Không Hẹn Mà Gặp, Gương Vỡ Lại Lành

Chương 16: Xin anh tránh xa con tôi

Khí thế của Sở Ngôn lập tức xẹp xuống.

Không phải vì lời nói của Chu Thận Từ quá nặng, mà là vì cô chợt nhận ra — càng cãi, càng dễ lộ ra cảm xúc không cần thiết. Với người như anh, phản ứng chính là nhược điểm.

Đúng lúc ấy, một tiếng “ting” vang lên — thang máy đã tới tầng của cô.

“Chu tổng, tôi xin phép.”

Cô ném lại một câu ngắn gọn, gần như không cho đối phương cơ hội đáp lời, rồi bước nhanh ra ngoài. Cánh cửa thang máy khép lại phía sau, ngăn cách tầm nhìn của anh và cả áp lực vô hình khiến lồng ngực cô căng cứng suốt quãng đường vừa rồi.

Vừa bước được vài bước trên hành lang, Sở Ngôn đã không nhịn được mà thầm rủa trong bụng.

Chuyện về cha đứa bé, Chu Thận Từ thì biết cái der gì chứ!

Tự dưng nói bóng nói gió một hồi, lại còn làm ra vẻ như đứng ở vị trí đạo đức cao hơn người khác. Nếu ánh mắt cô thật sự tốt, thì năm đó làm sao có thể để mắt tới anh ta được?

Nghĩ đến đây, lòng cô lại nhói lên một chút, rất nhanh, rất nhẹ, nhưng đủ khiến bước chân khựng lại nửa giây.

Thôi thì… chỉ cần anh ta đừng làm phiền Niệm Niệm.

Chỉ cần con bé bình an, khỏe mạnh, vui vẻ lớn lên, dù anh ta có mỉa mai cô thêm vài câu, cô cũng coi như chịu được.

Suốt cả buổi chiều, Sở Ngôn vùi mình trong phòng thí nghiệm.

Các con số, dữ liệu, mẫu thử nối tiếp nhau kéo sự chú ý của cô rời khỏi những suy nghĩ không đâu. Thời gian trôi nhanh đến mức khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, ngoài cửa sổ đã là một mảng trời sẫm màu.

Hệ thống đèn trong viện nghiên cứu lần lượt bật sáng. Hành lang bên ngoài yên tĩnh hẳn, phần lớn các văn phòng đã tắt đèn từ lâu, chỉ còn phòng thí nghiệm đặc chủng và văn phòng tổng giám đốc ở tầng trên vẫn sáng rực.

Chu Thận Từ khép tập tài liệu trước mặt, giơ tay day nhẹ giữa mày.

“Chỗ này tôi ký xong rồi,” anh nói với Thư ký Hàn, giọng trầm ổn như thường, “cậu sắp xếp lại là có thể tan làm.”

“Vâng. Có cần sắp xếp xe đưa anh về không ạ?” Thư ký Hàn hỏi.

Chu Thận Từ khẽ giơ tay, động tác dứt khoát: “Không cần.”

Đợi Thư ký Hàn rời đi, anh liếc nhìn thời gian trên đồng hồ — sáu giờ bốn lăm phút.

Màn hình điện thoại bật sáng, dự báo thời tiết hiện lên: trong vòng nửa tiếng nữa, Bắc Kinh sẽ có mưa.

Chu Thận Từ im lặng vài giây, rồi đứng dậy, khoác áo, đi về phía thang máy.

Xuống tới tầng một, anh bước ra khỏi thang, theo thói quen định đi thẳng ra cửa chính. Nhưng khi đi ngang qua khu làm việc của phòng thí nghiệm đặc chủng, bước chân anh chậm dần.

Khu vực này được thiết kế tách biệt. Bên ngoài là phòng quan sát, ngăn cách bằng lớp kính cường lực trong suốt, có thể nhìn rõ từng động tác bên trong.

Khi Chu Thận Từ dừng lại, thứ đầu tiên lọt vào mắt anh không phải là Sở Ngôn.

Mà là một bóng dáng nhỏ bé.

