Chương 36: Một sinh nhật rực rỡ
Sở Ngôn sững người.
Hai môi khẽ chạm vào nhau, nhưng trong đầu lại trống rỗng, chẳng biết nên nói gì cho phải.
Chu Thận Từ… thật sự sẽ đến dự sinh nhật của Niệm Niệm sao?
Nếu anh đi, thì đó sẽ là sinh nhật đầu tiên trong đời Niệm Niệm có sự xuất hiện của ba.
Một cảm giác nghèn nghẹn, dày đặc không rõ tên gọi chậm rãi lan khắp lồng ngực.
Quả nhiên là vậy.
Cô đã đoán không sai — chiếc xe đầy quà kia chưa bao giờ là dành cho Niệm Niệm.
Anh chỉ vô tình biết được ngày sinh của con bé, rồi tiện tay… giẫm lên chút tự tôn mỏng manh còn sót lại của cô mà thôi.
Sở Ngôn kéo Niệm Niệm về phía mình, giọng dịu lại:
“Niệm Niệm ngoan, đừng làm phiền chú nữa.”
Chu Thận Từ đứng dậy. Ánh mắt anh chậm rãi nâng lên, dừng lại trên gương mặt Sở Ngôn.
Cô dồn nén cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực, cố gắng giữ cho nét mặt mình bình thản nhất có thể, không để lộ dù chỉ một kẽ hở.
“Là tôi làm phiền hai mẹ con rồi.”
Giọng Chu Thận Từ nhạt nhòa.
So với những lời sắc bén, lạnh lùng trước kia, câu nói này rõ ràng đã mềm đi rất nhiều.
Nhưng với Sở Ngôn, nó lại giống như dây leo âm thầm quấn quanh cổ họng, siết chặt đến mức khiến cô không thốt nổi một lời đáp.
Cô chỉ có thể đứng yên tại chỗ, để Niệm Niệm áp sát vào người mình, như thể chỉ cần buông tay ra là sẽ không đứng vững nữa.
“Chào nhé.”
Môi mỏng của Chu Thận Từ khẽ mở.
Anh sải bước dài, lướt qua bên phải Sở Ngôn, để lại phía sau tiếng bước chân mỗi lúc một xa.
Niệm Niệm dường như cảm nhận được điều gì đó. Con bé ngẩng đầu lên, gọi khe khẽ:
“Mommy?”
Sở Ngôn lập tức đáp lại, giọng mềm như nước:
“Mẹ đây.”
Niệm Niệm nắm lấy vạt váy cô:
“Mommy không vui hả?”
Sở Ngôn cong môi cười:
“Không đâu. Mommy có Niệm Niệm rồi, sao lại không vui được chứ.”
Cô cúi xuống, hôn nhẹ l*n đ*nh đầu con, hít sâu một hơi, ép mình đứng thẳng lại:
“Nào, đi thôi. Mình đi dự tiệc sinh nhật nhé~”
Niệm Niệm lập tức nở nụ cười rạng rỡ:
“Dạaa~”
Năm nay, D-birthday của Niệm Niệm không giống bất kỳ năm nào trước đây.
Những năm còn ở Mỹ, cứ đến ngày này, Sở Ngôn sẽ mời bạn học, thầy cô đến phòng sinh hoạt chung dưới căn hộ để tổ chức tiệc. Không quá long trọng, nhưng lúc nào cũng đông vui, ấm áp.
Giờ đây, vừa trở về Bắc Kinh chưa lâu, bạn bè cũ chỉ còn lại mỗi Khương Mạn. Hạ Cận Tây lại bận việc, không thể tới. Chỉ nghĩ thôi, bữa tiệc đã có vẻ vắng vẻ hơn nhiều.
Nhưng Niệm Niệm lại rất thích náo nhiệt.
R-birthday chỉ có hai mẹ con bên nhau, vậy thì sinh nhật còn lại, con bé chắc chắn mong nó phải khác biệt, phải rộn ràng như sinh nhật của các bạn nhỏ khác.
Ít nhất… cũng phải có thật nhiều người cùng thổi nến với con.
Thế nên Sở Ngôn đã sớm liên hệ với đồng nghiệp trong viện, cùng các phụ huynh ở lớp giữ trẻ, mời mọi người tới chung vui với Niệm Niệm.
Cô còn đặc biệt bao trọn một nhà hàng Ý ở trung tâm thành phố, thuê đội ngũ tổ chức sự kiện chuyên nghiệp, chuẩn bị một bữa tiệc sinh nhật mang chủ đề cổ tích.
Niệm Niệm vốn lanh lợi, đáng yêu, ở lớp giữ trẻ có rất nhiều bạn thân. Các bé kéo theo ba mẹ tới dự, chưa đầy nửa tiếng, không khí đã trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Tông màu chủ đạo của bữa tiệc là màu hồng — màu Niệm Niệm thích nhất.
Dưới ánh đèn dịu nhẹ, khuôn mặt ai nấy đều ánh lên sắc hồng ấm áp.
Ngay lối vào nhà hàng là một bức tường ảnh Peter Rabbit, khách tới có thể chụp hình kỷ niệm. Bên cạnh đặt một chiếc bàn dài, trên đó bày đủ loại phụ kiện nhỏ xinh: bóng bay, kính hình trái tim, nơ, vương miện… để các bé tha hồ lựa chọn.
Giữa sảnh là một chiếc bánh sinh nhật ba tầng, cao và rộng hơn hẳn bình thường. Hai bên là hai dãy xe thức ăn dài, vì số lượng khách khá đông nên hình thức phục vụ là buffet.
Món ăn phong phú, cả Âu lẫn Á, từ mì Ý, pizza, salad đến các món nóng kiểu Trung Hoa. Tráng miệng có hoa quả tươi, kem đủ vị.
Đặc biệt nhất là phần đồ ăn vặt dành riêng cho trẻ em — rất nhiều món được làm bằng khuôn hoạt hình: gấu, thỏ, mèo, ngôi sao… nhìn thôi đã khiến bọn trẻ reo hò phấn khích.
Không chỉ vậy, trên mỗi bàn ăn đều đặt một bình hoa tươi trong ngày. Nhạc vang lên nhẹ nhàng, du dương. Người lớn vừa trò chuyện vừa thưởng thức món ăn, trẻ con thì chạy qua chạy lại cười nói không ngớt.
Một buổi tối thứ Sáu dịu dàng, rực rỡ và tràn đầy tiếng cười.
Sở Ngôn đứng ở rìa sảnh, nhìn Niệm Niệm đội mũ sinh nhật, được các bạn vây quanh, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng bừng trong ánh nến.
Trong khoảnh khắc ấy, lòng cô bỗng chùng xuống — không phải buồn, mà là xót.
Cô đã cho con một bữa tiệc thật lớn, thật náo nhiệt.
Chỉ là… vẫn thiếu đi một vị trí mà cô không thể tự mình lấp đầy.
Nhưng rất nhanh, Sở Ngôn lại mỉm cười.
Không sao cả.
Chỉ cần Niệm Niệm vui vẻ, khỏe mạnh, lớn lên trong tình yêu thương — như vậy đã đủ rồi.
Những điều khác…
Cô sẽ tự mình gánh lấy.