Chương 155: Bước sang một quỹ đạo mới
Sau khi trở về Bắc Kinh, nhà họ Chu và nhà họ Sở chọn một thời điểm thích hợp để chính thức gặp mặt.
Nói là thương lượng, nhưng thực chất chỉ là rà soát lại những chi tiết cuối cùng trong quy trình. Lễ nghi, ngày giờ, danh sách khách mời, cách sắp xếp — tất cả đều đã được định hình từ trước.
Bởi vì từ đầu đến cuối, những quyết định quan trọng nhất liên quan đến hôn lễ đều do chính Sở Ngôn và Chu Thận Từ tự mình đưa ra.
Hai bên gia đình chỉ việc ngồi xuống, gật đầu xác nhận.
Không ai phản đối.
Không ai làm khó.
Thậm chí còn có cảm giác… mọi thứ trôi qua quá thuận lợi, thuận lợi đến mức khiến Sở Ngôn có chút không quen.
Kỳ nghỉ Tết kết thúc rất nhanh.
Cô quay trở lại với nhịp sống quen thuộc của công việc, quay về Viện nghiên cứu Quân Sam, bước vào bộ phận thí nghiệm đặc chủng mà cô đã gắn bó suốt nhiều năm.
Chỉ là, lần này, có một chút khác trước.
Ngày đầu tiên đi làm sau kỳ nghỉ, cả bộ phận còn chưa kịp “ủ ấm” mấy bao lì xì trong túi, thì đã đồng loạt rơi vào trạng thái hoảng loạn tập thể.
“Tiểu Sở, tuần sau cậu nghỉ việc thật hả?!”
Giọng ai đó vang lên giữa phòng thí nghiệm, cao hơn bình thường một quãng.
Sở Ngôn đang cởi áo khoác, nghe vậy thì khựng lại, rồi bật cười:
“Ừm. Nhưng tôi không rời khỏi đội. Chỉ là đổi sang hình thức hợp tác khác thôi.”
Không khí yên lặng đúng hai giây.
Sau đó, Trịnh Hoa là người đầu tiên phản ứng, gần như muốn bật dậy khỏi ghế:
“Không được đâu! Sao nhanh thế! Thế sau này ai ăn trưa cùng tôi! Cả phòng thí nghiệm lại chỉ còn mỗi tôi là nữ à!”
Giọng nói nửa thật nửa đùa, nhưng ánh mắt thì đầy không cam lòng.
Sở Ngôn vỗ vai cô ấy, giọng dịu lại:
“Sau này sẽ có càng ngày càng nhiều đồng nghiệp nữ thôi. Rất nhiều đàn em của tôi sắp tốt nghiệp, ai cũng muốn vào Quân Sam cả.”
Chưa kịp dứt lời, Mạnh Tử An đã mặt dày ôm chặt cánh tay cô, như bám lấy một chiếc phao cứu sinh:
“Chị Sở, chị dẫn em đi với.”
Cả phòng lập tức cười ồ lên.
Mấy đồng nghiệp vốn đang nghe chuyện, lập tức dựng tai lên, đánh hơi được mùi “tin lớn”:
“Ê, Tiểu Sở, cậu đi cao thăng ở đâu thế?”
Mạnh Tử An cái miệng nhanh hơn não, vừa được hỏi đã buột miệng:
“Mấy người chưa biết à? Chị Sở của tôi sắp thành lập trung tâm nghiên cứu riêng rồi!”
“Bộp” một tiếng.
Trịnh Hoa giẫm mạnh lên chân cậu ta:
“Cậu lắm lời quá!”
Nhưng đã muộn.
Câu nói kia giống như hòn đá ném thẳng xuống mặt hồ phẳng lặng.
Cả văn phòng lập tức nổ tung.
“Hả?! Tiểu Sở thăng cấp bay thẳng rồi à?”
