Không Hẹn Mà Gặp, Gương Vỡ Lại Lành

Chương 13: Một bữa cơm không yên

Hạ Cận Tây cười, cúi xuống trêu Niệm Niệm:

“Niệm Niệm bây giờ giỏi quá rồi nha, còn nhớ chú không?”

Niệm Niệm gật đầu rất dứt khoát, giọng lanh lảnh:

“Chú là chú Hạ hôm qua chở con với mommy về nhà đó.”

Câu nói vừa dứt, một nhân viên phục vụ cầm thực đơn đi tới.

“Chào anh chị. Tối nay bên em có chương trình set gia đình, gọi set này sẽ được tặng một bé gấu Teddy cho các bé nhỏ. Anh chị có muốn tham khảo không ạ?”

Rõ ràng, nhân viên đã mặc định họ là… một gia đình ba người.

Sở Ngôn hơi lúng túng, lập tức nói:

“Không cần đâu, bọn tôi gọi món lẻ là được.”

Nhưng Niệm Niệm lại dán chặt ánh mắt vào chú gấu bông trong tay nhân viên, mắt mở to, gần như không chớp.

“Mommy… gấu dễ thương quá…”
Giọng con bé nhỏ xíu, mềm như bông.

Sở Ngôn cúi xuống dỗ dành:

“Ngoan, ăn xong mẹ dẫn con ra trung tâm thương mại mua một con khác, được không?”

“Lấy set này đi.”
Hạ Cận Tây bỗng lên tiếng.

Sở Ngôn sững lại:
“Học trưởng, như vậy không tiện đâu…”

Hạ Cận Tây nói rất tự nhiên:

“Niệm Niệm thích thì cứ lấy cho con bé. Cứ để lại một cuốn thực đơn, lát nữa muốn ăn thêm món gì thì gọi sau.”

Nói xong, anh gật đầu với nhân viên, coi như đã quyết.

Đúng lúc ấy, từ cuối hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân.

Sở Ngôn vô tình liếc qua — rồi lập tức khựng lại.

Chu Thận Từ.

Anh mặc một bộ vest xám nhạt kiểu thường phục, dáng người cao ráo, đường nét sắc sảo đến mức… khiến người khác khó chịu thay. Gương mặt đó, dù ở bất cứ đâu, cũng đủ để thu hút ánh nhìn.

Đi bên cạnh anh là một cô gái trẻ, dung mạo ngọt ngào, khí chất dịu dàng.

Tim Sở Ngôn khẽ trượt một nhịp.

Gần như theo phản xạ, cô cúi đầu xuống, cố gắng giảm thấp sự hiện diện của mình nhất có thể.

Nhưng dường như vận mệnh rất thích trêu ngươi.

Chu Thận Từ và cô gái kia đi thẳng về phía họ, rồi… ngồi xuống nhã tọa ngay bàn bên cạnh.

Nhà hàng này thiết kế theo kiểu đình viện, các bàn chỉ được ngăn cách bằng một lớp rèm mỏng. Chỉ cần để ý một chút, thậm chí còn có thể nhìn rõ món ăn trên bàn đối diện.

“Sở Ngôn?”
Giọng Hạ Cận Tây kéo cô trở lại hiện thực.

“À… vâng.”
Cô mỉm cười, che giấu sự mất tập trung.

Nhưng vừa ngẩng mắt lên, ánh nhìn cô đã vô tình chạm phải đôi mắt dài lạnh lẽo của Chu Thận Từ. Một luồng lạnh mơ hồ chạy dọc sống lưng.

Bữa ăn này, Sở Ngôn ăn rất nhanh.

Gần như không ngẩng đầu lên mấy lần. Ngoài việc gắp đồ ăn cho Niệm Niệm, bóc tôm, lau miệng cho con bé, cô còn phải vừa trò chuyện với Hạ Cận Tây, vừa tránh để ánh mắt mình vô tình chạm sang bàn bên kia.

Một bữa cơm, rốt cuộc lại khiến người ta mệt hơn cả làm việc.

Cuối cùng, khi món ăn đã gần xong, Hạ Cận Tây đứng dậy, định đi thanh toán.

Sở Ngôn vội vàng kéo tay anh lại:

“Khoan đã, nói rồi là để em mời mà.”

Nếu là trước đây, Hạ Cận Tây chắc chắn sẽ tranh luận một hồi.

Nhưng hôm nay, anh lại khác thường. Anh nhún vai, cười:

“Được thôi.”

Thế là Sở Ngôn dẫn Niệm Niệm ra quầy tính tiền.

Hai mẹ con vừa rời đi chưa lâu, một nhân viên phục vụ đã bưng chú gấu Teddy tới.

“Thưa anh, đây là quà tặng kèm theo set gia đình ạ.”

Hạ Cận Tây nhận lấy, nhưng trước tiên lại liếc sang bàn bên cạnh một cái. Sau đó, anh cố ý nâng cao giọng hơn bình thường:

“Cảm ơn nhé. Set gia đình ăn rất ổn, cô ấy và con gái đều rất thích.”

Lời vừa dứt.

Không khí bỗng lặng đi một nhịp.

Ngay sau đó, cô gái xinh đẹp ở bàn bên quay đầu lại, giọng đầy ngạc nhiên:

“Hạ công tử? Anh cũng ăn ở đây à?”

Hạ Cận Tây quay sang, tỏ vẻ bất ngờ:
“Ừm? Dĩ Đường à?”

Lăng Dĩ Đường mỉm cười:
“Em cứ thấy giọng quen quen, không ngờ lại là anh.”

Ánh mắt cô lướt qua chú gấu trong tay Hạ Cận Tây, mang theo vẻ hóng chuyện rất rõ:

“Hạ công tử đi ăn một mình sao?”

Hạ Cận Tây cười mà không cười, ánh mắt vượt qua cô, thẳng thừng nhìn về phía Chu Thận Từ — mang theo ý khiêu khích không hề che giấu.

“Không.”
“Tôi đi cùng gia đình.”

Cô gái kia trợn tròn mắt:

“Hả? Hạ công tử kết hôn rồi sao? Em không nghe tin gì cả!”

Hạ Cận Tây đáp rất mập mờ:

“Cũng chỉ thiếu mỗi tờ giấy thôi.”

Cô gái kia lập tức nói:

“Vậy lần sau tụ họp, anh nhớ dẫn ra cho mọi người gặp mặt nha.”

Hạ Cận Tây vẫn giữ nguyên nụ cười:
“Được chứ.”

Rồi anh nhìn sang Chu Thận Từ, chậm rãi nói:

“Lần tới mời cả cô và Chu tổng cùng tham gia nhé. Dù sao thì… ngoài công việc, giao lưu riêng tư cũng giúp gắn kết tình cảm hơn.”

Lăng Dĩ Đường tưởng anh đang trêu chọc mình với Chu Thận Từ, liền ngượng ngùng:

“Ôi, Hạ công tử nói gì vậy~”

Rồi anh nói, gần như mang theo tư thế của người thắng cuộc:

“Dĩ Đường, tôi xin phép đi trước. Khi khác có dịp sẽ nói chuyện tiếp.”

Nói xong, anh sải bước về phía Sở Ngôn.

Sở Ngôn không biết họ vừa nói những gì, chỉ đứng từ xa nhìn lại.

Có một khoảnh khắc, cô cảm nhận được ánh nhìn của Chu Thận Từ.

Theo phản xạ xã giao, cô khẽ gật đầu chào.

Nhưng Chu Thận Từ coi như không thấy.

Ánh mắt anh lạnh đến mức không còn chút nhiệt độ nào.