Không Hẹn Mà Gặp, Gương Vỡ Lại Lành

Chương 24: Những lời đồn không tên

Chu Thận Từ không phân biệt nổi rốt cuộc cô là thật sự mê man vì sốt, hay đang giả vờ ngốc nghếch để trêu anh. Anh khẽ thở dài một tiếng, giọng hạ xuống:

“Uống thuốc đi.”

Sở Ngôn “chậc” nhẹ một tiếng.

“Sao hình ảnh mà em tưởng tượng ra lại không phải kiểu nam hầu tai mèo nhỉ? Gương mặt này nhìn vào lúc nào cũng giống như đang… mắng em vậy.”

Chu Thận Từ vừa tức vừa buồn cười, khóe trán không nhịn được giật giật hai cái.

“Trong mơ, cái gì chẳng có.”

Sở Ngôn gật gật đầu, bộ dạng nửa hiểu nửa không. Cô ngoan ngoãn nhận thuốc và cốc nước ấm từ tay anh, uống một hơi.

Chu Thận Từ lại đi làm lạnh một chiếc khăn, nhẹ nhàng đặt lên trán cô.

Thế nhưng Sở Ngôn vẫn chưa chịu nhắm mắt.

Hai người nhìn nhau một lúc, cuối cùng Chu Thận Từ là người chịu thua.

“Lại sao nữa?” anh hỏi.

Sở Ngôn ngốc nghếch cười một cái:

“Sau này… anh đừng hung dữ như vậy nữa nha.”

Giọng cô mềm mềm, lại có chút ngọng nghịu vì sốt, giống như một chiếc lông vũ nhẹ tênh rơi xuống tim người khác, khẽ khẽ cào vào chỗ mềm nhất.

Ngay giây sau, ánh sáng trước mắt cô bỗng tối đi.

Một bàn tay hơi thô ráp phủ lên mí mắt cô.

“Ngủ đi.”

Giọng Chu Thận Từ trầm thấp vang lên.

Hàng mi dày khẽ quét qua lòng bàn tay anh, theo nhịp thở đều dần rồi chậm rãi yên tĩnh lại.

Lúc này anh mới rút tay về.

Một đêm an giấc.

Sáng hôm sau, Sở Ngôn bị đánh thức bởi tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ.

Vừa mở mắt ra, cô đã thấy Niệm Niệm hai tay nâng cằm, ngồi ngay bên giường, chăm chú nhìn mình.

“Niệm Niệm.”

Cô duỗi tay, định ôm con vào lòng.

Nhưng Niệm Niệm lại kéo tay cô, nghiêm túc nói:

“Mommy, dậy ăn cơm cơm.”

Sở Ngôn bật cười:

“Niệm Niệm biết nấu cơm rồi hả?”

Niệm Niệm lắc đầu:

“Không biết.”

“Nhưng chú biết.”

Sở Ngôn khựng lại:

“Chú?”

Bịch bịch bịch—

Tiếng bước chân gấp gáp phá tan sự yên tĩnh của buổi sáng cuối tuần.

Sở Ngôn thậm chí còn chưa kịp xỏ dép, đã lao thẳng ra phòng khách.

Và rồi, cô nhìn thấy Chu Thận Từ.

Anh ngồi trên sofa, hai chân vắt chéo, tay cầm ly cà phê. Gương mặt tuấn tú có một nửa chìm trong ánh nắng ban mai, đường nét lạnh lùng lại mang theo cảm giác bình thản hiếm thấy.

“Anh anh anh… anh sao lại ở trong nhà tôi?!”

Sở Ngôn gần như hét lên.

Chu Thận Từ nhướng mí mắt lên, thản nhiên đáp:

“Cô cho tôi vào.”

Sở Ngôn đỏ bừng cả mặt:

“Anh đừng có nói bậy!”

Niệm Niệm cũng chạy ra theo, kéo lấy tay Sở Ngôn đang sắp bùng nổ, nghiêm túc nói:

“Mommy, đúng là mommy mở cửa đó.”

Sở Ngôn: “?”

“Không chỉ mở cửa,” Chu Thận Từ thong thả bổ sung, “cô còn… nằm lên người tôi.”

Mặt Sở Ngôn “xoẹt” một cái nóng bừng.

Trong đầu Sở Ngôn lờ mờ hiện lên mấy cuộc gọi nhỡ tối qua.

Hóa ra… người gọi không phải shipper, mà là Chu Thận Từ.

“Cảm ơn.”

Cô nghĩ mãi, cuối cùng cũng chỉ nói ra được hai chữ ấy.

“Bữa sáng ở trong bếp.”

Chu Thận Từ đứng dậy, cầm áo khoác vắt trên lưng ghế, đi về phía cửa.

Sở Ngôn muốn gọi anh lại, nhưng lại không biết nên dùng lý do gì.

