Không Hẹn Mà Gặp, Gương Vỡ Lại Lành

Chương 35: Kho báu không ai muốn nhận

Sở Ngôn đưa Niệm Niệm quay lại khu sinh hoạt phụ huynh – trẻ em, dặn dò cô giáo trông giúp con bé một lát, rồi mới xoay người đi về phía thang máy.

Cửa thang khép lại, không gian chật hẹp khiến tiếng tim đập trong lồng ngực cô nghe rõ hơn bình thường. Đầu óc cô rối bời, những hình ảnh rời rạc liên tục chen nhau hiện lên: chiếc chìa khóa xe nằm trong tay Niệm Niệm, tin nhắn cụt lủn của Chu Thận Từ, bãi đỗ P2 lạnh lẽo phía dưới lòng đất.

Cô không biết mình đang đi xuống đó để làm gì.

Chỉ biết, nếu không đi, cô sẽ càng bất an.

Trong giờ làm việc, bãi đỗ xe gần như trống trơn. Ánh đèn huỳnh quang kéo dài thành từng dải trắng nhợt, phản chiếu xuống nền xi măng ẩm lạnh. Tiếng giày của Sở Ngôn vang lên khẽ nhưng rõ, mỗi bước đi đều như đạp vào một khoảng trống.

Cô tìm thấy chỗ D671 rất nhanh.

Vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt cô đã chạm phải một thân ảnh quen thuộc.

Chu Thận Từ đang tựa nghiêng người vào cửa xe, một tay đút túi quần, dáng đứng nhàn nhạt, thong thả đến mức khiến người khác có cảm giác anh đã ở đây rất lâu, chỉ là không vội.

Tim Sở Ngôn chùng xuống một nhịp.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Câu hỏi bật ra gần như theo phản xạ. Trên đầu cô lúc này, dấu hỏi chồng lên dấu hỏi, không cái nào có lời giải.

Chu Thận Từ liếc nhìn cô một cái, đáp gọn lỏn:
“Mở cửa xe.”

Giọng điệu bình thản như đang yêu cầu một việc hiển nhiên.

Sở Ngôn siết chặt chiếc chìa khóa trong tay, do dự vài giây, rồi vẫn làm theo.

Hai tiếng bíp vang lên, dội vào không gian tĩnh mịch.

Ngay lúc ấy, Chu Thận Từ vòng sang phía cô đang đứng, đột ngột kéo mạnh cửa ghế sau.

“Rầm.”

Sở Ngôn đứng chết lặng.

Bên trong xe, là một cảnh tượng khiến người ta choáng váng.

Hộp lớn hộp nhỏ đủ loại, xếp chồng lên nhau gần kín khoang sau. Bao bì tinh xảo, màu sắc nhã nhặn nhưng sang trọng, logo các thương hiệu cao cấp lộ ra một cách không hề che giấu. Có vài cái tên Sở Ngôn chỉ từng thấy lướt qua trên mạng, thậm chí không chắc mình phát âm đúng.

Cả khoang xe giống hệt những bức ảnh “khoe quà” cố tình dàn dựng trên mạng xã hội — phô trương, xa xỉ, và… lạc lõng.

“Đây là cái gì?”
Giọng cô khàn đi.

“Phúc lợi nhân viên.”
Chu Thận Từ đáp rất nghiêm túc.

Sở Ngôn ngẩn người.

Trong đầu cô bất chợt vang lên câu nói của Hạ Cận Tây hôm nọ, về những thứ “không nên nhận”.

Hóa ra… là như thế này.

Cô hít sâu một hơi, cố giữ cho giọng mình không run:
“Phúc lợi kiểu gì?”

Chu Thận Từ nói như thể đang đọc quy định công ty:
“Nhân viên hoặc người thân trực hệ của nhân viên đến sinh nhật, công ty sẽ tặng quà chúc mừng.”

Sở Ngôn mím môi. Rất lâu sau mới chậm rãi hỏi:
“Vậy nên anh mới đưa chìa khóa cho Niệm Niệm, để con bé tự tìm chiếc xe này… rồi chở đống quà này về nhà?”

Chu Thận Từ gật đầu, không chút do dự:
“Ừ.”

Chỉ một chữ, lại khiến Sở Ngôn không thở nổi.

Có quá nhiều điểm để phàn nàn, nhiều đến mức cô không biết nên bắt đầu từ đâu. Là việc anh tự ý tiếp cận con cô? Là cách anh coi mọi thứ đều có thể dùng tiền giải quyết? Hay là việc anh nhân danh “phúc lợi” để làm những chuyện vượt ranh giới?

Anh lại nói tiếp, giọng vẫn đều đều:
“Chìa khóa em cứ giữ. Nhiều hộp thế này, xe nhỏ của em chắc không chở nổi.”

