Dòng Chảy Tình Yêu

Chương 362: Chúng ta sinh con đi

Khúc Yên không nghỉ ngơi, trở về Australia ngay trong đêm bằng trực thăng tư nhân của Ôn Thành Uy. Đến tối hôm sau cô mới có thể đáp xuống chuyến bay dài.

Bạc Kiêu là người nhận nhiệm vụ đưa đón Khúc Yên, cả đường đi đều hỏi cô có đói hoặc muốn ăn uống gì không.

Khúc Yên bảo ăn rồi, lại nhẹ giọng hỏi Thẩm Tây Thừa có tiến triển gì không.

Bạc Kiêu cười, không đáp lời cô.

Khúc Yên xem như có câu trả lời, đầu dựa vào ghế dựa nhắm mắt lại.

Bạc Kiêu nhìn cô, sau đó cũng không nói gì.

Đến bệnh viện, Khúc Yên cảm thấy hơi khác lạ nhưng không biết là lạ ở điểm nào. Cô thoáng nhìn vào trong phòng từ cửa kính quan sát, không thấy bóng ai đang ở bên trong.

Khúc Yên vặn tay nắm cửa, nhẹ nhàng bước vào.

Người đàn ông đứng quay lưng về phía cô, ánh mắt nhìn ra phía cửa sổ, trên tai nghe di động, cả người cô thoáng chốc cứng đờ đứng bất động tại chỗ.

Khí chất ôn hoà, dáng người cao lớn mặc đồ bệnh nhân lại đặc biệt làm tăng thêm sự dịu dàng, ánh sáng trong phòng bệnh hắt lên người anh, làm cho làn da càng thêm chút tái nhợt, giọng nói của anh không lạnh mà uy đang chậm rãi bàn về công việc.

Cô nghẹn ngào, vành mắt đỏ lên, cô cứ thế đứng bất động ở đó cẩn thận nhìn Thẩm Tây Thừa, đến khi anh nghe xong cuộc gọi, yếu ớt gọi, ‘‘Tây Thừa…’’

Cô thấy rõ tấm lưng anh căng cứng trong thoáng chốc, anh xoay người lại nhìn cô. Mày anh bất giác nhíu lại, hỏi:’‘Em vừa về?’’

Anh tỉnh lại ngay sau khi Khúc Yên đi chưa được bao lâu, nghe Bạc Kiêu nói cô đã về Mỹ tham gia sự kiện quan trọng của Tập Đoàn. Ôn Thành Uy có hỏi rốt cuộc đám người đó là ai, nhưng Thẩm Tây Thừa lại trầm mặt không nói quá rõ ràng, Bạc Kiêu thấy anh không muốn nói nên cũng không hỏi gì thêm.

Cô rưng rưng nhìn người đàn ông trước mắt, cô vẫn còn nhớ khi đó miệng anh chảy ra rất nhiều máu, vết thương cũng bị máu làm thấm ướt cả chiếc áo đen. Hình ảnh khi đó tương phản với anh của bây giờ, máu me và sạch sẽ.

Bước chân cô chậm chạm đi tới, nước mắt cô rơi xuống, khóc lên như một đứa trẻ:’‘Em rất sợ…anh sẽ xảy ra chuyện không may.’’

Anh sững người nhìn cô.

Cô nói tiếp:’‘Em thật sự không dám nghĩ…anh sẽ ngủ mãi không tỉnh…Em…’’

Cô vội kịp chữa lại lời mình, nước mắt rơi càng nhiều:’‘Em…em không nên nói vậy…’’

Ánh mắt Khúc Yên vừa mệt mỏi lại bất lực, trái tim Thẩm Tây Thừa vừa đau vừa xót, nhưng lại như tan ra, anh bước tới trước mặt cô, cẩn thận cúi đầu hôn xuống đôi mắt cô, anh kiên nhẫn cất giọng ấm áp:’‘Khúc tiểu Yên, em đừng khóc.’’

Khúc Yên cắn chặt môi, vươn tay ôm lấy anh, giọng nói cô sợ hãi vang lên:’‘Thẩm Tây Thừa, em sợ lắm.’’

Anh ghì chặt ôm cô vào lòng, vừa vuốt ve tóc lại vừa hôn lên vết thương trên thái dương cô:’‘Đừng sợ, đừng sợ. Em chịu nhiều uất ức rồi.’’

Ngay khoảng khắc này, nội tâm kiên định của cô ngay lập tức bị anh đập cho ngã xuống.

Sự chịu đựng, cảm xúc đè nén, nội tâm lo lắng không yên…tất cả đã bị phá vỡ.

Cơ thể anh vẫn cần phải tịnh dưỡng đầy đủ, sau khi anh tỉnh lại lần nữa lại không thấy cô đâu. Khúc Yên hồi sau mới quay lại, cũng đã phát hiện là anh tỉnh lại.

‘‘Anh không ngủ thêm sao?’’

Thẩm Tây Thừa nhìn cô, ngữ điệu nhàn nhạt “ừ” một cái.

Khúc Yên đi tới trước mắt anh, do dự một cái rồi hỏi:’‘Tây Thừa, em có chuyện muốn hỏi.’’

Anh lại “ừ” một cái, nhìn cô như đợi câu hỏi từ cô.

‘‘Chúng ta sinh con đi.’’