Không Hẹn Mà Gặp, Gương Vỡ Lại Lành

Chương 37: Miếng bánh để dành

Khương Mạn không nhịn được cảm thán, vừa đảo mắt nhìn quanh nhà hàng vừa lắc đầu tấm tắc:

“Tiểu Ngôn à, cái quy mô này sắp đuổi kịp sinh nhật con gái Nicki Minaj rồi đấy.”

Nhà hàng được thuê trọn tầng, bóng bay đủ màu kết thành cổng vòm, bánh ngọt xếp thành tháp, ánh đèn vàng dịu trải khắp không gian. Tiếng cười trẻ con, tiếng nhạc thiếu nhi, mùi bơ sữa ngọt ngào hòa lẫn vào nhau, náo nhiệt đến mức khiến người ta dễ sinh ảo giác rằng đây là một gia đình viên mãn không thiếu thứ gì.

Sở Ngôn lại lắc đầu, khóe môi cong lên rất nhẹ:

“Vẫn còn kém xa lắm.”

Cô nhìn Niệm Niệm đang chạy loanh quanh cùng đám bạn nhỏ, váy công chúa xoay một vòng là xòe ra như cánh hoa, ánh mắt cô mềm đi thấy rõ.

Cô suy nghĩ một chút, rồi nói tiếp, giọng rất nghiêm túc, không hề giống đùa:

“Đợi đến khi nào mình giàu được như Nicki Minaj, mình nhất định sẽ làm cho Niệm Niệm một bữa sinh nhật còn hoành tráng hơn nữa.”

Khương Mạn bật cười thành tiếng:

Câu nói ấy nhẹ bẫng, nhưng lại giống như một sợi dây kéo mạnh tim người nghe.

Khương Mạn khựng lại, nụ cười trên môi chậm rãi thu đi. Cô nhìn Sở Ngôn một lúc, rồi mới dè dặt hỏi:

“Hôm nay… ba mẹ cậu có nhắn tin không?”

Sở Ngôn im lặng hai giây, rồi gật đầu:

“Có.”

Giọng cô trầm xuống vài phần.

“Nhưng là mình chủ động nhắn trước.”

Mười lăm phút trước, trong lúc đứng ở góc phòng chỉnh lại bảng tên cho các bé, cô đã lấy điện thoại ra, chụp vài tấm ảnh hiện trường bữa tiệc gửi cho mẹ.

Ảnh là Niệm Niệm đội mũ sinh nhật, hai tay giơ cao cây gậy phép thuật lấp lánh, cười đến mức lộ cả răng sữa.

Cô chỉ gửi kèm một dòng rất ngắn:

【Hôm nay Niệm Niệm sinh nhật.】

Nhưng đổi lại, sau mấy phút “đang nhập”, chỉ có một câu trả lời lạnh nhạt hiện lên:

【Trẻ con sinh nhật đừng làm phô trương lãng phí như vậy.】

Không hỏi con bé mấy tuổi.
Không hỏi sinh nhật có vui không.
Không hỏi cháu gái có khỏe không.

Cuộc trò chuyện cũng kết thúc ngay tại đó.

Khương Mạn cắn môi, do dự một lát rồi hỏi tiếp:

“Họ… vẫn còn hỏi cậu xin tiền à?”

“Ừ.”

Sở Ngôn đáp rất bình thản, như đang nói chuyện của người khác.

“Ngay hôm qua còn bảo mình chuyển tiền đóng học phí cho Sở Hạo Thiên nữa.”

Giọng cô không hề có dao động, bởi vì những chuyện như vậy, cô đã quen rồi.

Sở Hạo Thiên là em trai cô, nhỏ hơn cô năm tuổi. Học hành chỉ ở mức trung bình, làm việc gì cũng ba ngày nóng bảy ngày lạnh, nhưng lại là bảo bối trong mắt ba mẹ cô, là “con trai độc đinh”, là niềm hy vọng nối dõi tông đường của nhà họ Sở.

Khương Mạn cau mày:

“Dựa vào cái gì chứ?”

Sở Ngôn nhún vai, trả lời gọn lỏn:

“Da mặt dày thôi.”

Rồi cô lắc lắc điện thoại trong tay, nửa đùa nửa thật:

“Vậy nên mình cố tình cho họ xem sinh nhật của Niệm Niệm náo nhiệt thế nào, để họ tức chơi. Dù sao thì tiền này, mình một xu cũng không đưa.”

Khương Mạn giơ ngón cái:

“Tiểu Ngôn đúng là cứng rắn.”

Nhưng ngay sau đó, trong ánh mắt cô lại lộ ra vẻ xót xa không giấu được.

