Đêm Cảng Kinh - Ứng Vũ Trúc

Chương 113: Bao nhiêu cũng không đủ

Trời chuyển dần từ bóng tối sang màu xanh xám của rạng đông.

Tô Diểu chưa từng thấy cảng Victoria lúc bốn giờ sáng bao giờ, tất cả là nhờ phúc của Thẩm Kiến Thanh.

Cô bị anh giày vò đến tận bốn giờ sáng.

Kể từ ngày cãi nhau cho đến lần bị bắt dừng lại trên xe, Thẩm Kiến Thanh đã nhịn suốt mấy ngày qua, nên đêm nay anh trút bỏ toàn bộ.

Mệt, đau và buồn ngủ đã giúp cô có một giấc ngủ thật sâu.

Ngày hôm sau, không ngoài dự kiến, cô ngủ đến tận chiều. Lúc tỉnh dậy đã là bốn giờ chiều, muộn hơn vài tiếng so với giờ trưa bình thường, nhưng may thay hôm qua đồng hồ sinh học của cô cũng như vậy nên không ai nghi ngờ.

Chỉ là, tư thế đi đứng có chút kỳ lạ.

"Sao thế này, trật khớp chân à?"

Mẹ Tô đứng dậy, nhìn Tô Diểu đang đi xuống cầu thang xoáy, vội vàng đi tới dìu cô. Tô Diểu chỉ biết ngượng ngùng gật đầu, bịa chuyện: "Đêm qua lúc ngủ con cứ trằn trọc rồi bị lăn xuống giường ạ."

Mẹ Tô "ồ" một tiếng: "Con phải cẩn thận một chút chứ."

Ba Tô thì vẫn im lặng đọc báo không nói lời nào, Tô Diểu lẳng lặng ngồi húp cháo.

Một lát sau, Tô Nguyên Khải đặt tờ báo xuống bàn, đứng dậy rời đi. Tiểu Mễ từ sân sau bước vào, thấy Tô Diểu liền ngồi phịch xuống bên cạnh.

Tô Diểu hạ thấp giọng hỏi: "Hôm qua là em đưa anh ấy vào à?"

Tiểu Mễ "vâng" một tiếng, rồi kể cho Tô Diểu nghe tin bát quái sáng nay.

"Sáng nay em ra ngoài đi dạo, nghe nói nhà họ Nghiêm làm ăn thua lỗ nặng lắm, toàn là mấy hợp đồng do Nghiêm Thanh Thanh ký. Người nhà họ Nghiêm giận điên người, đuổi chị ta sang thị trường Châu Phi rồi."

Nói là thị trường Châu Phi, thực chất là nhà họ Nghiêm không muốn thừa nhận Nghiêm Thanh Thanh nữa. Còn về việc tại sao làm ăn lại thua lỗ, Tô Diểu tự nhiên hiểu rõ, tất cả đều là "cục diện" do Thẩm Kiến Thanh sắp đặt, không những không kiếm được đồng nào mà còn phải bù thêm rất nhiều tiền vào đó.

Tiểu Mễ càng nói càng phấn khích: "Nhà họ Triệu cũng hoàn toàn từ bỏ Triệu Ngôn Uy rồi, cũng tống khứ anh ta sang Châu Phi. Nghe nói mỗi tháng chỉ phát cho chút ít tiền lương thôi, phụt— Chị bảo nếu anh ta và Nghiêm Thanh Thanh gặp nhau ở đó, liệu có quay sang oán trách nhau không?"

Tô Diểu đại khái cũng đoán được đây là chiêu trò thâm hiểm mà Thẩm Kiến Thanh nghĩ ra.

Bọn họ vì k*ch th*ch mà ngoại tình, giờ đây đều bị gia đình ruồng bỏ, bị điều đến những nơi điều kiện thiếu thốn. Những vị công tử tiểu thư ngày xưa làm sao chịu nổi khổ cực này? Ngày họ gặp lại chắc chắn sẽ "chó cắn chó", trút hết những nỗi bất hạnh hiện tại lên đầu đối phương.

Nhìn nhau không vừa mắt, oán hận sẽ nảy sinh. Ngày tháng về sau chắc chắn sẽ chẳng được yên ổn.

Còn việc tình cũ không rủ cũng tới là điều không thể, oán hận đầy lòng thì làm sao có thể quấn lấy nhau được nữa, không giết đối phương đã là may rồi.

Tâm trí Tô Diểu dần bay xa, giọng nói của Tiểu Mễ kéo cô trở lại thực tại, nghe cô ấy hỏi: "Anh Thẩm về chưa chị?"

