Không Hẹn Mà Gặp, Gương Vỡ Lại Lành

Chương 20: Trong cơn băng giá, có người kéo cô trở về

Khi Sở Ngôn lần nữa cảm nhận được thế giới bên ngoài, bên tai cô chỉ còn lại một mớ âm thanh ầm ĩ hỗn loạn, như thể có thứ gì đó đang nổ tung ngay sát đầu. Cơ thể nặng trĩu đến mức khiến cô có cảm giác mình đang không ngừng rơi xuống, rơi mãi, rơi mãi, dù đã dốc hết sức lực cũng chỉ có thể miễn cưỡng hé mở một khe mắt rất nhỏ.

Ánh sáng trắng chói lòa đâm thẳng vào võng mạc, kèm theo đó là những đốm lửa li ti chập chờn trước mắt, lắc lư khiến đầu cô đau buốt.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cô bỗng cảm thấy toàn bộ cơ thể mình được nhấc bổng lên. Một sức mạnh cực lớn đang chống lại lực hút của mặt đất, khiến cả trời đất như đảo lộn, phương hướng cũng trở nên mơ hồ.

Cô không phân biệt nổi xung quanh có những ai, chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng gầm trầm thấp của một người đàn ông, giận dữ đến mức gần như mất kiểm soát:

“Đứng ngây ra đó làm gì! Mau gọi xe cấp cứu!”

… Là Chu Thận Từ sao?

Trong tích tắc, Sở Ngôn tỉnh táo hơn đôi chút.

Ngay sau đó, cô lại tự cười nhạo chính mình. Sao có thể chứ? Người đó làm sao lại xuất hiện ở đây?

Hay đây là thứ người ta vẫn gọi là “đèn kéo quân” trước lúc mất ý thức? Nếu thật vậy, ít nhất cũng nên chiếu lại vài ký ức có ý nghĩa chứ? Sao đến phút cuối cùng, thứ cô nghĩ tới lại là cái tính khí tệ hại của anh ta?

Dòng ý thức của Sở Ngôn dường như bị quán tính dẫn dắt. Rõ ràng cô không hề cố tình, vậy mà suy nghĩ vẫn trôi dạt, không sao níu lại được.

Cảm giác quen thuộc mà phiền nhiễu này là sao đây?

Ấm áp, rộng lớn, dường như còn phảng phất mùi cỏ non sau cơn mưa. Theo bản năng, cô khẽ nghiêng người, tìm cách áp sát về phía nguồn nhiệt ấy.

Có một cánh tay đột ngột siết chặt hơn. Lực ôm mạnh mẽ, vững vàng, mang theo cảm giác an toàn đã lâu rồi cô không còn chạm tới, bao bọc lấy cô như thể cách biệt cả một kiếp người.

Có lẽ là vì né tránh sự dịu dàng từng khiến mình lệ thuộc, cũng có thể là vì dây thần kinh căng cứng quá lâu bỗng chốc được thả lỏng. Ý thức của Sở Ngôn nhanh chóng chìm trở lại trong hỗn độn.

Lần tiếp theo mở mắt, thứ đập vào tầm nhìn của cô là trần nhà trắng toát.

Mũi hơi ngứa, lại có chút cay xè. Cô hít sâu một hơi, mùi cồn y tế nồng nặc lập tức tràn vào khoang mũi.

Thính giác dường như đã hồi phục được một phần. Qua lớp rèm che, cô nghe thấy tiếng người trò chuyện vọng lại —

“Kho lạnh đó xuống cấp nghiêm trọng, mà thợ Vương lại không rành hệ thống điện ở đó, tuyệt đối không phải cố ý kích hoạt nguồn điện dự phòng. Tiểu Mạnh cũng đã về viết bản kiểm điểm rồi. Chu tổng, anh xem chuyện này…”

“Trước khi làm rõ nguyên nhân, tạm dừng toàn bộ dự án.”

Giọng người đàn ông lạnh lẽo, còn thấp hơn cả nhiệt độ trong kho lạnh.

“Chu tổng, vừa rồi bên Tần Thực Hóa Công, giám đốc Lý của khu Tây quốc hóa có gọi điện hỏi chiều nay anh có rảnh không, ông ấy muốn bàn về lô PE lần trước…”

“Đưa điện thoại cho tôi, tôi nói chuyện với ông ta.”

“Vâng.”

Sau đó là tiếng cửa phòng mở ra rồi khép lại.

Không gian lại rơi vào yên tĩnh.

Sở Ngôn nằm thêm một lúc, cố lấy lại sức, rồi định gắng gượng ngồi dậy. Nhưng vừa động đậy, cô mới phát hiện mình đang đeo mặt nạ oxy.

Không chỉ vậy, quần áo trên người đã được thay từ lúc nào, mu bàn tay còn cắm kim truyền dịch. Trông cô lúc này, hoàn toàn là dáng vẻ tiêu chuẩn của một bệnh nhân.

Đúng lúc ấy, rèm giường bỗng bị vén lên.

Sở Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt chạm thẳng vào ánh nhìn của trưởng phòng Phương.

Vừa thấy cô tỉnh lại, ông như trút được gánh nặng, vội vàng bước tới nắm lấy tay cô, giọng run run:

“Cô tổ của tôi ơi, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!”

Sở Ngôn hơi sững người:
“Đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

Trưởng phòng Phương gần như muốn khóc:
“Cô vừa nãy đột nhiên ngất đi, chúng tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra, làm tôi sợ đến mức huyết áp tăng vọt…”

Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Thợ Vương không quen hệ thống điện của kho lạnh, trong lúc kiểm tra đã vô tình khởi động nguồn điện dự phòng, thế là… khóa cô ở bên trong.”

“Chúng tôi vừa định gọi đội cứu hỏa thì Chu tổng tới…”

Ông lải nhải không ngừng, dáng vẻ còn sợ hãi hơn cả người vừa gặp nạn là cô.

Sở Ngôn nghe mà thất thần. Rất lâu sau mới khẽ nói được một câu:

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, toàn thân Sở Ngôn lập tức cứng đờ.

Cô chộp lấy tay trưởng phòng Phương, hoảng loạn đến mức giọng cũng run theo:

“Niệm Niệm đâu rồi?!”

“Con bé thì…”

Trưởng phòng Phương còn chưa kịp nói hết, cửa phòng đã phát ra một tiếng “két” nhẹ.

Sở Ngôn theo phản xạ quay đầu nhìn sang.

Chu Thận Từ đẩy cửa bước vào. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, trong đáy mắt anh thoáng lướt qua một cảm xúc khó gọi tên.

Trong tay anh là chiếc điện thoại vẫn còn sáng màn hình, đầu dây bên kia vẫn văng vẳng tiếng nói:

“Alo? Chu tổng?”

“Giám đốc Lý, xin lỗi nhé.” Chu Thận Từ đưa điện thoại lên sát tai, ánh mắt lại trước sau đều dừng trên gương mặt Sở Ngôn. “Cuộc hẹn chiều nay hủy nhé. Chúng ta để hôm khác bàn lại.”