Chương 34: Trò “tìm kho báu” kỳ quặc
Tin nhắn đến bất ngờ, khi Sở Ngôn đang cúi đầu chỉnh lại số liệu trên màn hình máy tính.
Người gửi: Chu Thận Từ.
【Khi nào em rảnh】
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ, không đầu không đuôi, càng không có lấy một dấu chào hỏi.
Sở Ngôn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vài giây, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Không phải hồi hộp, cũng không hẳn là bực bội, mà giống như một chiếc gai nhỏ vô hình — không đâm sâu, nhưng đủ khiến người ta khó chịu.
Cô không hiểu anh muốn gì, càng không muốn đoán.
Ngón tay gõ lên màn hình, cô trả lại một dấu hỏi đơn giản.
【?】
Khung chat lập tức hiện lên dòng “đối phương đang nhập”.
Nhưng chỉ vài giây sau, dòng chữ ấy lại biến mất, như thể người bên kia đã do dự rồi xóa hết những gì định nói.
Sở Ngôn khẽ nhíu mày.
Cô chờ thêm vài giây nữa, nhưng không có tin nhắn tiếp theo. Không biết vì mệt, hay vì cố tình tránh né, cô đặt điện thoại sang một bên, ép mình quay lại với công việc.
Chu Thận Từ vốn dĩ vẫn như vậy — luôn xuất hiện một cách đột ngột, rồi lại biến mất không lời giải thích.
Cô không muốn để anh ảnh hưởng đến nhịp sống của mình thêm lần nào nữa.
“Nãy tớ ra pantry lấy cà phê, từ xa thấy hình như Niệm Niệm đang nói chuyện với ai đó. Nhưng lúc tớ lại gần thì không thấy con bé đâu nữa. Tớ còn chạy sang khu sinh hoạt phụ huynh – trẻ em tìm một vòng rồi, cô giáo trực ca cũng không để ý con bé đi đâu.”
Câu nói còn chưa dứt, đầu Sở Ngôn đã “ong” lên.
Mọi suy nghĩ về công việc, tin nhắn, Chu Thận Từ… tất cả đều bị quét sạch trong khoảnh khắc.
Cô đứng bật dậy.
“Cảm ơn cậu.”
Chỉ kịp nói một câu, Sở Ngôn đã lao ra khỏi chỗ ngồi, gần như chạy về phía khu sinh hoạt trẻ em.
Hành lang dài bỗng trở nên đáng sợ. Mỗi bước chân của cô nặng như đạp lên không khí. Trong đầu liên tục hiện lên đủ loại giả thiết tệ nhất — lạc đường, bị dắt đi, bị ai đó lợi dụng lúc cô không để ý…
Tim cô đập nhanh đến mức đau tức.
Vừa rẽ qua một góc hành lang, Sở Ngôn đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Cô giáo trực ca đang nắm tay Niệm Niệm, cúi xuống nói gì đó với con bé.
“Niệm Niệm.”
Giọng Sở Ngôn vang lên, không lớn, nhưng rõ ràng run rẩy.
Cô bước nhanh tới.
Cô giáo vừa nhìn thấy Sở Ngôn đã hoảng hốt, vội vàng xin lỗi liên hồi:
“Xin lỗi chị, xin lỗi chị thật nhiều… Tôi chỉ quay đi một chút, không để ý là bé chạy ra ngoài mất…”
Sở Ngôn không đáp, chỉ kéo Niệm Niệm lại gần mình, cúi xuống kiểm tra từ đầu đến chân con bé. Thấy không có trầy xước, không khóc, ánh mắt vẫn trong veo, cô mới thở phào ra một hơi — như vừa từ dưới nước ngoi lên.
Cô giáo vẫn thấp thỏm không yên, liên tục nói:
“Thật sự xin lỗi chị, là do tôi sơ ý…”
Sở Ngôn biết rõ mình nên tức giận, nhưng khi nhìn thấy mồ hôi lấm tấm trên trán cô giáo vì lo lắng, cô lại không nỡ làm lớn chuyện.
Cô khẽ xoa lưng Niệm Niệm, giọng dịu xuống:
“Không sao, lần sau chú ý hơn là được.”
Rồi cô cúi người, nhìn thẳng vào mắt con gái:
“Vừa rồi con đi đâu vậy?”