Một bé gái tết hai bím tóc gọn gàng, mặc váy caro xanh, ngồi ngay ngắn trước chiếc bàn thấp mà người lớn đặc biệt chuẩn bị cho mình. Hai bàn tay nhỏ đặt trên đầu gối, ánh mắt chăm chú dõi theo bóng lưng người phụ nữ đang làm việc phía trong.

Sở Ngôn cúi đầu, tập trung điều chỉnh thiết bị, không hề hay biết có người đang đứng ngoài nhìn.

Niệm Niệm bỗng quay đầu lại.

Ánh mắt con bé bắt gặp Chu Thận Từ qua lớp kính. Không sợ hãi, cũng không né tránh.

“Chú đến tìm mẹ cháu ạ?”

Chu Thận Từ hiếm hoi ngẩn ra trong một khoảnh khắc rất ngắn.

Trong lòng anh, có thứ gì đó như bị một viên sỏi nhỏ khẽ chạm vào — không đau, nhưng đủ để tạo ra một gợn sóng âm ỉ.

“Ừ.”
Giọng anh vô thức dịu đi vài phần.

“Vậy chú đợi chút nhé.”
Niệm Niệm vừa nói vừa giơ cổ tay lên, để lộ thứ trông như một chiếc đồng hồ trẻ con màu hồng.
“Cháu đi gọi mẹ.”

“Không cần đâu.” Chu Thận Từ lên tiếng ngăn lại, nhẹ hơn chính anh tưởng.

Niệm Niệm nghiêng đầu, suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi lắc đầu:

“Không được đâu ạ. Mẹ cháu dặn rồi, nếu có người lạ tới thì nhất định phải gọi mẹ.”

Không hiểu vì sao, dáng vẻ lanh lợi ấy lại khiến Chu Thận Từ bật cười khẽ.

“Cháu nghe lời mẹ ghê.” Anh nói.

Niệm Niệm gật đầu, vẻ mặt đầy tự hào.

Một khoảng im lặng ngắn trôi qua.

Chu Thận Từ bỗng thấy mình… không muốn rời đi ngay.

“Thế…” anh chậm rãi hỏi, “bố cháu đâu?”

Niệm Niệm ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh, chớp chớp mắt, giọng mềm như bông:

“Niệm Niệm không có bố ạ.”

Tim Chu Thận Từ khẽ chao đảo một nhịp, rất nhanh, rất nhẹ, rồi lại trở về vẻ lạnh lùng thường ngày.

Nhưng con bé chưa nói xong.

“Mẹ bảo, bố của Niệm Niệm bị lạc đường rồi,” giọng con bé ngây thơ đến tàn nhẫn, “không biết khi nào mới về.”

Chu Thận Từ im lặng vài giây, rồi hỏi tiếp, như thể chỉ thuận miệng:

“Vậy mấy hôm trước ăn cơm cùng cháu, người chú đó là ai?”

Niệm Niệm nghĩ ngợi rất nghiêm túc, cuối cùng đáp:

Niệm Niệm chưa từng thấy mẹ nghiêm khắc đến vậy. Con bé sững người, môi mấp máy nhưng không nói được lời nào, nước mắt nhanh chóng trào ra, rơi lã chã.

Nhận ra mình lỡ lời, Sở Ngôn lập tức hối hận.

“Không khóc không khóc… là lỗi của mẹ…”
Cô vội vàng dịu giọng, ôm con vào lòng, vừa vỗ lưng dỗ dành, vừa thì thầm xin lỗi.

Nhưng khi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô lập tức sắc lạnh.

Cái liếc nhìn ấy, thẳng thừng và đầy cảnh giác, rơi trọn lên người Chu Thận Từ.

Anh khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí căng cứng:

“Có gì thì để mai làm tiếp. Cô đưa con về đi.”

Ngọn lửa bị dồn nén suốt cả ngày trong lòng Sở Ngôn cuối cùng cũng bùng lên.

Giọng cô không lớn, nhưng sắc bén đến lạnh người:

“Xin anh tránh xa con tôi.”

Không khí lập tức đông cứng.

Đến cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường, lúc này cũng trở nên chói tai đến lạ.