Không Hẹn Mà Gặp, Gương Vỡ Lại Lành

Chương 104: Hòn đảo mang tên Xiakas – và chiếc mặt nạ quen thuộc

Gã ria mép gầm lên một tiếng tức tối. Dù không hiểu hắn đang chửi gì, nhưng trực giác mách bảo Sở Ngôn rằng đó tuyệt đối không phải lời hay ý đẹp.

Ngay lúc không khí trở nên căng thẳng đến mức nghẹt thở, một giọng nói khác bỗng vang lên.

Mấy gã đàn ông đồng loạt quay đầu lại. Sở Ngôn cũng theo phản xạ nhìn về phía phát ra âm thanh.

Ở cửa đứng một chàng trai gầy gò, dáng người mảnh khảnh, trông chỉ độ mười tám, mười chín tuổi.

Tóc cắt rất ngắn, ngũ quan sắc nét, trên trán quệt hai vệt sơn đỏ sẫm song song như ký hiệu bộ lạc. Cậu ta mặc áo sơ mi đỏ, quần jeans bạc màu, miệng ngậm một cọng cỏ, dáng vẻ lơ đãng, bất cần đời, như thể nơi này chỉ là sân sau nhà mình.

Cậu ta nói gì đó với gã ria mép, giọng không lớn nhưng rõ ràng mang theo sự cảnh cáo. Điều khiến Sở Ngôn bất ngờ là — chỉ vài câu ngắn ngủi ấy thôi, gã ria mép và đám người phía sau đã hậm hực quay đi, không nói thêm lời nào.

Sở Ngôn còn chưa kịp phân tích xem rốt cuộc chuyện gì vừa xảy ra, thì chàng trai kia đã bước thẳng về phía cô.

“Ở đây hiếm khi có phụ nữ,” cậu ta lên tiếng trước, dùng tiếng Trung khá vụng về, phát âm cứng và không đều, “bọn họ thấy lạ thôi.”

Sở Ngôn nghe thấy tiếng Trung, trong lòng lập tức dâng lên một tia hy vọng mong manh. Cô không vòng vo, hỏi thẳng:

“Cho tôi hỏi… đây là đâu?”

Chàng trai nheo mắt cười, nụ cười có phần tinh quái:

“Đảo Xiakas.”

Thấy vẻ mặt Sở Ngôn thoáng mờ mịt, cậu ta liền bổ sung:

“Có lẽ người Trung Quốc các cô quen gọi nơi này là Philippines.”

Câu trả lời vừa dứt, tim Sở Ngôn như rơi thẳng xuống đáy vực.

Philippines.

Một hòn đảo nhiệt đới, nằm ngoài phạm vi mà cô có thể dễ dàng cầu cứu hay biến mất mà không ai hay biết.

Cô ngước nhìn chàng trai trước mặt, giọng bình tĩnh đến mức chính cô cũng ngạc nhiên:

“Vậy… các người muốn tôi làm gì?”

Chàng trai nhún vai:

“Tôi chỉ nhận lệnh trông chừng cô thôi.”

Sở Ngôn không bỏ cuộc, tiếp tục hỏi:

“Các người là ai? Và ai đã sai cậu làm việc này?”

Chàng trai xoay xoay cọng cỏ trong tay, đáp như không mấy để tâm:

“Chúng tôi là người của Kalabaw. Nơi này là xưởng gia công của Bạch Quỷ. Chủ yếu làm hàng nhái, dán nhãn lại.”

Sở Ngôn nhíu mày:

“Gia công cái gì?”

Cậu ta bật cười, liếc cô một cái:

“Cô không phải ‘Professor’ sao? Sao còn hỏi tôi?”

Sở Ngôn không phản bác, chỉ đổi cách tiếp cận:

“Vậy… cậu có thể dẫn tôi đi xem xưởng gia công không?”

“Được thôi.”
Chàng trai đồng ý rất dứt khoát, không hề do dự.

Nói rồi, cậu ta móc chìa khóa ra, cúi xuống mở xích sắt đang khóa ở cổ chân Sở Ngôn.

Rắc.

Âm thanh kim loại bật mở vang lên rất nhỏ, nhưng trong đầu Sở Ngôn lại bùng lên vô số hình ảnh.

Những cảnh trong phim — nhân vật chính bất ngờ vùng chạy, đẩy ngã người canh giữ, lao ra ngoài, trốn vào rừng núi…

Rồi ngay sau đó là tiếng súng.

Thân thể ngã xuống, máu loang trên nền đất ẩm.

