Chương 151: Có anh ở đây
Không phải vì lý do gì khác, chỉ đơn giản là Chu Thận Từ giống hệt một cái lò sưởi. Anh áp sát phía sau lưng cô, hơi ấm tỏa ra không hề che giấu, còn có một th* c*ng r*n không thể làm ngơ đang chạm vào thắt lưng cô.
Sở Ngôn xoay người lại, đưa tay đẩy nhẹ anh:
“Anh dịch sang bên kia một chút đi.”
Chu Thận Từ không nhúc nhích. Trái lại, bàn tay anh bắt đầu trở nên “không yên phận”, quang minh chính đại men theo vòng eo mảnh khảnh của cô.
“Ê—”
Sở Ngôn vừa định nổi giận, thì anh đã bật cười, khẽ nhắc:
“Suỵt. Nhỏ tiếng thôi, Niệm Niệm mà tỉnh dậy thì sao.”
Mặt Sở Ngôn đỏ bừng, nghiến răng hạ giọng cảnh cáo:
“Không được động!”
Chu Thận Từ rất nghe lời, quả thật dừng tay lại.
Thế nhưng, chỉ một thoáng trêu chọc vừa rồi đã đủ khiến Sở Ngôn hoàn toàn mất bình tĩnh. Tim cô đập rối loạn, cả người nóng lên, yên tĩnh chưa được bao lâu thì cô đã chui sâu hơn vào chăn, giọng nhỏ xíu, như tự nói với chính mình:
“Nếu… nhẹ một chút… thì cũng được.”
Chu Thận Từ khẽ bật cười. Anh vươn tay sang tủ đầu giường, lấy ra một gói vuông nhỏ.
“Tuân lệnh.”
Sở Ngôn quay lại, vòng tay ôm lấy cổ anh, cắn nhẹ vào xương quai xanh nhô lên rõ rệt, lầm bầm:
“Anh đúng là phiền chết đi được.”
—
Mùng Một Tết, trời nắng rực rỡ.
Ăn sáng xong, Sở Ngôn và Chu Thận Từ chuẩn bị về nhà. Trước khi đi, bố Chu gọi Chu Thận Từ vào thư phòng.
Những lời mẹ Chu nói đêm qua khiến ông bận tâm cả một đêm. Càng nghĩ càng thấy có điều không ổn, rốt cuộc không thể nhịn được nữa, nhất định phải hỏi cho ra lẽ.
“Thận Từ,” bố Chu nghiêm mặt, “về chuyện đứa trẻ của Tiểu Sở, trước đây chúng ta không hỏi là vì tin con có thể xử lý ổn thỏa. Nhưng đến giờ con vẫn chưa nói rõ với chúng ta, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Chu Thận Từ đáp rất bình thản:
“Lần trước con chẳng phải đã nói rồi sao? Đó là con của con.”
Bố Chu sững người:
“Chẳng phải là cách nói sao?”
Chu Thận Từ nhắc lại nguyên văn:
“Con nói ‘con sẽ kết hôn với cô ấy, đó cũng là con của chúng con’. Trong câu này, chỗ nào là ví von?”
Bố Chu ngẩn ra mấy giây, sau đó vớ lấy thước trên bàn, định đánh anh:
“Thằng nhóc này! Con đúng là phản rồi! Chuyện lớn thế này mà dám không nói rõ với bố mẹ!”
Có lẽ nghe thấy động tĩnh, mẹ Chu đẩy cửa bước vào. Thấy bố Chu giơ tay định đánh người, bà vội vàng chạy tới cản lại:
“Có chuyện gì thế?”
Bố Chu đỏ mặt tía tai:
“Bà hỏi thằng con trai tốt của bà đi!”
Mẹ Chu quay sang:
“Thận Từ, rốt cuộc là sao?”
Chu Thận Từ vẫn đứng vững như núi, chậm rãi nói:
“Niệm Niệm là cháu ruột của hai người.”
Sắc mặt mẹ Chu cứng lại:
“Thật sự là con của con?”
Chu Thận Từ gật đầu:
“Con không nói rõ là lỗi của con.”
“Trời ơi!”
Mẹ Chu lập tức đổi giọng, “vậy chẳng phải con đã để Tiểu Sở chịu thiệt thòi sao!”
Sở Ngôn vốn đã mặc áo khoác xong xuôi, chuẩn bị ra về. Nghe thấy có ai gọi tên mình, cô liền đi tới, vừa bước vào đã thấy cảnh tượng hỗn loạn, vội vàng đứng chắn trước Chu Thận Từ:
“Bố Chu, mẹ Chu, chuyện này là…”
Bố Chu trông như muốn thay trời hành đạo:
“Tiểu Sở, con đừng che cho nó. Thằng nhóc này có lỗi với mẹ con con, hôm nay bố nhất định phải đánh nó!”
