Chương 154: Ánh trăng khuyết
Chu Thận Từ giới thiệu bản thân một cách ngắn gọn, chừng mực:
“Cháu chào bác trai, bác gái. Cháu họ Chu, tên Chu Thận Từ. Hôm nay đặc biệt cùng Ngôn Ngôn về chúc Tết hai bác.”
Những người họ hàng vốn hay nhìn người bằng nửa con mắt, thấy phong thái của Chu Thận Từ thì cũng lập tức đổi giọng, khách sáo đáp lời:
“Chào Chu tổng, chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới.”
Mẹ Sở nghe vậy thì không vui lắm, hạ giọng làu bàu:
“Có ai làm con rể mà lại để người ta gọi mình là ‘tổng’ không.”
Bố Sở vội vàng giảng hòa:
“Ôi dào, Chu tổng vốn dĩ là ‘tổng’ mà, dù có là con rể thì gọi vậy cũng không sao.”
Chu Thận Từ lại bình thản nói:
“Không cần đâu ạ. Gọi cháu bằng tên cũng được.”
Nhưng trong phòng khách, có ai dám gọi thẳng tên anh?
Chuyện mẹ Sở và Sở Hạo Thiên từng lên Bắc Kinh gây chuyện, ở đây gần như ai cũng biết. Giờ tận mắt thấy người thật, bọn họ lại càng không dám thất lễ. Cuối cùng đành chọn một cách xưng hô tương đối an toàn — Chu tiên sinh.
Sở Ngôn vừa bế Niệm Niệm ngồi xuống thì đã có người tò mò hỏi ngay:
“Đứa nhỏ này mấy tuổi rồi?”
Sở Ngôn đáp:
“Ba tuổi rưỡi.”
Vài người họ hàng lập tức xuýt xoa nịnh nọt:
“Ôi chao, bé gái xinh quá.”
Sở Ngôn mỉm cười nhạt:
“Cảm ơn.”
Mẹ Sở bắt đầu tự hào khoe khoang:
“Đó là gen nhà họ Sở chúng tôi tốt. Hồi đó Hạo Thiên mới sinh ra cũng là thằng nhóc đẹp trai nhất cả phòng sinh đấy.”
Nói rồi, bà lại quên mất ranh giới, dùng giọng của một người mẹ để dạy bảo Sở Ngôn:
“Con cũng vậy, tranh thủ còn trẻ thì sinh thêm đứa con trai đi. Nhà họ Chu là đại hộ, chắc chắn vẫn phải có con trai nối dõi.”
“Cũng không hẳn vậy,” Chu Thận Từ cắt ngang, giọng bình thản.
“Bây giờ là xã hội chủ nghĩa rồi, không còn chuyện thế tập tước vị nữa.”
Rồi anh quay sang nhìn Sở Ngôn, nói tiếp:
“Hơn nữa, có sinh thêm con hay không, hoàn toàn do Ngôn Ngôn quyết định.”
Mẹ Sở bị chặn họng, nghẹn một lúc, đành đổi sang câu hỏi lấp lửng khác:
“Thế… còn con thì sao? Sau này định tính thế nào?”
Sở Ngôn đáp rất rõ ràng:
“Chúng con chuẩn bị kết hôn. Hôm nay tới đây là để báo chuyện này, mong mọi người khi tới ngày cưới có thể tới dự.”
Không giống hỏi ý kiến, mà giống một lời thông báo hơn.
Giờ đây, cô đã chẳng còn để tâm tới cái gọi là ý kiến của gia đình nữa.
Dù sao thì từ đầu đến cuối, người làm chủ cuộc đời mình vẫn luôn là cô.
Bố Sở nghe vậy thì có phần kích động, vội vàng đáp:
“Được, được chứ, nhất định chúng ta sẽ tới.”
Những người họ hàng khác cũng tranh nhau phụ họa:
“Chúc mừng nhé, chúc mừng!”
