Lâm Mộc Báo Thù

Lâm Mộc Báo Thù

Hạ Linh
Đang cập nhật1082 chươngMiễn phí

Giới thiệu

Tuy năng lực phòng thủ của kẻ địch rất lợi hại, công kích chỉ có thể tạo nên vết thương có hạn, nhưng liên tục tấn công sẽ khiến vết thương đạt tới mức độ nghiêm trọng.  

Hơn nữa, hai người kia kết hợp đánh cả trước lẫn sau, Thú biến dị cấp S khó lòng ứng phó!  

“Thiên Cương Cảnh đỉnh phong bạo phát ra uy lực công kích quá mạnh mẽ!” Lâm Mộc chắc lưỡi cảm khái.  

Chỉ đứng nhìn từ xa, anh cũng cảm nhận được áp lực cường đại ở chiến trường.  

Nếu đòn công kích bên đó oanh tạc về phía này, chỉ một chiêu cũng đủ khiến Lâm Mộc bị nghiền nát.  

“Gầm gầm!” Con thú gầm rú thê lương rồi quay người tháo chạy điên cuồng.  

“Đừng để nó chạy thoát, giết nó đi!” Sư phụ Lâm Mộc hét lên. “Được!” Minh chủ lập tức đồng ý.  

Hai người họ nhanh chóng bay lên không trung, vừa truy đuổi con thú vừa thôi động công kích cường đại nện vào kẻ địch.  