Sở Ngôn mờ mịt quay sang nhìn Chu Thận Từ:
“Anh làm cái gì vậy?”
Chu Thận Từ nói rất thản nhiên:
“Chỉ là nói lại mấy chuyện hỗn xược trước đây anh đã làm với em.”
Mẹ Chu tức đến nghiến răng:
“Con còn cười được à! Bảo sao trước đây mẹ của Tiểu Sở tìm đến nhà mình đòi người! Con—con—”
Tim Sở Ngôn khẽ run. Sợ Chu Thận Từ bị đánh, cô vội vàng giải thích, nói nhanh đến mức lắp bắp:
“Bố Chu, mẹ Chu, chuyện này không phải lỗi của anh ấy, là vấn đề của con…”
Cô còn chưa nói xong, Chu Thận Từ đã từ phía sau ôm lấy cô, giọng dịu hẳn xuống:
“Ngôn Ngôn, em đang xót anh à?”
Cả căn phòng lập tức trở nên gà bay chó sủa, sáng mùng Một Tết mà không khí đã bị khuấy động đến mức náo loạn.
Quan Ninh Ý đứng ở góc tường, ghé sang hỏi Chu Duyệt Sâm:
“Anh không vào can à?”
Chu Duyệt Sâm xua tay:
“Hai người ta đang khoe tình cảm, tôi chen vào làm gì cho dư thừa.”
Cuối cùng, bố Chu và mẹ Chu cũng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện. Hai người kiên quyết nói thế nào cũng phải gặp bố mẹ của Sở Ngôn, đích thân xin lỗi cho đàng hoàng.
Lần này, Sở Ngôn thật sự lúng túng.
Lần gặp trước giữa bố mẹ cô và nhà họ Chu vốn chẳng phải ký ức dễ chịu gì.
Trên đường về, cô có chút hối hận:
“Biết thế thì không nói cho bố Chu mẹ Chu rồi…”
Chu Thận Từ lại nói:
“Muộn sớm gì cũng phải nói rõ. Bây giờ không gặp, chẳng lẽ đến đám cưới cũng không gặp?”
Sở Ngôn sững người:
“Đám cưới gì?”
Chu Thận Từ đáp rất tự nhiên:
“Đám cưới của chúng ta.”
Thật ra, Sở Ngôn chẳng kỳ vọng gì nhiều vào hôn lễ, thậm chí còn thấy phiền. Nhất là nghĩ đến việc phải gặp những người thân chỉ có quan hệ máu mủ trên danh nghĩa, cô đã thấy đau đầu.
Thế nên cô nói:
“Thật ra làm đơn giản cũng không sao. Hơn nữa Niệm Niệm cũng lớn rồi, lỡ có người nói ra nói vào… có ảnh hưởng đến danh tiếng nhà anh không?”
Chu Thận Từ cắt lời cô ngay:
“Ai dám?”
Sở Ngôn im lặng.
Chu Thận Từ nhận ra nỗi lo trong mắt cô. Anh nghiêng người qua bảng điều khiển, nắm lấy tay cô.
“Vậy… ngày mai em về Tô Thành một chuyến nhé.”
Cô nói với Chu Thận Từ.
Chu Thận Từ không nghĩ nhiều, đáp ngay:
“Anh đi cùng em.”
Sở Ngôn sợ bố mẹ mình lại gây chuyện, liền nói:
“Em tự đi là được. Anh giúp em trông Niệm Niệm.”
Chu Thận Từ cau mày:
“Anh sẽ không để em một mình đối diện với họ.”
Đúng lúc này, Niệm Niệm đột nhiên lên tiếng:
“Mùng Hai về nhà ngoại~”
Sở Ngôn khựng lại:
“Ai dạy con thế?”
Niệm Niệm đáp rất tự nhiên:
“Chị Quan~”
Con bé vốn chẳng hiểu khái niệm “nhà ngoại”, chỉ là bắt chước lời Quan Ninh Ý mà thôi.
Chu Thận Từ bị chọc cười, thuận theo lời con:
“Niệm Niệm nói đúng. Mùng Hai là phải đi thăm ông bà ngoại.”
Sở Ngôn đành đồng ý.
Ngày hôm sau, ba người đáp máy bay riêng bay về Tô Thành.
Khoảnh khắc máy bay hạ cánh, tim Sở Ngôn bỗng treo lơ lửng.
Nơi này là cội nguồn của cô —
cũng là khởi điểm của những cơn ác mộng.
Đột nhiên, một bàn tay to ấm áp đặt lên lưng cô.
Giọng Chu Thận Từ trầm thấp vang bên tai:
“Đừng sợ. Có anh ở đây.”