Không Hẹn Mà Gặp, Gương Vỡ Lại Lành

Chương 160: Bí mật

Nghe Niệm Niệm nói vậy, trong lòng Sở Ngôn khẽ nhói lên một chút.

Gần đây, đúng là phần lớn thời gian đưa đón con bé đều do Chu Thận Từ đảm nhận. Mỗi sáng, mỗi chiều, mỗi lần họp phụ huynh, mỗi buổi tan học… những việc tưởng như rất vụn vặt ấy, cô đều đã vô thức giao lại cho anh.

Cô bận.

Bận đến mức có lúc chính cô cũng không nhận ra mình đã lùi lại phía sau bao lâu.

Sở Ngôn khẽ hít một hơi, cúi xuống xoa đầu Niệm Niệm, giọng dịu đi:

“Ừ, ma-mi biết rồi.”

Niệm Niệm không nhận ra chút xao động rất nhỏ ấy. Con bé chỉ lắc lắc tay cô, giọng kéo dài đầy nũng nịu:

“Ma-mi ơi, trên lầu có rất rất nhiều váy đẹp luôn đó, ma-mi đi thử được khôngooo~”

Sở Ngôn bật cười, nỗi áy náy trong lòng tạm thời bị ép xuống:

“Được chứ.”

Hai mẹ con nắm tay nhau đi lên tầng hai.

Phòng thay đồ rộng đến mức khiến người ta phải ngẩn ra ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cửa vừa mở, ba ma-nơ-canh đứng ngay phía trong đã đập thẳng vào tầm mắt — mỗi bộ váy là một phong cách hoàn toàn khác nhau.

Có bộ satin tối giản, đường cắt gọn gàng, tinh tế đến mức gần như lạnh lùng.
Có bộ mang dáng cung đình, ren chồng ren, váy xòe rộng, lấp lánh như bước ra từ tranh vẽ cổ điển.
Cũng có bộ cổ vuông kiểu công chúa đang rất thịnh hành, vừa mềm mại vừa trẻ trung.

Bên cạnh đó, hai dãy giá treo kéo dài gần hết bức tường, váy cưới đủ mọi kiểu dáng nối tiếp nhau, nhiều đến mức khiến người ta có cảm giác… hơi quá tay.

Sở Ngôn đứng yên mất vài giây.

Cô chưa từng nghĩ váy cưới lại có thể nhiều đến thế.

Niệm Niệm thì hoàn toàn không có khái niệm “quá tay”.

Mắt con bé sáng rực lên, hai tay chụm lại trước ngực:

“Wow! Đẹp quá trời luôn! Niệm Niệm cũng muốn mặc nữa!”

Sở Ngôn cúi xuống, chạm trán con bé:

“Niệm Niệm lớn lên là mặc được rồi.”

Cô nói xong mới chợt nhớ ra — Chu Thận Từ thậm chí còn chuẩn bị cả lễ phục hoa đồng cho con.

Không phải chỉ một bộ.

Là vài bộ, đủ kiểu dáng, đủ màu sắc.

Sở Ngôn nhìn những chiếc váy nhỏ treo ngay ngắn trên giá, lòng chợt mềm đi.

Người đàn ông đó… rốt cuộc đã chuẩn bị cho tương lai này bao lâu rồi?

Hai mẹ con chọn vài bộ vừa nhìn đã thấy ưng ý. Người hầu nhẹ nhàng giúp họ thay đồ, cẩn thận đến từng nếp gấp.

Khi Sở Ngôn đứng trước gương, hình ảnh phản chiếu trong đó khiến cô khẽ sững lại.

Người phụ nữ trong gương trông có chút xa lạ.

Bộ váy cưới cao cấp được may đo riêng, ôm trọn từng đường nét cơ thể, không quá phô trương, cũng không quá kín đáo. Lụa mềm rủ xuống theo từng nhịp thở, ánh sáng lướt qua bề mặt tạo thành một lớp bóng rất dịu, khiến cả người cô trông như đang phát sáng một cách rất kín đáo.

Đây không phải là cô trong phòng thí nghiệm, cũng không phải Sở Ngôn của những đêm tăng ca.

Mà là… Sở Ngôn sắp trở thành cô dâu.

Cảm giác ấy rất chân thật.

Cô nhìn mình trong gương, lòng chợt rung lên một nhịp rất khẽ.

Giá mà Chu Thận Từ có thể nhìn thấy lúc này thì tốt biết mấy.

Ý nghĩ vừa lóe lên, Sở Ngôn đã cầm điện thoại, chụp một tấm ảnh trước gương, gửi cho anh.

Gửi xong, cô nhìn màn hình thêm vài giây.

Không có phản hồi.

Có lẽ anh đang bận thật.

Sở Ngôn thở ra một hơi, tự nhủ không nên nghĩ nhiều. Cô vừa định quay lại thử bộ váy khác thì từ bên trong phòng thay đồ phụ bỗng vang lên giọng Niệm Niệm:

“Ma-mi, mau qua đây nè!”