Có lẽ cảm nhận được bầu không khí căng thẳng, nụ cười thường ngày trên gương mặt Niệm Niệm đã biến mất. Con bé mím môi một chút rồi nói nhỏ:
“Lúc nãy có chú tìm con.”
Sở Ngôn lập tức cảnh giác, sống lưng căng cứng:
“Chú nào?”
Niệm Niệm gật đầu:
“Chú hôm trước lấy bánh dâu cho con đó.”
Tim Sở Ngôn hẫng đi một nhịp.
Cô giáo nghe vậy, tưởng là người lạ, liền nghiêm túc hỏi tiếp:
“Chú nào vậy con? Trông thế nào?”
Niệm Niệm đưa hai tay lên, khoa khoa trong không khí:
“Chú cao cao, đẹp trai lắm ạ…”
Sở Ngôn cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Cô gần như chắc chắn mình đã đoán ra là ai.
Mấy ngày qua mọi chuyện giữa cô và Chu Thận Từ vừa mới lắng xuống, cô thật sự không muốn bất cứ điều gì liên quan đến anh lại chạm tới Niệm Niệm.
Vì thế, cô nhanh chóng lên tiếng, giọng bình thản hơn mức cần thiết:
“À… tôi biết rồi. Là đồng nghiệp trong văn phòng thôi.”
Cô giáo lúc này mới bớt căng thẳng, nhưng vẫn cúi xuống nhắc nhở Niệm Niệm:
“Dù là chú quen, con cũng không được tự ý đi theo người khác, nhớ chưa?”
Niệm Niệm lắc đầu rất mạnh:
“Con không có đi theo chú đâu ạ.”
Nói rồi, con bé mở bàn tay nhỏ xíu ra.
Trong lòng bàn tay trắng hồng, nằm yên một chiếc chìa khóa xe Mercedes.
Sở Ngôn & cô giáo đồng loạt sững lại.
Cô giáo trố mắt:
“Chị Sở… chuyện này hơi đáng nghi đó. Có cần báo cảnh sát không ạ?”
Sở Ngôn lập tức xua tay, cười gượng:
“Không cần đâu… không cần đâu. Đồng nghiệp đùa giỡn thôi mà…”
Nói xong, cô không chờ thêm, kéo Niệm Niệm rời đi ngay.
Chỉ khi đi tới một góc hành lang vắng hơn, Sở Ngôn mới dừng lại, cúi xuống hỏi nhỏ:
“Vì sao chú ấy lại đưa chìa khóa xe cho con?”
Đôi mắt to tròn của Niệm Niệm sáng lên:
“Chú bảo con đợi mommy tan làm, rồi cùng mommy đi tìm xe. Dùng chìa khóa này mở ra là sẽ thấy kho báu đó!”
Sở Ngôn nghẹn họng.
“Kho báu gì?”
Niệm Niệm lắc đầu:
“Con cũng không biết.”
Cô nhìn chiếc chìa khóa trong tay, cảm giác vừa buồn cười, vừa tức, lại vừa bất an.
Không do dự nữa, Sở Ngôn mở điện thoại, chụp ảnh chiếc chìa khóa gửi cho Chu Thận Từ.
【Ý anh là sao?】
Gần như ngay lập tức, tin nhắn trả lời hiện lên:
【Bãi đỗ P2 – chỗ D671】
Lông mày Sở Ngôn nhíu chặt lại. Ngón tay cô gõ nhanh, từng tin nhắn nối tiếp nhau:
【Anh định làm gì vậy?】
【Trong đó có bom à?】
【Có thể đừng làm mấy trò kỳ quặc thế này không?】
【Tôi sẽ nhờ thư ký Hàn mang chìa khóa trả lại cho anh.】
Một tràng tin nhắn dồn dập, không giấu được sự bực bội.
Mười mấy giây sau, màn hình chỉ hiện lên sáu dấu chấm im lặng.
【……】
Ngay sau đó, điện thoại rung lên.
— Chu Thận Từ đang gọi.
“Gì vậy?”
Sở Ngôn bắt máy, giọng không mấy dễ chịu.
Bên kia đầu dây, giọng anh trầm xuống, nghe như có chút bất lực hiếm thấy:
“Ra P2 đợi tôi.”
Sở Ngôn siết chặt điện thoại trong tay.
Cô hoàn toàn không hiểu — và cũng hoàn toàn không yên tâm — không biết chuyện gì đang chờ mình ở bãi đỗ xe ấy.