Sở Ngôn kịp thời bóp chặt ý nghĩ liều lĩnh ấy. Cô ép bản thân phải tỉnh táo, biểu hiện ra ngoài vô cùng ngoan ngoãn.

“Cảm ơn.”

Chàng trai liếc nhìn cô, ánh mắt đầy tỉnh táo:

“Không cần lấy lòng tôi. Dù cô có lịch sự đến đâu, tôi cũng sẽ không thả cô đi.”

Sở Ngôn mỉm cười rất nhạt:

“Nhưng lấy lòng cậu có thể khiến những ngày tôi ở đây dễ chịu hơn, đúng không?”

Chàng trai thoáng sững lại.

Vành tai cậu ta đỏ lên theo phản xạ. May mà da đủ sậm màu, không nhìn ra quá rõ.

Cậu ta quay mặt đi, lầm bầm:

“Chẳng trách bọn họ bảo phải cẩn thận với cô.”

Sở Ngôn đi theo cậu ta ra khỏi căn nhà gỗ, lúc này mới phát hiện nơi mình đang ở là một khu căn cứ rất lớn.

Bốn phía là núi non trùng điệp, cây cối xanh um. Trong khu vực, con người hoạt động như những cỗ máy — khi làm việc thì lặp đi lặp lại các thao tác đơn điệu đến vô hồn; khi nghỉ ngơi thì lại như gia súc được thả rông, gào thét bằng thứ thổ ngữ khó nghe, nước bọt và mồ hôi bắn tung tóe, hòa vào nhau rồi rơi xuống đất, chẳng phân biệt nổi là của ai.

Dạ dày Sở Ngôn cuộn lên từng đợt khó chịu.

Nhưng cô vẫn cố nén lại, vừa đi vừa quan sát tỉ mỉ xung quanh — địa hình, khoảng cách, số lượng người canh gác, lối ra vào.

Kết quả khiến cô không khỏi chán nản.

Không có lỗ hổng.

Không có cơ hội trốn chạy.

Đúng lúc ấy, một tiếng nói kéo cô trở về thực tại:

“Đến rồi.”

Sở Ngôn ngẩng đầu.

Trước mắt là một nhà xưởng sơn vàng xỉn. Mái được ghép tạm bằng nhựa và khung thép, vừa hở gió vừa dột nước. Máy móc bên trong là loại cũ kỹ, lạc hậu, đáng lẽ đã bị đào thải từ lâu, vậy mà vẫn đang ì ạch vận hành, phát ra những âm thanh nặng nề, chói tai.

Chàng trai giơ tay chỉ về phía xa, nơi một ông lão mặc áo sơ mi trắng ngắn tay đang cúi người kiểm tra máy móc.

“Người kia là thầy Jonathan,” cậu ta nói, “thợ cơ khí, phụ trách bảo trì thiết bị ở đây. Sau này… có lẽ cô sẽ làm việc cùng ông ấy.”

Tim Sở Ngôn trĩu xuống không tránh khỏi.

Cô hỏi thẳng:

“Tôi phải ở đây bao lâu?”

Chàng trai dang tay, tỏ vẻ bất lực:

“Tôi cũng không biết.”

Nói đến đây, cuối cùng cậu ta mới nhớ ra chuyện giới thiệu bản thân:

“À đúng rồi, tôi tên là Leotan. Cô có thể gọi tôi là Leo.”

Sở Ngôn gật đầu:

Trang phục của anh ta hoàn toàn lạc lõng so với nơi này — tóc vuốt gọn gàng bằng sáp, áo sơ mi sạch sẽ được sơ vin chỉnh tề trong thắt lưng. Dù da ngăm, nhưng khí chất lại khiến người ta có cảm giác trẻ trung, chỉn chu.

Sở Ngôn thấy người này rất quen.

Quen đến mức tim cô bất giác siết lại.

Nhưng nhất thời, cô lại không nhớ ra đã từng gặp anh ta ở đâu.

Leo nhận ra ánh mắt của cô, quay đầu nhìn theo.

“Anh ta tên là Tần,” cậu ta nói, “là người quản lý xưởng gia công. Cô từng gặp anh ta rồi sao?”

Sở Ngôn lắc đầu.

Leo bật cười:

“Cũng đúng. Lúc cô được đưa tới, bị bịt mắt, chắc chắn không biết anh ta trông như thế nào.”

Cơ thể Sở Ngôn chợt cứng đờ.

Một cảm giác lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi dao, từ từ bò lên sống lưng cô.