chói mắt.

So sánh với phản ứng lớn của Liễu Thư, Thời Sanh càng bình tĩnh hơn, thậm chí ngay cả lông mi cũng không rung lấy một lần.

Cô đặt chân ở bên trên tảng đá, tư thế ngồi thuần chất thổ phỉ, chân run run rất hăng say.

Ánh sáng trên phi thuyền hạ xuống, mấy người đàn ông cũng theo đó xuất hiện ở trong làn sáng, đều là sắc mặt tái nhợt, như là thi thể mới từ trong quan tài bò ra.

Trong khi Thời Sênh dò xét bọn chúng, bọn chúng cũng dò xét Thời Sênh.

“Tôi có nghi hoặc, không biết cô có thể cho tôi một lời giải đáp không?” Đứng ở phía trước trưởng quan lên tiếng.

“Không thể.” Lão tử không phải là Baidu của ngươi, vì sao phải cho ngươi lời giải đáp?

Trưởng quan: “…”

Quên đi, dù sao cũng là một thi thể.

“Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, cùng tôi trở về.”

“Ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì.” Thời Sênh ngữ khí kiêu ngạo.

Trưởng quan dường như bị chọc giận, thanh âm đều có vài phần phẫn nộ, “Đây là ngươi tự chuốc lấy, để cho bọn họ xuống.”

Câu sau rõ ràng phân phó cho người khác.

Phi thuyền hiện ra ánh sáng truyền tống lần nữa, ánh sáng tản đi, hai bóng người xuất hiện ở trong tầm mắt Thời Sênh.

Hai người mặc khôi giáp kỳ quái từ bên kia đi tới , chờ đi tới, Thời Sênh mới nhìn rõ diện mạo của bọn họ.

“Ngươi trâu bò!” Thời Sênh đột nhiên vươn tay cho trưởng quan một ngón tay cái.

Ngay cả nam nữ chính cũng dám giày vò, cũng không phải là trâu bò sao?

Mấy cái áo giáp kia rõ ràng là cùng thân thể hòa thành một thể, chỉ lộ ra khuôn mặt của Vân Đóa và Quý Tu.

Biểu cảm của hai người đều có chút đờ đẫn, trong con ngươi không nhìn thấy bất cứ sức sống nào.