Chương 79: Góc nhìn
“Trong mấy ngày tới, bọn họ sẽ đích thân đến xin lỗi em.”
Cố Cẩn Xuyên nói thêm.
Đào Ứng Nhiên dĩ nhiên biết “bọn họ” là ai, nhưng trong lòng cô không hề cảm thấy được an ủi hay nhẹ nhõm hơn chút nào.
Cô hít sâu một hơi, đáp gọn lỏn:
“Không cần.”
Đó đâu phải là xin lỗi cô.
Đó là xin lỗi cái danh hiệu vợ Cố Cẩn Xuyên kia.
Mà cô thì chỉ là hàng giả, không gánh nổi.
Cạch.
Cánh cửa phòng khẽ khép lại.
Muôn vàn lời nói bị chặn ngoài cửa, cả thế giới bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Đào Ứng Nhiên thừa nhận, những lời vừa rồi có mang theo cảm xúc, nhưng đồng thời cũng là tiếng lòng của cô.
Cô ngồi xuống trước bàn làm việc, mở laptop, định viết gì đó để bình ổn tâm trạng.
Đúng lúc này, điện thoại sáng lên.
Là Thầy B – người đã lâu không liên lạc – gửi tin nhắn tới.
【Dạo này em ổn không?】
Đào Ứng Nhiên khựng lại một chút, rồi hốc mắt bất giác cay xè.
Cô và Thầy B đã lâu không nói chuyện, vậy mà người “chị em mạng” này vẫn luôn quan tâm cô như trước.
【Không ổn lắm ạ. Còn thầy thì sao?】
Thầy B:【Thầy thì bình thường. Nhưng em có chuyện gì à?】
Đào Tiểu Nhiên:【Cũng không phải chuyện lớn… chỉ là hôm qua…】
Cô kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc, cuối cùng gửi kèm một sticker mèo buồn rầu.
Bên kia im lặng khá lâu, hiển thị trạng thái “đang nhập” kéo dài.
Ở bên kia màn hình, Cố Cẩn Xuyên hoàn toàn sững sờ.
Hôm qua anh lấy đâu ra bạn nữ?
Ngoài việc xã giao vài câu với Dương Tĩnh Nghi, anh gần như cả tối đều ở cùng Diệc Sách, ánh mắt thì khóa chặt vào Đào Ứng Nhiên và Kỷ Từ cách đó không xa.
Cho đến khi thấy Kỷ Từ định chạm vào cô, anh mới không nhịn được mà bước tới.
Thầy B:【Ai nói với em là anh ta có bạn nữ đi cùng? Nhỡ đâu cả tối anh ta chỉ ở với bạn bè thì sao?】
Đào Ứng Nhiên cảm thấy rất lạ.
Sao Thầy B lại nói cứ như… đã tận mắt chứng kiến vậy?
Đào Tiểu Nhiên:【Người khác nói ạ. Hơn nữa cô ta còn đứng trên sân khấu, nhìn anh ta đầy tình ý, phát biểu thì tha thiết lắm.】
Cố Cẩn Xuyên nghẹn một hơi trong ngực.
Trời đất làm chứng, lúc Dương Tĩnh Nghi phát biểu, anh chỉ lo tìm Đào Ứng Nhiên, nào có tâm trí mà liếc mắt đưa tình!
Thầy B:【Có khi… em thử xác nhận lại với bạn của anh ta xem sao?】
Đào Ứng Nhiên càng thêm khó hiểu.
Vì sao cô phải đi xác nhận?
Cô đâu có quan tâm!
Huống chi Cố Cẩn Xuyên là thái tử gia, ai dám bịa chuyện về anh ta?
Đào Tiểu Nhiên:【Không cần. Dù có không phải sự thật, thì chí ít hành vi của anh ta và cô gái kia cũng khiến người khác hiểu lầm, mà anh ta còn cho phép người ta hiểu như vậy. Còn em – người vợ trên danh nghĩa – thì giống như một trò cười.】
Cố Cẩn Xuyên nhìn dòng chữ ấy, im lặng hồi lâu.
Hôm qua anh đúng là đã làm ngơ trước những lời đồn đoán kia.
Nhưng anh chỉ là… ghen, muốn k*ch th*ch Đào Ứng Nhiên một chút.
Hoàn toàn không ngờ hành động đó lại làm cô tổn thương đến vậy.
Thầy B:【Quả thật là anh ta sai.】
Đào Tiểu Nhiên:【Thật ra cũng không sao. Có lẽ bản chất anh ta vốn là như vậy. Chỉ là em nghĩ, dù là giao dịch thì cũng cần tôn trọng lẫn nhau. Nhưng có lẽ ngay từ đầu bọn em đã không thống nhất được điều này.】
Thầy B:【Vậy là em cảm thấy mối quan hệ này không bình đẳng, đúng không?】
Đào Tiểu Nhiên:【Vâng. Trước đây em chỉ nghĩ là chênh lệch thân phận quá lớn. Bây giờ mới thấy, ngay cả về nhân cách cũng không bình đẳng.】
Thầy B:【Vậy phải làm sao thì em mới nguôi giận được?】
Đào Ứng Nhiên khẽ nhíu mày.
Là cô quá nhạy cảm, hay Thầy B đang… giúp tên đàn ông chó kia nói đỡ?
Đào Tiểu Nhiên:【Thầy B không làm em giận đâu, không cần phải giúp tên đàn ông chó đó nghĩ cách gì hết.】
Thầy B im lặng vài giây, rồi đáp:
【Nhưng với tư cách là bạn, thầy vẫn muốn em vui lên.】
【Hoặc nói cách khác, em cảm thấy kiểu quan hệ như thế nào thì khiến em dễ chịu hơn?】
Đào Tiểu Nhiên:【Ý thầy là… bạn bè ạ?】
Thầy B:【Cũng có thể.】
Đào Tiểu Nhiên:【Bạn bè của em đều tôn trọng em, khích lệ em, nhìn thấy điểm sáng của em, ủng hộ sự nghiệp của em, cho em rất nhiều giá trị cảm xúc. Em thấy như vậy là đủ rồi.】
Cố Cẩn Xuyên vừa đọc xong, lập tức gọi cho thư ký Diêu.
“Là tôi. Giúp tôi tra tất cả các tài khoản ẩn danh của Đào Ứng Nhiên.”
Cúp máy xong, anh hít sâu một hơi, rồi gửi cho Đào Tiểu Nhiên một tin nhắn.
【Tên đàn ông chó kia đúng là khốn nạn. Chuyện đơn giản vậy mà cũng không làm được. Đừng giận nữa, chị em à, tôi tin cô nhất định sẽ tỏa sáng trong sự nghiệp, kiếm tiền đầy túi.】
Gửi xong, Cố Cẩn Xuyên đứng dậy, bắt đầu dọn dẹp bữa sáng vẫn còn dang dở trên bàn.