Danh sách chương

1082 chương
Chương 282: Thằng Nhóc Con Cũng Xấu Xa Lắm Đấy!”
Chương 281: Chết Tiệt Chết Tiệt!
Chương 280: Kết Quả Ông Ta Lại Chết Trong Tay Lâm Mộc!
Chương 279: “tôi Mạnh Hơn Ông Đây Mới Chính Là Sự Thật!”
Chương 278: “cậu Làm Sao Có Thể Cản Được Nó”
Chương 277: “lưu Quang Quyết!”
Chương 276: Tôi Chờ Cậu Khá Lâu Rồi Đấy”
Chương 275: Là Ai Giá Họa Cho Tuyết Sơn Phái Tôi!”
Chương 274: Núi Tuyết Tịch Lĩnh
Chương 273: “khi Về Ta Nhờ Sư Phụ Xem Giúp Rồi Quyết Định Vậy”
Chương 272: “đây Đây Là Lệnh Bài Của Trưởng Lão Tuyết Sơn Phái”
Chương 271: “nếu Vậy Thì Đừng Trách Tôi Không Khách Sáo!”
Chương 270: Cực Băng Chưởng!
Chương 269: Nhanh Như Vậy Đã Lên Rồi Sao
Chương 268: Mạnh Mẽ Hơn Nhiều!
Chương 267: Mình Phải Nghĩ Ra Cách Khác Thôi
Chương 266: Tên Khốn Cậu Chết Chắc Rồi!
Chương 265: Đúng Là Luồng Khí Hàn Sát Mạnh Mẽ
Chương 264: Phải Tìm Kiếm Xung Quanh
Chương 263: Bọn Họ Không Tin Lâm Mộc Có Thể Ở Dưới Cả Đời
Chương 262: Cậu Có Thể Xông Xuống Xử Lý Cậu Ta Sao
Chương 261: “tên Khốn Kiếp Cậu Cố Ý Dụ Tôi!”
Chương 260: Đồ Khốn Nạn!
Chương 259: Đây Là Sự Khiêu Khích Trắng Trợn!
Chương 258: Lâm Mộc Cảm Thấy Mừng Như Điên!
Chương 257: “con Không Sao Chứ”
Chương 256: Cậu Còn Muốn Trốn Sao Hôm Nay Có Trốn Được Không!
Chương 255: Đến Lúc Đó Lâm Mộc Nhất Định Sẽ Chết!
Chương 254: “không Xong Bị Phát Hiện Rồi!”
Chương 253: “thời Cơ Đã Đến!”
Chương 252: Sự Sỉ Nhục Này Phải Được Rửa Sạch!
Chương 251: “vậy Thì Lâm Mộc Đang Ở Cảnh Giới Gì!”
Chương 250: Hiện Tại Làm Gì Bây Giờ
Chương 249: “chính Là Chỗ Này!”
Chương 248: “hấp Thu Linh Khí Trong Không Khí Thật Sự Là Quá Chậm”
Chương 247: Chưởng Môn Người Gọi Tôi Sao
Chương 246: Nói Như Thể Cô Rảnh Rỗi Lắm Ấy
Chương 245: Anh Thật Là Đồ Thẳng Nam!”
Chương 244: “xe Này Chắc Đắt Lắm Nhỉ”
Chương 243: “vậy Cảm Ơn Lâm Cao Nhân
Chương 242: Con Người Sao Có Thể Chống Chọi Với Thần Thánh
Chương 241: Tôi Nhận Phạt
Chương 240: Họ Biết Mình Đã Chọc Phải Phiền Phức Lớn Rồi
Chương 239: “xem Ra Cháu Tôi Muốn Ra Mặt Rồi”
Chương 238: Lâm Mộc Dặn Dò Ư
Chương 237: Người Đến Chính Là Lâm Mộc!
Chương 236: “thả Người Ra Cho Tôi!”
Chương 235: Ngày Một To Chuyện Rồi
Chương 234: “tôi Tôi Không Có Chống Lưng Gì Cả”
Chương 233: “mai Dụ Ông Quá Đáng Lắm Rồi Nhé!”
Chương 232: Lẽ Nào Ông Ấy Tới Cứu Cô Sao
Chương 231: Lương Siêu Ở Lầu Mấy”
Chương 230: Xông Vào Cho Tôi!
Chương 229: Ném Bao Tải Lên Giường Cho Tao
Chương 228: Nước Xa Không Cứu Được Lửa Gần
Chương 227: Có Bằng Tôi Khônganh Thích Cô Ấy Sao
Chương 226: Cháu Còn Có Chuyện Quan Trọng Hơn Muốn Làm Nữa
Chương 225: Tiền Bối Lâm Mộc Tôi Vô Cùng Sẵn Lòng
Chương 224: Xin Nhận Lời Chúc Của Anh
Chương 223: Anh Như Vậy Là Đồng Ý Thu Nhận Tôi Làm Đồ Đệ Sao
Chương 222: Sau Này Anh Cũng Không Lo Bị Trả Thù
Chương 221: “không Phải Điều Này Tôi Khẳng Định Với Anh”
Chương 220: Ba Vừa Nghe Thì Đã Biết Đây Chắc Chắc Không Phải Sự Cố
Chương 219: “mẹ Con Đi Đến Công Ty Đây”
Chương 218: “tám Trăm Ngàn”