“Chỉ là…”
Cô thở dài.
“Cậu vất vả quá.”

Cô dừng lại một chút, rồi vẫn không nhịn được nói tiếp:

“Cũng tại bố đứa bé không ra gì…”

Sở Ngôn lập tức giơ tay ra hiệu, giọng cắt ngang rất nhanh:

“Dừng. Đừng nói nữa.”

Khương Mạn vẫn thay cô bất bình, giọng đầy phẫn nộ:

“Hắn ta đáng bị mắng thật. Năm đó không cho cậu danh phận thì thôi, còn đùng một cái xuất hiện vị hôn thê, đúng là tra nam đến tận cùng.”

Sở Ngôn cười nhẹ, giọng nói như gió lướt qua:

“Không sao, dù gì cuối cùng cũng không ở bên nhau.”

Khương Mạn sờ cằm suy nghĩ:

“À nhỉ, sau đó thế nào tụi mình cũng chẳng để ý nữa.”

Sở Ngôn tiện tay cầm một chiếc cupcake, cắn một miếng.

Bánh mềm, kem ngọt, nhưng vào miệng lại chẳng cảm nhận được mùi vị gì rõ ràng, chỉ thấy một cảm giác lẫn lộn khó gọi tên lan ra nơi đầu lưỡi.

“Ai mà biết được.”
Cô nói khẽ.
“Chắc ai cũng đi tiếp con đường của mình rồi, anh ta cũng có người mới.”

Khương Mạn hơi ngạc nhiên:

“Người mới?”

Sở Ngôn gật đầu:

“Ừ, nghe nói là một tiểu thư tên Lăng Dĩ Đường. Sinh nhật còn trùng đúng ngày D-birthday của Niệm Niệm.”

Khương Mạn im lặng vài giây, rồi trung thành tổng kết bằng hai chữ:

“Cẩu huyết.”

Sở Ngôn bật cười:

“Chuẩn thật.”

Không khí nặng nề vừa rồi cũng theo tiếng cười ấy mà nhẹ đi đôi chút.

Sau khi mọi người đã ăn uống được kha khá, cuối cùng cũng đến phần được mong đợi nhất — cắt bánh sinh nhật.

Đèn trong nhà hàng dần tắt bớt, chỉ còn lại một luồng sáng nhỏ chiếu lên người Niệm Niệm.

Sở Ngôn bước tới, bế con lên, hòa theo nhạc đệm, cất tiếng hát bài chúc mừng sinh nhật. Giọng cô không quá cao, nhưng rất dịu, rất ổn định, giống như những năm tháng một mình ru con ngủ.

Ánh nến lay động tỏa ra sắc vàng ấm áp, phản chiếu lên gương mặt non nớt mịn màng của Niệm Niệm, trông hệt như một nàng công chúa nhỏ bước ra từ truyện cổ tích.

Con bé nhắm mắt lại, hàng mi dài khẽ rung, hai bàn tay nhỏ chắp lại vô cùng thành kính.

Lẩm nhẩm cầu nguyện một hồi, Niệm Niệm mở mắt ra, hít sâu một hơi, rồi “phù” một cái — thổi tắt toàn bộ nến.

“Chúc mừng sinh nhật~”

Cả hội trường cùng reo hò.

Niệm Niệm cười tươi rạng rỡ, đôi mắt cong cong như vầng trăng non.

Các bạn nhỏ rất ngoan, xếp thành hàng dài, lần lượt nhận bánh.

Sở Ngôn phụ trách cắt và chia bánh, còn Niệm Niệm thì như một chủ nhân nhỏ, tự tay phát bánh cho từng người, miệng không quên nói “cảm ơn”, “ăn ngon nhé”.

Phát được một lúc, con bé bỗng dừng lại, lẩm bẩm rất nhỏ:

“Có nên để dành cho chú một miếng không nhỉ?”

Sở Ngôn khựng lại nửa giây.

“Chú cũng đi dự sinh nhật rồi, sẽ có người khác mời chú ăn bánh.”
Cô nói, giọng cố giữ tự nhiên.

Niệm Niệm cúi đầu xuống một chút, giọng bé xíu:

“Nhưng bánh của Niệm Niệm là của Niệm Niệm, bánh của người khác là của người khác mà.”

Sở Ngôn nghẹn lời.

Ngay lúc cô còn đang cân nhắc phải an ủi con thế nào, thì bỗng nhiên phía cửa nhà hàng vang lên một tiếng xôn xao đầy kinh ngạc—

“Chu… Chu tổng?”

Sở Ngôn sững người.

Tim cô đập mạnh một cái, gần như theo bản năng lập tức ngẩng đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Không khí trong khoảnh khắc ấy, dường như đông cứng lại.