Không còn ai nhắc tới những lời như “chửa trước hôn nhân”, “làm xấu mặt gia đình” nữa.
Với họ mà nói, có một người họ hàng như Sở Ngôn, đủ để khoe khoang cả đời.
Thế là, buổi gặp mặt lần này ngoài dự đoán lại vô cùng suôn sẻ.
Sở Ngôn và Chu Thận Từ thậm chí còn ở lại ăn cơm tối.
Trong bữa ăn, mẹ Sở hiếm hoi gắp cho Sở Ngôn một miếng thịt Đông Pha.
“Miếng này ngon, nạc mỡ đan xen, da dày mà thơm lắm.”
Sở Ngôn lập tức rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Bởi vì cô không thích ăn thịt Đông Pha, đặc biệt là lớp da.
Thứ cô thích là móng giò kiểu nhiều collagen, chứ không phải miếng thịt béo ngậy đầy mỡ như vậy.
Đúng lúc cô còn đang không biết xử lý miếng thịt kia thế nào, Chu Thận Từ bỗng đưa đũa gắp nó đi.
“Mẹ à, Ngôn Ngôn không thích ăn món này.”
Anh nói.
Mẹ Sở sững người.
Khoảnh khắc ấy, giống như một con suối bị nghẽn lâu ngày cuối cùng cũng được khai thông, Sở Ngôn bỗng thấy trong lòng nhẹ nhõm lạ thường.
Cô mỉm cười, nhìn mẹ mình, nói:
“Mẹ, người thích ăn thịt Đông Pha là Hạo Thiên.”
Ăn xong, Sở Ngôn chủ động đứng dậy thu dọn bàn ăn.
Cô đem bát đũa vào bồn rửa, rồi định quay ra lấy giẻ lau bàn.
Câu cửa miệng của mẹ Sở là:
“Ăn xong là ngồi lì trên sofa giống bố mày! Còn không mau đứng dậy làm việc đi!”
“…Dạ.”
Sở Ngôn ngoan ngoãn đặt giẻ xuống, quay người định rời đi.
“Tiểu Ngôn.”
Mẹ Sở lại gọi cô một lần nữa.
Sở Ngôn dừng bước.
Môi mẹ Sở mấp máy, giọng run run:
“Con… có hận mẹ không?”
Cửa sổ nhỏ trong bếp mở hé, gió lạnh mùa đông thổi ùa vào, hất nhẹ mấy sợi tóc bên tai Sở Ngôn.
Im lặng hồi lâu, cô gật đầu.
“Có.”
Mẹ Sở bắt đầu thút thít khóc.
“Mẹ… cũng là vì muốn tốt cho con.”
“Mẹ đúng là thiên vị, nhưng mẹ cũng đã cho con đi học đại học.”
“Mẹ phản đối con sinh con khi chưa kết hôn, vì mẹ biết làm mẹ vất vả thế nào.”
“Mẹ chỉ muốn con sống một cuộc đời nhẹ nhõm hơn thôi.”
“Con gái hiểu mẹ nhất, chẳng phải vậy sao?”
Sở Ngôn lắc đầu:
“Không. Mẹ chỉ muốn con sống một cuộc đời giống mẹ.”
“Nhưng mà,” cô quay lại nhìn bà, “cuộc đời của mẹ vốn dĩ đâu có nhẹ nhõm.”
Mẹ Sở vẫn cố biện minh:
“Nếu không có sự thúc ép của mẹ, con có thể trở thành con người của bây giờ sao?”
Sở Ngôn mỉm cười, bình thản đến lạ:
“Con sống rất tốt, nhưng đó không phải là công lao của mẹ.”
Vầng trăng bị mây che khuất nãy giờ, lúc này mới lặng lẽ ló ra một góc khuyết.
Dẫu không trọn vẹn, nhưng vẫn sáng, lặng lẽ rắc ánh bạc xuống nhân gian.
Nhẹ thuyền đã qua muôn trùng núi,
đường dài phía trước, vẫn rực rỡ ánh sao.