Chương 217: Có Lẽ Ngài Có Chút Nhầm Lẫn Gì Ở Đây Rồi
Chương 216: Không Mất Việc Được Nghiệp Vụ Tốt Hơn
Chương 215: Muốn Nâng Cao Cảnh Giới Nhanh Hơn
Chương 214: Còn Ngây Ra Đó Làm Gì
Chương 213: Tập Đoàn Thiên Lực
Chương 212: Lâm Mộc Suy Đoán
Chương 211: Trái Tim Thẩm Tịch Dương Như Thắt Lại
Chương 210: Tôi Từ Chức Là Được Chứ Gì!”
Chương 209: Tứ Trưởng Lão Tuyết Sơn Phái Đã Bỏ Mạng!
Chương 208: “kết Thúc Đi!”
Chương 207: “muốn Chạy Sao”
Chương 206: Trông Cực Kỳ Quái Dị!
Chương 205: “cực Băng Chưởng!
Chương 204: Chênh Lệch Thực Lực Do Cảnh Giới Mang Lại Quả Thực Không Nhỏ
Chương 203: Lâm Mộc Đã Là Người Chết Rồi Vậy Biết Thì Có Hại Gì
Chương 202: Đây Là Một Người Tu Luyện!
Chương 201: Rõ Ràng Là Lương Siêu Đã Mất Kiên Nhẫn
Chương 200: “vâng Đây Là Chìa Khóa Xe Của Anh”
Chương 199: “đừng Có Làm Bộ Làm Tịch”
Chương 198: Lời Này Rõ Là Hạ Thấp Giá Trị Của Lâm Mộc Mà
Chương 197: “quả Nhiên Là Thiên Hương”
Chương 196: Đừng Có Nhúng Mũi Vào Chuyện Của Tôi”
Chương 195: “lương Thiếu Gia Thế Thì Tốt Quá!”
Chương 194: Tuyết Sơn Phái Muốn Đánh Lâm Mộc Ư
Chương 193: “bổn Đạo Quán Đã Đóng Cửa Không Tiếp Khách”
Chương 192: Đây Chẳng Phải Chuyện To Tát Gì Đối Với Tuyết Sơn Phái
Chương 191: “lâm Mộc Không Phải Cậu Làm Loạn Chứ”
Chương 190: Là Lỗi Của Chị Là Do Chị Đã Quá Ngây Thơ
Chương 189: Chị Sống Thế Này Chắc Là Là Em Rất Thất Vọng Về Chị Nhỉ
Chương 188: Chắc Chắn Chuyện Làm Ăn Sẽ Hỏng Hết
Chương 187: Đây Cũng Chính Là Điểm Quan Trọng Nhất
Chương 186: Đây Cũng Là Một Điều Tốt Với Nhãn Kính Xà Anh Ta
Chương 185: Cám Ơn Lâm Cao Nhân
Chương 184: Nhân Vật Lợi Hại
Chương 183: “sao Anh Lại Tới Đây”
Chương 182: Rốt Cuộc Kẻ Đó Là Ai
Chương 181: Lâm Mộc Tin Rằng Lão Từ Sẽ Vui Vẻ Giúp Anh
Chương 180: “cuối Cùng Đã Báo Xong Món Thù Của Nhà Họ Lâm”
Chương 179: “tao Muốn Chúng Mày Phải Đền Mạng!”
Chương 178: Đám Người Nhà Họ Tôn Đều Như Chim Sợ Cành Cong
Chương 177: Đây Là Nơi Duy Nhất Cho Bọn Họ Cảm Giác Yên Lòng
Chương 176: Đây Tuyệt Nhiên Là Tin Tức Có Tính Bùng Nổ Mà!
Chương 175: Sao Đột Nhiên Lão Trần Lại Liên Lạc Với Mình
Chương 174: Nước Xa Không Cứu Được Lửa Gần
Chương 173: “đạo Hữu Đừng Đánh Nữa!”
Chương 172: “huyền Nguyệt Kiếm Trảm!”
Chương 171: “lưu Quang Quyết Cấp Hai
Chương 170: “thật Là Một Vụ Va Chạm Khủng Khiếp!”
Chương 169: “hừ Anh Ta Muốn Tự Tìm Chết Thôi!”
Chương 168: “thằng Oắt Con Láo Xược Kia!”
Chương 167: Núi Kim Trì Kim Trì Quan
Chương 166: “lão Từ Ông Đã Nói Như Vậy Thì Tôi Cũng Yên Tâm”
Chương 165: Lời Của Lâm Mộc Hàm Chứa Ẩn Ý
Chương 164: An Ninh Ở Đây Rất Nghiêm Ngặt!
Chương 163: Anh Muốn Địa Chỉ Của Lão Từ Sao
Chương 162: “nhãn Kính Xà Tôi Là Lâm Mộc”
Chương 161: “lại Phải Nhờ Nhãn Kính Xà Giúp Đỡ Thôi”
Chương 160: Có Mối Liên Hệ Nào Giữa Hai Điều Này Không
Chương 159: Tôi Cũng Không Biết!
Chương 158: Nhưng Là Kẻ Nào
Chương 157: Kim Trì Quan
Chương 156: “phảiphải Làm Thế Nào Mày Mới Tha Cho Tao!”
Chương 155: “anh Ta Là Lâm Mộc Đến Từ Kim Châu!”
Chương 154: Không Ai Dám Hé Răng Nửa Lời
