Chương 114: Có người xót mình thì phải biết thuận theo
Thẩm Kiến Thanh nhìn Tô Diểu phải thay đổi mấy chặng xe mới về được tới nhà, đôi lông mày anh khẽ nhíu lại.
Về nhà dùng bữa tối, sau khi ăn xong, ba Tô vẫn ngồi nguyên tại chỗ, nói: "Cái chỗ hôm nay con chụp ảnh là ở đâu vậy? Nhìn cũng đẹp đấy, lần sau ba đưa mẹ con tới đó chụp."
Tô Diểu suýt thì sặc canh. Cô quên mất vì mình đi Kinh Thị nên ba mẹ đã đặc biệt lập tài khoản để theo dõi mạng xã hội của mình. Cô chỉ có thể ấp úng đáp: "Thì ở một góc trung tâm thương mại thôi ạ, nhưng đó là khu vực riêng tư, con phải xin mãi người ta mới cho vào đấy."
"Mà con còn phải đi xin cơ à?" Ba Tô hỏi vặn lại.
Tô Diểu luôn cảm thấy Tô Nguyên Khải đã phát hiện ra điều gì đó nhưng không dám hỏi vì sợ "lạy ông tôi ở bụi này", thế là cô nói: "Daddy, ba nói vậy là sao chứ, chỗ riêng tư của người ta thì con cũng đâu thể ngang ngược xông vào được? Làm như con bá đạo lắm không bằng."
Bá đạo hay không thì Tô Nguyên Khải không nói, nhưng trong lòng Tô Diểu tự biết rõ. Trước khi đi Kinh Thị, tính cách cô thế nào báo chí Hong Kong chẳng đăng đầy ra đó sao: xa hoa vô độ, kiêu kỳ khó chiều.
Tô Diểu cũng nhớ tới chuyện đó, vừa thẹn vừa giận vì cãi không lại, bèn giả vờ nổi cáu quay người chạy thẳng lên lầu. Vừa lên tới nơi, cô suy đi tính lại vẫn thấy không ổn.
Tô Nguyên Khải quá lạ, lạ lùng một cách quá mức. Không nói rõ được là lạ ở chỗ nào, nhưng cảm giác cứ sai sai.
Tô Diểu cầm điện thoại nhắn tin cho Thẩm Kiến Thanh: 【Hình như daddy phát hiện ra rồi.】
Thẩm Kiến Thanh dĩ nhiên biết không thể giấu nổi Tô Nguyên Khải, may mà anh đã có dự tính từ trước.
Thẩm Kiến Thanh: 【Đừng lo.】
"Đừng lo" – Thẩm Kiến Thanh không phải kiểu người chỉ biết an ủi suông, anh đã nói đừng lo nghĩa là anh sẽ thay cô giải quyết êm xuôi mọi việc.
Tô Diểu vội vàng gọi điện cho Thẩm Kiến Thanh. Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối cùng tiếng gọi gấp gáp của cô: "Anh định làm gì? Anh định đi nói với daddy à? Ba sẽ giận đấy." Tô Nguyên Khải là người giữ kẽ nhất, chuyện gì đã nói không được là nhất định không được. Huống hồ đây là chuyện đại sự kết hôn, ba kiêng kỵ nhất là các hủ tục bị phá vỡ.
Nghe cô gái nhỏ lải nhải bên tai, bảo rằng ba sẽ giận, bảo anh đừng tranh cãi với ba... câu nào câu nấy cũng đều là đứng từ góc độ của anh mà suy nghĩ.
Trái tim Thẩm Kiến Thanh mềm nhũn, ánh mắt thoáng chút dịu dàng, giọng điệu cũng theo đó mà trở nên hòa nhã: "Chú Tô đã biết cả rồi, anh không thể giả vờ ngu ngơ được."
Để cô gái nhỏ phải đi chơi trò đố chữ, mắt lớn trừng mắt nhỏ với Tô Nguyên Khải, còn mình thì phủi sạch tay đứng ngoài sao? Không đời nào, anh không làm được việc đó.
Anh trầm ngâm một lát, không lay chuyển được cô nên đành nói thật: "Anh đang ở dưới lầu rồi. Ngay cả khi em không nói cho anh chuyện này, anh cũng định đến tìm chú Tô."
Tô Diểu sững sờ: "Tại sao?"
"Vì xót em."
Hồi chiều Tô Diểu phải đổi hai chặng xe, đại tiểu thư nhà họ Tô từ bao giờ phải chịu uất ức như vậy? Thẩm Kiến Thanh nhìn thấy mà xót, lại còn là vì anh nữa, anh sao có thể giương mắt nhìn cô như thế được.
Tô Diểu lần này không còn gì để nói. Cô không thể nói mình không sao, mình tự nguyện được. Có người xót mình thì phải biết thuận theo, người ta mới thấy được giá trị của mình, thế là cô không ngăn cản nữa.
Thẩm Kiến Thanh nói: "Tin anh."
Tô Nguyên Khải không vạch trần là đang đợi xem anh có dám đến hay không, anh phải có trách nhiệm. Anh trấn an Tô Diểu, dỗ dành cô vài câu: "Ngoan nhé." Cúp điện thoại xong, anh xuống xe, đứng trước đại môn nhà họ Tô. Anh hít một hơi thật sâu, chỉnh đốn lại trang phục. Thực ra hai bên không phải gặp nhau lần đầu, nhưng trước đây đều là gặp mặt trên phương diện hợp tác. Lần này, mới thực sự là ra mắt nhạc phụ nhạc mẫu.