Một câu nói rất nhẹ, nhưng lại như mũi kim.

Sở Ngôn nghe ra rõ ràng trong đó có một tia mỉa mai — vô tình hay cố ý, cô không phân biệt được.

Là đang nhắc cô nghèo sao?

Đầu cô ong ong, theo bản năng lùi lại nửa bước.

Quà cho Niệm Niệm ư?
Không.

Những thứ này… rõ ràng giống quà anh chuẩn bị cho Lăng Dĩ Đường hơn.

Cơn giận không bùng lên được, dần dần chuyển thành một cảm giác nghẹn ứ, đè nặng trong lồng ngực. Nó không dữ dội, nhưng âm ỉ, dai dẳng, còn khó chịu hơn cả bị lửa đốt tim.

“Chu Thận Từ.”
Giọng cô run nhẹ.
“Anh có thể đừng trêu đùa tôi nữa không?”

Trong mắt anh thoáng qua một tia nghi hoặc rất nhanh, sâu thẳm như đá đen, khó đoán.

Sở Ngôn nhìn thẳng vào anh, từng chữ nói ra đều rất chậm, rất rõ:
“Tôi không hiểu anh rốt cuộc muốn làm gì, nhưng tôi biết chắc một điều — không có công ty nào mà phúc lợi nhân viên lại là Hermès.”

Cô dừng một chút, cổ họng nghẹn lại.

“Tôi rất cảm ơn anh đã chăm tôi lúc tôi ốm. Cũng cảm ơn anh đã đọc truyện trước khi ngủ cho Niệm Niệm.”
“Nhưng giữa chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa.”

Không khí xung quanh lạnh hẳn đi.

“Điều duy nhất tôi mong anh làm,” cô nói tiếp, “là tránh xa hai mẹ con tôi ra.”

“Dù là thương hại hay đồng cảm, tôi thật sự không cần.”

Lời nói rơi xuống bãi xe trống trải, vang lên nhạt nhòa nhưng sắc bén.

Chu Thận Từ không nói gì.

Hàng mi sẫm màu che khuất ánh mắt anh, môi mỏng ép thành một đường thẳng. Ánh nhìn dừng lại trên người Sở Ngôn, lạnh nhạt đến mức khiến người ta khó đoán anh đang nghĩ gì.

“Lòng tốt tôi xin nhận.”
Sở Ngôn cứng nhắc nói.
“Chìa khóa trả anh.”

Cô đưa chìa khóa ra.

Chu Thận Từ đang trả thù cô.

Bên ngoài ai cũng nói là anh bỏ cô.
Nhưng chỉ có hai người họ biết, người nói chia tay năm đó… là Sở Ngôn.

Nhưng thì sao chứ?

Ba năm ấy, anh chưa từng cho mối quan hệ của họ một danh phận rõ ràng. Cô giống như một con mèo nhỏ, quanh quẩn bên anh, khát khao một chút thích, một chút quan tâm. Đổi lại, là tin anh sắp đính hôn.

Lúc đó, cô chỉ muốn giữ lại chút tôn nghiêm ít ỏi cuối cùng của mình.

Cô sai sao?

Cuối cùng cũng chờ đến giờ tan làm.
Sở Ngôn vào nhà vệ sinh rửa mặt, cố gắng ép những cảm xúc lộn xộn xuống, rồi đi đón Niệm Niệm.

Nhưng vừa tới khu sinh hoạt trẻ em, cô đã đứng khựng lại.

Chu Thận Từ đang nửa ngồi xổm trên sàn, đối diện Niệm Niệm, nói chuyện với con bé rất nghiêm túc.

“Mommy!”
Niệm Niệm vừa thấy cô liền vẫy tay, chạy tới.

Sở Ngôn kinh ngạc nhìn anh:
“Anh ở đây làm gì?”

Niệm Niệm nhanh nhảu trả lời trước:
“Chú nói chú muốn ăn bánh ngọt, nên Niệm Niệm mời chú ăn tối cùng tụi mình đó!”

Nói xong, con bé còn ra vẻ người lớn, vỗ vỗ vai Chu Thận Từ, dặn dò rất nghiêm túc:

“Chú yên tâm nha! Hôm nay là sinh nhật Niệm Niệm, mommy mua bánh to lắm, chú cứ ăn thoải mái á!”

Không gian bỗng chốc yên lặng.

Sở Ngôn đứng đó, cảm xúc dâng lên nghẹn ngào.

Kho báu anh chuẩn bị…
Cô không muốn nhận.

Nhưng kho báu này —
đã tự mình tìm tới cô, bằng một cách mà cô không thể phớt lờ được nữa.