Chương 153: “được Thôi Cao Nhân
Chương 152: Còn Anh Ta Chỉ Là Khai Linh Cảnh!
Chương 151: Người Này Sắp Gặp Xui Xẻo Rồi
Chương 150: Người Tới Chính Là Lâm Mộc
Chương 149: Muốn Gây Sự À!
Chương 148: Nếu Là Đạo Sĩ Thì So Thực Lực
Chương 147: “ai Đang Nói Xấu Sau Lưng Tôi Thế”
Chương 146: “lưu Quang Quyết!”
Chương 145: “nếu Nói Vậy Thì Giá Không Hề Nhỏ”
Chương 144: Vũ Đạo Trưởng
Chương 143: Ông Đây Không Phải Là Bắt Tôi Cùng Lội Bùn Sao”
Chương 142: Hẳn Là Không Thể Thiếu Được Sự Trợ Giúp Của Trần Lão”
Chương 141: “tôi Tên Là Lâm Mộc”
Chương 140: Trần Uyển Nhi Gọi Tới Sao
Chương 139: “chính Tay Giết Tôn Thượng Minh”
Chương 138: “không Ngờ Tên Nhóc Này Lại Gọi Tới!”
Chương 137: Lâm Mộc Tuyệt Không Thể Dung Thứ Cho Điều Này!
Chương 136: Tên Nhóc Trước Mặt Anh Ta Là Người Hay Quỷ
Chương 135: Cuối Cùng Cũng Đến Rồi!
Chương 134: “đồ Đệ Nghe Lời Dạy Của Sư Phụ”
Chương 133: “gia Đình Con Thế Nào Rồi”
Chương 132: Cuối Cùng Đã Trở Lại Rồi!
Chương 131: Có Chuyện Đó Sao
Chương 130: Đánh Bại Nhà Họ Tôn Là Điều Vô Cùng Khó Khăn!
Chương 129: Chắc Là Có Chút Hiểu Lầm Ở Đây Rồi!
Chương 128: “thì Ra Là Như Vậy”
Chương 127: Lâm Mộc Hãy Cho Em Một Cơ Hội!
Chương 126: Lâm Mộc Cảm Thấy Chuyện Này Có Chút Kỳ Quái
Chương 125: Thì Ra Đây Chính Là Nguyên Nhân Nhà Họ Lâm Bị Hại
Chương 124: “tên Này Cũng Khá Hiếu Thuận Đó”
Chương 123: Con Trai Ông Đã Hiểu Chuyện Hơn Rồi
Chương 122: Đây Chỉ Là Một Trò Đùa Thôi Đúng Không!
Chương 121: Bọn Họ Vẫn Cảm Thấy Rằng Tất Cả Chỉ Như Một Giấc Mơ
Chương 120: Rốt Cuộc Là Anh Có Khả Năng Gì Chứ
Chương 119: “đó Là Lão Trần!”
Chương 118: Con Trai Ông Bỗng Chốc Nổi Tiếng Rồi!
Chương 117: “hội Trưởng Lưu Của Thương Hội Kim Châu Tới!”
Chương 116: Nhưng Sao Có Thể Chứ
Chương 115: “các Người Làm Gì Thế Hả
Chương 114: Hậu Quả Không Thể Tưởng Tượng Được!
Chương 113: Chuyện Này Chẳng Phải Dễ Như Ăn Bánh Sao”
Chương 112: “tập Đoàn Mỹ Linh Hâm Tổng Đến!”
Chương 111: Là Do May Mắn Thôi
Chương 110: Đoàn Người Rất Nhanh Đã Tiến Vào Sảnh Tiệc
Chương 109: “tất Nhiên Là Được Rồi”
Chương 108: Phong Cảnh Ở Đây Vô Cùng Đẹp
Chương 107: Ông Ấy Tới Là Tôi Vui Rồi
Chương 106: “lâm Mộc Anh Nói Ai Khoác Lác”
Chương 105: Tôi Xin Nhận Ý Tốt Của Hâm Thiếu!”
Chương 104: Đây Là Lâm Mộc Mà!”
Chương 103: Chu Khôn Không Cam Lòng Gào Lên
Chương 102: “ai Lại Gửi Đồ Cho Ba Thế Nhỉ
Chương 101: Nội Dung Đều Là Muốn Dừng Việc Hợp Tác!
Chương 100: Sống Theo Lối Thượng Lưu Một Lần
Chương 99: Trải Đời
Chương 98: Đời Người Xem Trọng Hai Chữ ‘danh Lợi’
Chương 97: Phái Người Xuống Núi
Chương 96: Một Chuyện Làm Ăn
Chương 95: Mùa Hè Năm Đó
Chương 94: Phân Chia Lợi Ích
Chương 93: Quán Bar Sa Ngã
Chương 92: Trở Thành Truyền Thuyết
Chương 91: Tiêu Diệt Nhà Họ Tôn
Chương 90: Nhà Họ Tôn Lâm Nguy
Chương 89: Kim Trì Quan Làm Nên Lịch Sử
Chương 88: Trận Chiến Khốc Liệt
Chương 87: Một Mình Đến Kim Trì Quan
Chương 86: Tay Cầm
Chương 85: Chủ Động Tới
Chương 84: Nếm Mùi Sợ Hãi
Chương 83: Tin Tức Khiến Mọi Người Bất Ngờ