“Ơ? Sao đi nhanh vậy! Có phải mấy tin đồn trước đó không? Đừng để tâm nhé, bọn tôi không tin đâu!”
“Đi đi, không biết nói thì im. Tiểu Sở, có phải làm việc ở đây không vui không?”
“Đúng đó! Cậu nói ra đi, anh em bộ phận đặc chủng tụi tôi kéo nhau đi báo thù cho cậu!”
Trịnh Hoa lắc đầu, nhỏ giọng càm ràm, nhưng vẫn không giấu được sự buồn bã:
“Bộ phận đặc chủng này chỉ có hai chữ ‘đặc chủng’ là thật thôi.”
Mạnh Tử An lập tức phụ họa:
“Chuẩn! Không có chị Sở thì ai gánh nổi chữ ‘thí nghiệm’ này!”
Sở Ngôn bị bọn họ làm cho cười đến mức suýt đứng không vững.
“Tiểu Sở, sau này tụi mình xa nhau rồi.”
Sở Ngôn cong môi cười, nụ cười rất chắc chắn:
“Không đâu.”
Cô chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi tòa nhà văn phòng Nhuận Vũ đứng sừng sững bên cạnh.
“Mọi người biết tòa nhà đó chứ?”
Cả đám gật đầu như giã tỏi.
“Trung tâm nghiên cứu mới của tôi ở ngay đó.”
Cả phòng ồ lên:
“Gần vậy sao?!”
“Ừ.” Sở Ngôn gật đầu. “Niệm Niệm còn học mẫu giáo ở đây mà.”
Bầu không khí vừa buồn vừa vui, chưa kịp lắng xuống thì cửa văn phòng bị gõ.
Cộc. Cộc.
Tiếng gõ không lớn, nhưng đủ để dập tắt mọi âm thanh.
Tất cả đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa.
Chu Thận Từ đứng ở đó, hơi cúi người, áo vest chỉnh tề, gương mặt lạnh nhạt quen thuộc, như thể hoàn toàn không liên quan gì đến sự náo nhiệt vừa rồi.
“Sở kỹ sư,” anh lên tiếng, “mời cô lên văn phòng tôi một lát.”
“À, vâng.”
Sở Ngôn đáp, nhanh chóng bước ra.
Hai người một trước một sau đi trên hành lang. Tiếng giày vang lên đều đều, nhịp bước vô thức đồng điệu, giống như đã quen với việc song hành cùng nhau từ rất lâu.
Thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất.
Chu Thận Từ bước ra trước, dặn thư ký Hàn:
“Tôi nói chuyện riêng với Sở kỹ sư.”
Thư ký Hàn gật đầu rất dứt khoát, trong lòng thầm nghĩ: Ngài có gọi tôi tôi cũng không dám vào.
Anh ta vừa định quay về thì Chu Thận Từ lại gọi:
“Khoan đã.”
Thư ký Hàn giật mình quay lại:
“Chu tổng còn dặn gì ạ?”
Chu Thận Từ ho khẽ một tiếng, giọng hạ thấp:
“Một tiếng tới, không cho bất kỳ ai lên đây.”
“…Vâng.”
Cửa thang máy đóng lại.
Lúc này Sở Ngôn vẫn chưa kịp nhận ra có điều gì đó không ổn, còn nghiêng đầu hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Chu Thận Từ không trả lời ngay.
Ngón tay thon dài của anh khẽ kéo.
Rắc.
Tiếng khóa cửa vang lên rất nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh lại đặc biệt rõ ràng.
Anh quay người lại, ánh mắt dừng trên cô, giọng nói thong thả, bình tĩnh đến mức khiến người ta không đoán ra tâm tư:
“Bàn chuyện.”
Sở Ngôn bỗng có một cảm giác rất khó tả.
Giống như… có một ranh giới vô hình vừa được đóng lại sau lưng họ.
Và phía bên này ranh giới, chỉ còn lại hai người.