Chương 44: Một cơn mưa, một lựa chọn
“Với lại, mày có tiền tổ chức tiệc cho cái đứa không cha không mẹ đó, mà lại không có tiền đóng học phí cho em ruột mình sao? Lương tâm để đâu rồi hả?!”
Ngọn lửa trong lòng Sở Ngôn lập tức bùng lên dữ dội:
“Niệm Niệm không phải thứ đó. Tiền của con, con muốn dùng thế nào là quyền của con, không liên quan gì đến mẹ.”
Giọng mẹ cô lạnh lùng:
“Không có cha thì chẳng phải là con hoang à?”
Sở Ngôn không muốn lãng phí thêm dù chỉ một giây nào nữa. Cô dứt khoát cúp máy.
Ánh sáng buổi sớm len lỏi qua rèm cửa, rơi nhẹ lên mép giường.
Nhưng Sở Ngôn chẳng cảm nhận được chút ấm áp nào.
Những ký ức bị vùi sâu bỗng ập đến như thủy triều, từng lớp, từng lớp đập thẳng vào thần kinh cô, khiến lòng dạ không sao yên nổi.
Năm đó, cô mới học năm hai.
Sau giờ học, Sở Ngôn đứng chặn ngay trước cửa lớp, chỉ để chờ gặp Viện sĩ Viên một lần.
“Thưa thầy Viên, thầy có thể giúp em một chút, cho em vào học môn này được không ạ?”
Cô gần như cúi đầu cầu xin, giọng thành khẩn.
Viện sĩ Viên chỉ khẽ đẩy gọng kính, liếc nhìn cô:
“Em à, không phải tôi không muốn giúp. Nhưng lớp này đã đủ chỉ tiêu rồi, mà vị trí của em trong danh sách chờ cũng không phải hàng đầu. Nếu tôi phá lệ cho em vào, chẳng phải là không công bằng với những sinh viên khác sao?”
Cô đã chọn môn này từ rất sớm.
Nhưng chỉ vì bố mẹ tự ý lấy số tiền học phí mà cô tích cóp suốt mùa hè đi làm thêm, mang đi đóng học cho em trai vào trường quốc tế, khiến cô không kịp nộp học phí đúng hạn — toàn bộ các môn đã chọn đều bị hủy.
Sau khi cân nhắc rất lâu, Sở Ngôn quyết định đi nghe buổi hội thảo của giáo sư, hy vọng sau khi kết thúc có thể năn nỉ thêm lần nữa.
Cô theo dòng người lẫn vào giảng đường, chọn một góc khuất, ít người chú ý rồi ngồi xuống.
Chủ đề hội thảo là ứng dụng của vật liệu học trong ngành công nghiệp quốc phòng. Khi ấy, Sở Ngôn vẫn chưa mấy hứng thú với hướng nghiên cứu này, nên nội dung cụ thể giờ nhớ lại cũng khá mờ nhạt.
Chỉ nhớ rằng…
Nghe được nửa buổi, cô ngủ gật.
Đầu nghiêng sang bên, tựa thẳng lên vai người ngồi cạnh.
Đến khi kịp nhận ra thì đã muộn.
Dù ngồi ở góc tối, ánh đèn không rõ, nhưng vệt nước bọt in trên bộ vest đen phẳng phiu của người đàn ông kia vẫn nổi bật đến chướng mắt.
Sở Ngôn xấu hổ đến nóng ran mặt, các ngón tay vô thức xoắn chặt vào nhau.
Cô hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, định mở miệng xin lỗi.
Nhưng đúng lúc ấy, buổi hội thảo cũng kết thúc.
Khi cô vừa nghiêng đầu sang, còn chưa kịp nhìn rõ gương mặt người bên cạnh, người đàn ông đã đứng dậy, sải bước rời đi.
Chỉ để lại một dáng lưng cao gầy, lạnh lẽo, và trong không khí là mùi thuốc lá rất nhạt.
Không hắc, không gắt.
Giống như mùi trầm hương thoang thoảng.
Ánh mắt Sở Ngôn bị một thứ gì đó kéo theo, vô thức dõi về phía người đàn ông ấy.
Cô thấy anh dừng lại dưới sân khấu. Viện sĩ Viên chỉ liếc nhìn một cái đã lộ rõ vẻ mừng rỡ, vội vàng tiến lên tiếp đón.
Lúc đó Sở Ngôn mới nhận ra — người đàn ông này không giống cô.
Khuôn mặt trẻ trung tuấn tú kia đã mang theo sự chín chắn không thuộc về sinh viên.
Ngoài việc trò chuyện thân mật với Viện sĩ Viên, anh còn xã giao với vài lãnh đạo lớn trong viện. Thái độ luôn điềm đạm, đúng mực, nhưng sâu bên trong lại ẩn giấu một thứ kiêu ngạo và xa cách như sinh ra đã có.
Cũng chính khoảnh khắc ấy, trong đầu Sở Ngôn lóe lên một ý nghĩ —
một ý nghĩ mà sau này có thể khiến cô hối hận cả đời.
Bên ngoài hội trường, mưa vẫn rơi, thậm chí có xu hướng nặng hạt hơn.
Trên con dốc nhỏ trước cửa, nước mưa tụ lại thành từng dòng, như thác nhỏ đổ xuống.
Người trong giảng đường đã tản đi gần hết.
“Chu tổng, mong chờ lần hợp tác tới.”
Viện sĩ Viên nói như vậy.
Sở Ngôn đứng nép sau cánh cửa, nghe rõ từng chữ.
Người đàn ông bắt tay tạm biệt ông, rồi không hề do dự, sải bước về phía cơn mưa, nơi chiếc Mercedes-Benz màu đen đang đợi sẵn trước cửa hội trường.
Mưa rơi dày hơn.
Còn Sở Ngôn thì đứng nguyên tại chỗ, tim đập loạn nhịp, trong đầu chỉ còn vang vọng một câu hỏi:
Nếu mình gọi anh ta lại… thì sao?
Một bước tiến lên —
là vận mệnh rẽ sang hướng khác.
Còn không —
là cả đời nuối tiếc.