Cô ấy hỏi vậy Tô Diểu mới sực nhớ ra cầm điện thoại xem tin nhắn. Quả nhiên thấy lời nhắn của Thẩm Kiến Thanh: 【Tỉnh dậy thì đến vịnh Repulse (Thâm Thủy Loan), anh đợi em ở nhà.】

Cô vừa húp cháo vừa trả lời: 【Nhưng em phải nói thế nào với daddy và mommy đây? Bảo là em đi vịnh Repulse sao?】

Tô Diểu: 【Em không dám đâu.】

Thẩm Kiến Thanh: 【Em cứ bảo là ra ngoài chơi với hội chị em, hoặc là đi mua sắm.】

Vừa gửi xong, Thẩm Kiến Thanh tự thấy mình giống như một lão già đang dụ dỗ thiếu nữ vị thành niên ra ngoài qua đêm vậy. Nghĩ kỹ lại, họ chênh nhau mười tuổi, việc anh bảo cô đến tìm anh đúng là có hơi hướng "dụ dỗ".

Tô Diểu thấy ý kiến của Thẩm Kiến Thanh rất hay, cất điện thoại, húp xong bát cháo liền nói: "Mommy, lát nữa con ra ngoài nhé. Nhân viên bán hàng nói có mẫu túi mới, con đi dạo phố chút ạ."

Mẹ Tô nhấp một ngụm trà, cảm thấy hơi lạ, nhìn Tô Diểu chằm chằm.

Tim Tô Diểu thắt lại, sợ mình bị lộ, sợ ba mẹ biết Thẩm Kiến Thanh phớt lờ quy tắc phong tục đến tìm mình, càng sợ họ biết chuyện hai người đêm qua—

Mẹ Tô nói: "Cái con bé này, muốn đi thì cứ đi thôi, chẳng lẽ daddy mommy lại không cho con đi mua túi sao?"

Tô Diểu lúc này mới nhận ra mình đang "có tật giật mình", thực tế cô hoàn toàn có thể đường hoàng ra khỏi cửa như bình thường. Cô "ồ" một tiếng, chữa thẹn: "Con sợ hai người lo lắng mà."

Nói xong cô vội vàng chạy lên tầng hai. Mẹ Tô nhìn ba Tô, cảm thán: "Con gái lớn thật rồi, đi đâu cũng báo cáo vì sợ chúng ta lo lắng."

Ba Tô cười lạnh một tiếng, pha trà uống một hụm nhưng không nói gì.

Đến vịnh Repulse, Thẩm Kiến Thanh đã đứng đợi ở cửa.

Thẩm Kiến Thanh dắt tay Tô Diểu đi vào trong. Đi được vài bước, anh nhận ra tư thế đi của cô hơi gượng gạo, anh vừa hỏi một câu, Tô Diểu đã đỏ mặt oán trách: "Chẳng phải đều tại anh sao."

"Sưng rồi."

Câu trả lời ngắn gọn của cô làm Thẩm Kiến Thanh hiểu ngay lập tức. Tô Diểu định oán trách tiếp, nhưng lời chưa kịp thốt ra thì đất trời đã đảo lộn, cả người cô đã bị bế bổng lên không trung. Cô giật bắn mình, vòng tay ôm cổ anh: "Anh làm gì thế?"

"Bế em đi."

Ánh mắt Thẩm Kiến Thanh ẩn chứa ý cười, giọng nói ấm áp: "Lần sau anh sẽ tiết chế một chút."

Nghe xong câu này, mặt Tô Diểu đỏ rực như gấc.

Hai người đi vào căn nhà của Thẩm Kiến Thanh ở vịnh Repulse. Cô thấy trên bàn anh toàn là tài liệu và máy tính xách tay, hiểu rằng anh vẫn còn công việc chưa xong, cô ngoan ngoãn ra sân sau.

Phong cách phục cổ ở đây rất hợp để chụp ảnh sống ảo. Anh bận làm việc, cô bận chụp ảnh trong vườn. Chụp xong đăng lên mạng xã hội, rất nhiều người vào hỏi địa điểm.

Tô Diểu trả lời: 【Nơi riêng tư thôi ạ, không tiện tiết lộ đâu.】

Thực ra cũng chẳng có chuyện gì cần thiết phải gặp, nhưng chỉ cần nhìn thấy đối phương là cảm thấy rất an lòng, dù cho mỗi người bận một việc riêng. Cho đến trước khi dùng bữa tối, Tô Diểu bảo Thẩm Kiến Thanh đưa cô đến trung tâm thương mại, rồi từ đó mới gọi tài xế nhà họ Tô đến đón.