Giọng con bé đầy phấn khích, như phát hiện ra điều gì đó rất thú vị.

Sở Ngôn lập tức bước tới.

Trong phòng phụ là một dãy tủ gỗ tối màu. Cửa tủ mở hé, bên trong bày toàn đồ dùng quen thuộc của Chu Thận Từ — đồng hồ, cà vạt, hộp phụ kiện, sắp xếp cực kỳ ngăn nắp.

Chỉ cần nhìn lướt qua, cũng đủ biết đây là không gian riêng tư của anh.

Sở Ngôn kéo tay Niệm Niệm lại, hạ giọng:

“Đây là đồ của ba, mình không tự ý động vào nhé, được không con?”

Niệm Niệm không phản đối, chỉ chỉ về phía sâu bên trong, giọng tò mò:

“Nhưng mà Niệm Niệm muốn biết cái đó là gì cơ~”

Sở Ngôn nhìn theo hướng con bé chỉ.

Sau một tấm rèm màu xanh lục sẫm, dường như có thứ gì đó bị che lại.

Cô do dự một giây, rồi vén rèm lên.

Một chiếc két sắt hiện ra.

Không lớn, nhưng chắc chắn, đặt gọn gàng ở góc trong cùng.

“Woa!” Niệm Niệm tròn mắt, “Ma-mi, đây là kho báu hả?”

Sở Ngôn bật cười:

“Cái này gọi là két sắt, để cất đồ quý giá.”

Niệm Niệm chống cằm, ra vẻ hiểu lắm:

“Thảo nào luôn~”

Sở Ngôn hỏi lại, trong lòng đã bắt đầu gợn sóng:

“Thảo nào cái gì cơ?”

Niệm Niệm đáp rất tự nhiên:

“Thảo nào ba hay lén lén vào đây á~”

Hai chữ lén lén khiến tim Sở Ngôn khẽ siết lại.

“Lén?” cô hỏi chậm rãi, “Sao lại phải lén?”

Niệm Niệm lắc đầu:

“Con không biết đâu~ Nhưng lần trước Niệm Niệm thấy ba khóa một cái phong bì to màu vàng vào trong đó đó!”

Nói xong, con bé như chợt nhớ ra điều gì, lập tức lấy tay che miệng:

“Chết rồi…”

Cảm giác nghi ngờ trong lòng Sở Ngôn lập tức bị khơi dậy.

Sở Ngôn nhẹ giọng:

“Nhưng ma-mi đâu phải người khác, đúng không?”

Niệm Niệm suy nghĩ một lúc.

Ba với ma-mi là người một nhà.

Bí mật của người một nhà… chắc là có thể chia sẻ?

Cuối cùng, con bé buông tay, nói nhỏ:

“Ba dặn Niệm Niệm không được nói cho ma-mi biết về cái hộp to này. Còn bảo sau này sẽ cho Niệm Niệm xem bên trong có gì. Nhưng ba hình như quên mất rồi, tới giờ vẫn chưa cho con xem~”

Sở Ngôn hỏi tiếp:

“Vậy bên trong có gì mà Niệm Niệm tò mò thế?”

Niệm Niệm đáp ngay:

“Có tranh ảnh!”

Rồi con bé hơi xụ mặt:

“Nhưng Niệm Niệm thấp quá, mấy cái khác thì không thấy được…”

Phong bì màu vàng.
Tranh ảnh.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến trí tò mò của Sở Ngôn bị kéo căng.

Cô nhìn chiếc két sắt trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm giác rất khó gọi tên.

Đây không giống kiểu Chu Thận Từ giấu tiền, cũng không giống tài liệu thương mại.

Vậy thì là gì?

Cô suy nghĩ một lúc lâu.

Cuối cùng, trong lòng cô nảy ra một quyết định có phần… không mấy đứng đắn.

Mở két sắt ra.

Chỉ nhìn một chút.

Chỉ xác nhận xem bên trong rốt cuộc là gì.

Cô tự an ủi mình như thế.

Chiếc két sắt là loại bốn chữ số khá cũ. Không có cảm ứng, không có sinh trắc học, chỉ có một dãy số nhỏ.

Nếu thử từng số một, có lẽ sẽ mất rất nhiều thời gian.

Sở Ngôn đứng dậy, nhìn chiếc két, trong đầu vô thức hiện lên vài con số quen thuộc.

Sinh nhật của anh?
Sinh nhật của cô?
Hay… sinh nhật của Niệm Niệm?

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, tim cô khẽ run lên.

Cô đưa tay, chậm rãi đặt lên bàn phím két sắt.

Như thể, chỉ cần nhập đúng bốn chữ số kia thôi —
cô sẽ chạm được vào một bí mật mà Chu Thận Từ chưa từng nói ra bằng lời.