Ngược lại, Niệm Niệm thì rất tự nhiên, vẫy tay:

“Chú tạm biệt~”

Tay nắm cửa xoay nửa vòng, không khí trong lành bên ngoài tràn vào, mang theo một làn gió nhẹ.

Chu Thận Từ nghe vậy liền quay đầu lại.

Trong đôi mắt sâu thẳm ấy dường như nhiều thêm vài phần dịu dàng.

“Tạm biệt.”

Anh nói, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên gương mặt Sở Ngôn.

“Nhớ nghỉ ngơi cho tốt.”

Giọng nói trầm thấp, mềm hơn thường ngày, không còn vẻ kiêu ngạo quen thuộc.

Cánh cửa mở ra rồi khép lại.

Trong nhà lại trở về yên tĩnh.

Sở Ngôn đứng ngây ra một lúc lâu mới hoàn hồn.

“… Tạm biệt.”

Cô khẽ đáp, nhỏ đến mức như hạt bụi trong ánh sáng, nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Sau một cuối tuần nghỉ ngơi, sức khỏe của Sở Ngôn đã khá hơn nhiều. Sáng thứ Hai, cô vẫn như thường lệ đến Viện nghiên cứu Quân Sam đi làm.

Trưởng phòng Phương vừa nhìn thấy cô, cứ như bắt gặp gấu trúc quý hiếm, vội vàng hỏi han:

“Tiểu Sở à, sao không nghỉ thêm hai ngày nữa? Dự án có tôi theo dõi rồi, không gấp đâu mà…”

“Em khỏe hẳn rồi ạ.” Sở Ngôn cười nói.

Trưởng phòng Phương lắc đầu nguầy nguậy:

“Nhiễm lạnh đâu phải nghỉ hai hôm là xong!”

Nói xong, ông vung tay lên:

“Này, Tiểu Mạnh, mang cái nước đậu đỏ ý dĩ kia lại đây!”

Mạnh Tử An rõ ràng đã chuẩn bị sẵn. Nghe gọi tên, cậu ta lập tức ưỡn cổ lên như một con cầy đất, đáp thật to:

“Dạ! Có ngay!”

Chỉ thấy cậu ôm một ấm dưỡng sinh còn bốc hơi nghi ngút, lon ton chạy tới.

“Kỹ sư Sở, mời chị.”

Sở Ngôn ngơ ngác, quay sang nhìn trưởng phòng Phương:

“Trưởng phòng Phương, cái này là…?”

Trưởng phòng Phương ho khẽ một tiếng, nói:

“Tiểu Sở à, là thế này. Chuyện tuần trước, Tiểu Mạnh cũng không cố ý. Em xem… mình có thể bỏ qua được không?”

Sở Ngôn càng nghe càng khó hiểu:

“Chuyện này chẳng phải có người chuyên trách xử lý sao ạ?”

Mạnh Tử An có vẻ sốt ruột:

“Đúng là vậy. Nhưng Chu tổng đang truy cứu trách nhiệm, thợ điện Vương đã bị đình chỉ rồi, em sợ…”

Cậu ta không nói tiếp, nhưng ai cũng hiểu ý.

Sở Ngôn lập tức làm rõ:

“Chuyện này không phải do tôi yêu cầu.”

Trưởng phòng Phương vội vàng nói:

“Cái đó thì bọn tôi biết chứ. Tiểu Sở hiền lành thế nào, mọi người đều thấy cả. Ý của Tiểu Mạnh là… xem em có thể nói giúp vài câu trước mặt Chu tổng, xử lý nhẹ tay hơn không.”

Trong lòng Sở Ngôn dâng lên một cảm giác rất lạ.

Cô mơ hồ nhận ra, trong lời nói của họ, dường như luôn có ý ám chỉ rằng cô và Chu Thận Từ có quan hệ rất tốt, tốt đến mức lời cô nói sẽ có trọng lượng hơn người khác.

“Em…”
Sở Ngôn cân nhắc từng chữ.

“Em nghĩ Chu tổng có cách xử lý của riêng anh ấy. Em chỉ là nhân viên bình thường, không tiện can thiệp.”

Sắc mặt của Mạnh Tử An và trưởng phòng Phương lập tức xị xuống.

“Vậy thôi vậy.”

Hai người mất hẳn nhiệt tình ban đầu, xua tay một cái rồi lẳng lặng rời đi.

“Cốc cốc.”

Vách ngăn bị gõ nhẹ.

Sở Ngôn ngẩng đầu lên, thấy Trịnh Hoa đang lén lút ló đầu ra.

“Sao thế?” cô hỏi.

Trịnh Hoa hạ giọng:

“Tiểu Sở, cậu chưa biết à? Mọi người đang đồn ầm lên rồi!”

“Đồn gì?” Sở Ngôn ngẩn ra.

Trịnh Hoa ghé sát hơn, thì thầm:

“Họ nói… cậu là bạn gái cũ của Chu tổng đó!”