Thẩm Kiến Thanh hiếm khi thấy căng thẳng, anh giơ tay gõ cửa nhà họ Tô.
Tiểu Mễ kể với Tô Diểu rằng Thẩm Kiến Thanh đã bị Tô Nguyên Khải gọi vào thư phòng.
Tô Diểu bật dậy khỏi giường. Thực ra chuyện này nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng chẳng lớn, quan trọng là Tô Nguyên Khải định nghĩa nó thế nào. Gặp phải phụ huynh cởi mở thì chuyện này chẳng là gì cả. Nhưng ngặt nỗi Tô Nguyên Khải lại là người cực kỳ quy củ. Chỉ xem Thẩm Kiến Thanh có bản lĩnh để phá vỡ tư tưởng cũ kỹ của ba cô hay không.
Nửa tiếng sau, cửa phòng ngủ bị gõ. Tô Diểu đi chân trần chạy ra mở cửa, thấy mặt anh thản nhiên không đoán được là nói chuyện xong chưa, cô kéo anh vào trong, thấp giọng hỏi: "Daddy nói sao rồi? Có mắng anh không?"
Đúng là phong cách của Tô Nguyên Khải, Thẩm Kiến Thanh chỉ nhìn cô chằm chằm một lúc lâu không nói lời nào. Tô Diểu sắp khóc đến nơi: "Anh nói gì đi chứ."
Lúc này Thẩm Kiến Thanh mới chịu mở lời, giọng trầm thấp, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Anh sắp về Kinh Thị rồi, em có muốn đi cùng anh không?"
Tô Diểu nghe ra rồi, chắc chắn ba đã mắng Thẩm Kiến Thanh, bảo anh không giữ quy củ mà lén lút gặp mặt: "Có phải daddy đuổi anh đi không? Em đi tìm ba bây giờ, ba lấy quyền gì mà đuổi anh đi."
Tô Diểu định đi tìm Tô Nguyên Khải thì bị Thẩm Kiến Thanh giữ lại. Anh thấp giọng: "Chú Tô không mắng anh, chỉ nói chuyện vài câu thôi. Mai anh phải về Kinh Thị rồi nên tới hỏi em có muốn đi cùng không?"
Tô Diểu nghĩ Thẩm Kiến Thanh sợ mình gây gổ với ba nên mới giả vờ mạnh mẽ nói vậy. Cô có thể vì anh mà dũng cảm, nhưng chính cô lại không dám tự mình nói với ba là muốn đi Kinh Thị. Cô lí nhí: "Em không dám."
Thẩm Kiến Thanh an ủi: "Không sao, em muốn thì anh sẽ đưa em đi."
"Daddy sẽ không đồng ý đâu." Tô Diểu nói.
Thẩm Kiến Thanh còn đang "thân cô thế cô" mà đòi dắt cô đi? Nhưng nghĩ đến mười ngày không được gặp, Tô Diểu cũng thấy do dự. Đang lúc cô khổ sở suy nghĩ, Thẩm Kiến Thanh bỗng hỏi: "Bất kể chú ấy có đồng ý hay không, anh chỉ hỏi em một câu, em có muốn không?"
Tô Diểu nói thật lòng: "Chắc chắn là muốn." Cô hơi tủi thân, chẳng lẽ chuyện này còn nghe theo ý cô được sao? Ý muốn của cô mà lay chuyển được Tô Nguyên Khải à?
Thẩm Kiến Thanh nâng gương mặt nhỏ của cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Vậy nếu anh đưa em về Kinh Thị, em có còn bắt anh theo đuổi nữa không?"
"Mấy câu nói hôm nọ ấy, nào là không được gặp mặt, không được ngủ cùng, không được ôm hôn, chỉ được theo đuổi thôi... có còn tính không?"
Thấy anh còn tâm trí nói mấy lời đùa cợt này, Tô Diểu vừa giận vừa buồn. Cô không có tâm lý vững như anh, giờ trong đầu cô chỉ toàn là nỗi buồn sắp phải xa nhau. Nghĩ đến mười ngày không gặp, cô đâu còn tâm hơi nào mà làm mình làm mẩy nữa, đầu lắc như vãi đậu, cố nén đau lòng nói: "Không tính nữa."
"Em không bắt anh theo đuổi nữa đâu."
Tô Diểu lúc này mới vỡ lẽ, mình bị Thẩm Kiến Thanh "chơi" một vố rồi.
Thực ra ở trong thư phòng Tô Nguyên Khải đã đồng ý, vậy mà anh ra ngoài còn giả vờ trầm tư để cô lo lắng, để cô đau lòng, dụ cô nói ra câu "không bắt theo đuổi nữa" rồi mới chịu đưa cô về Kinh Thị.
Cô ở trong lòng anh, cắn anh một cái: "Thẩm Kiến Thanh, anh thật đen tối."
Cô định vùng vằng nhưng Thẩm Kiến Thanh đã chuẩn bị sẵn, giữ chặt lấy cô không cho chạy thoát. Giọng anh mang theo ý cười không giấu giếm: "Thu dọn đồ đạc đi, theo anh về Kinh Thị."
Làm sao anh nỡ để nửa tháng không được thấy cô chứ?