Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi

Chương 1777: Thiên Hậu Thiên Hậu 21

Edit: LAHong

Nhìn bề ngoài cuốn sổ trông khá cũ kĩ, bên trong chất giấy hoen ố ngả vàng in đậm dấu ấn thời gian, Việt Ôn Luân cũng nể mặt cô ta mà tăng độ hảo cảm thêm vài điểm.

Dẫu điểm có tăng nhưng Kiều Linh Nhi không hề cao hứng một xíu nào, chỉ cảm thấy Việt Ôn Luân sống quá thực dụng, không yêu cô ta thật lòng, cũng chưa từng làm bất cứ điều gì cho cô ta .

Kiều Linh Nhi nghiến răng nghiến lợi, đợi một ngày nào đó độ thiện cảm đạt 100 điểm, khẳng định cô ta sẽ một cước đá bay tên đàn ông thối tha này đi.

Sau khi giao cuốn sổ cho Việt Ôn Luân, Kiều Linh Nhi liền về nhà nghỉ ngơi, thức trắng liên tiếp mấy đêm, trong người đã sớm kiệt sức.



Ngày diễn ra phiên tòa đã thu hút đông đảo cánh phóng viên, Ninh Thư cũng tiện đường đến coi phiên xét xử.

Việt Ôn Luân ngồi trên ghế dành cho bị cáo, ngồi kế bên là Kiều Linh Nhi thanh tú động lòng người.

Ninh Thư lom lom quan sát hai người này, trông Việt Ôn Luân và Kiều Linh Nhi đều biểu hiện hết sức bình tĩnh, không vì bị mời lên tòa mà phát sầu.

Ninh Thư có chút bực dọc, chẳng lẽ hai người này còn giấu thủ đoạn gì đó, hay chỉ đơn giản là phô trương thanh thế? Phóng viên liên tục chụp ảnh flash, âm thanh tanh tách tanh tách vang lên không ngớt, tin sốt dẻo ở đây chứ đâu nữa.

Mở đầu phiên tòa, hai bên giới thiệu vắn tắt về bản thân, sau đó luật sư đôi bên bắt đầu màn tranh luận nảy lửa.

Vụ kiện tụng này quan hệ quá lớn, bên thua kiện mang trên lưng tội danh đạo văn, gần như thất bại thảm hại, hiếm còn cơ hội trở mình trong giới giải trí.

Đội ngũ hai bên đều dốc hết toàn lực, sử dùng hết vốn liếng để chiến đấu.

Luật sư biện hộ của Trần Hương đưa ra những câu hỏi tương đối hiểm hóc, xoay quanh nội dung bên trong kịch bản, chẳng hạn như: Mẹ nuôi nữ phụ tên gì? Cha nữ phụ tên gì? Tên mụ của nữ chính là gì? Anh trai nữ phụ có tính cách ra sao? Nữ chính là người như thế nào? Chương 20 có những tình tiết gì?

Kiều Linh Nhi: …

Cô ta vội vã sao chép bản thảo, hơi đâu mà chú ý đến mấy chi tiết nhỏ nhặt này? Kiều Linh Nhi ấp a ấp úng, nói mãi không nên lời.

Việt Ôn Luân thấy Kiều Linh Nhi như vậy, lập tức nói: “Không công bằng, vì sao chỉ hỏi mỗi chúng tôi?”

Nữ biên kịch Trần Hương nói thẳng ra đáp án.

Việt Ôn Luân cảm giác không được tốt lắm, ghé sát tai Kiều Linh Nhi, nhỏ giọng hỏi: “Sao thế, em không trả lời được hả?”

Kiều Linh Nhi sốt ruột đáp: “Em viết kịch bản này từ rất sớm, nội dung chi tiết em nhớ không rõ, đối phương đang gài bẫy chúng ta.”

Việt Ôn Luân khẽ nhíu mày, mở miệng nói: “Vẫn không công bằng, các người đã chuẩn bị sẵn đáp án.”

Trần Hương nói: “Mấy người có thể hỏi tôi bất kỳ câu gì, tôi không có ý kiến.”

“Các người đã học thuộc kịch bản từ trước, điều này không thể căn cứ làm phương thức xét xử.”

Luật sư của Trần Hương nói: “Cô Kiều đối với tác phẩm của mình không hề quen thuộc, là người viết kịch bản, hơn ai hết cô phải là người nắm rõ nội dung nhất, trái lại còn nói là do chúng tôi học thuộc kịch bản, điều này vô cùng khả nghi.”

Phiên tòa vừa mở, đối phương liền đánh một đòn ra oai phủ đầu, Kiều Linh Nhi căn bản không thể chống đỡ nổi.

Kiều Linh Nhi cực kỳ hối hận, sớm biết vậy đã học thuộc lòng kịch bản. Kiều Linh Nhi chỉ đọc qua loa nội dung, nắm được vài ý chính, chung qui nói về một mối tình bi kịch.

Còn chi tiết cụ thể cô ta không nhớ rõ, cho nên hiện tại mới bị đối phương chèn ép.

Xuất sứ bất lợi.

Ninh Thư yên lặng theo dõi tình hình chiến đấu, chỉ cần cô đưa ra bằng chứng, chứng minh cô bán lại kịch bản cho Trần Hương, Trần Hương sẽ dành phần thắng.

Đương nhiên, Ninh Thư không não tàn đến nỗi nhảy ra trước tòa nói giúp Trần Hương.

“Bên chúng ta có chứng cứ chứng minh kịch bản là của cô Kiều, sở dĩ không nhớ rõ nội dung là vì cô ấy đã viết từ rất lâu.” Luật sư của Việt Ôn Luân lấy ra một cuốn sổ cũ.

Ninh Thư nhíu mày, còn có cả bản thảo?

“Đây là bản thảo của cô Kiều, nếu như anh/chị không tin, có thể giám định chữ viết.” Luật sư nói, lúc này đành phải lấy ra vật chứng cụ thể, càng nói nhiều chỉ khiến bọn họ gặp bất lợi.

Phía Kiều Linh Nhi lấy ra chứng cứ, bên Trần Hương cũng trình ra nhật ký bản thảo được lấy từ trong laptop, có đầy thủ các mốc thời gian lưu trữ và chỉnh sửa.