Người Tình Trí Mạng

Người Tình Trí Mạng

Ân Tầm
Full677 chươngMiễn phí

Giới thiệu

TruyenFree vừa cập nhật chương mới của truyện Người Tình Trí Mạng bởi tác giả Ân Tầm . Hãy cùng TruyenFree đọc truyện online Người Tình Trí Mạng này. Chúng tôi cập nhật thường xuyên từ các dịch giả truyện chuyên nghiệp và đăng tải hằng ngày.

Danh sách chương

677 chương
Chương 0: Lời mở đầu
Chương 1: Trúng tà
Chương 2: Có người tai to mặt lớn đến
Chương 3: Sống ở giang hồ chúng ta nói quy tắc giang hồ
Chương 4: Con người Lục Đông Thâm, nguy hiểm
Chương 5: Động chạm tới tâm linh là chuyện vừa to vừa nhỏ
Chương 6: Nó giống chúng ta, giết người không thấy máu
Chương 7: Anh Lục nói, chỉ cần cô Tưởng vui là được
Chương 8: Mùi của cô đơn sẽ giết chết người ta (Phần 1)
Chương 9: Mùi của cô đơn sẽ giết chết người ta (Phần 2)
Chương 10: Cô chắp tay sau lưng đứng trước bức Giang sơn đồ
Chương 11: Có người muốn len lỏi vào trái tim anh Lục
Chương 12: Cuối cùng em vẫn chỉ một mình, làm bạn với cô đơn
Chương 13: Trông cô như bây giờ đẹp hơn
Chương 14: Nhảy múa cùng mùi hương
Chương 15: Trò này của anh Lục chẳng thú vị gì cả
Chương 16: Đêm quan trọng
Chương 17: Cô không cần phải đề phòng tôi
Chương 18: Lỡ tôi thích anh thì phải làm sao?
Chương 19: Anh không thể thiên vị như vậy được
Chương 20: Niềm vui là gì?
Chương 21: Tới phòng tìm anh?
Chương 22: Một khi thiếu nghiêm túc thì hoàn toàn không đứng đắn
Chương 23: Thời gian bảy ngày có nghĩa là gì?
Chương 24: Nữ lừa đảo bụng dạ nham hiểm
Chương 25: Câu hỏi cuối cùng
Chương 26: Một nỗi sợ hãi như sống ngay trong cốt tủy
Chương 27: Lẽ nào anh thật sự có suy nghĩ đen tối với “gia” đây?
Chương 28: Đúng là điên mới tin một kẻ lừa đảo giang hồ
Chương 29: Một bó hoa thiên điểu
Chương 30: Tưởng gia đã gán em ở đây rồi
Chương 31: Cậu giúp tôi làm một việc
Chương 32: Cậu bảo có trùng hợp không?
Chương 33: Nguy hiểm trùng trùng
Chương 34: Chửi nhiều thành nghiện
Chương 35: Cô đúng là kỳ lạ đấy
Chương 36: Ôm rất thích
Chương 37: Anh tuyệt đối đừng căng thẳng
Chương 38: Là người đều biết làm
Chương 39: Người này cung phản xạ quá dài sao?
Chương 40: Nguy hiểm lúc nửa đêm
Chương 41: Mạng của cô là của tôi, giữ lại mà trả nợ
Chương 42: Mạng lớn
Chương 43: Không ai biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì
Chương 44: Có hiểu đạo lý không nói xấu sau lưng người khác không?
Chương 45: Chưa biết chừng lại là một đôi vợ chồng
Chương 46: Cô sà vào lòng người khác luôn thoải mái vậy sao?
Chương 47: Anh giở trò lưu manh với tôi phải không?
Chương 48: Có một loại cảm giác gọi là mờ ám
Chương 49: Ở nơi này, anh và tôi ngang tài ngang sức
Chương 50: Gọi tên của tôi
Chương 51: Không phải chuyện một cô gái bình thường có thể làm được
Chương 52: Bị đào quá nửa giang sơn
Chương 53: Chúng ta lạc đường rồi
Chương 54: Tất cả đều trở nên không bình thường
Chương 55: Quỷ bát tử
Chương 56: Người kỳ quái bên ngoài căn nhà
Chương 57: Mầm tương tư của ngươi còn thiếu chút thú vị
Chương 58: Anh ta là gì của cô?
Chương 59: Cũng còn hơn dối lòng tác thành cho người
Chương 60: Thoát khỏi khốn cùng
Chương 61: Phụ nữ cũng phải tranh đấu để có một bầu trời
Chương 62: Sở thích của cô ấy chính là sở thích của anh
Chương 63: Nghe nói cậu ta có hứng thú với cô gái của tôi
Chương 64: Cưới về nhà là xong
Chương 65: Muốn tôi hầu hạ gia thế nào?
Chương 66: Tiếng phụ nữ trong điện thoại
Chương 67: Tòa thành dưới hồ nước tăm tối
Chương 68: Đi theo anh, anh sẽ bảo vệ em suốt đời
Chương 69: Cô có bị thương không?
Chương 70: Sợ cô gặp chuyện
Chương 71: Sau này đừng tới làm phiền tôi nữa là được
Chương 72: Nếu có một ngày anh ta không còn nữa thì sao?
Chương 73: Đừng làm bẩn mắt Tưởng gia
Chương 74: Cho dù đối thủ là Lục Đông Thâm
Chương 75: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ chực phía sau
Chương 76: Anh ấy đang đợi cô qua mời rượu
Chương 77: Không được sao?
Chương 78: Định giành giật với Đàm gia
Chương 79: Đi theo tôi đi
Chương 80: Cảm giác lên như diều gặp gió có sướng không?
Chương 81: Người có thể sống chết bảo vệ chỉ có Tưởng gia thôi
Chương 82: Người đàn ông ngồi trên ghế sofa
Chương 83: Cậu Tôn
Chương 84: Em gọi tôi là gì?
Chương 85: Vào đây đòi một cô gái
Chương 86: Một chín một mười
Chương 87: Chúng ta còn ngày rộng tháng dài
Chương 88: Cũng liên quan tới anh
Chương 89: Chiến lợi phẩm được anh tiện thể thu về
Chương 90: Uy hiếp chư hầu để ép thiên tử
Chương 91: Em muốn trở thành liều thuốc của anh
Chương 92: Yên tĩnh quen rồi [2297 chữ]
Chương 93: Cậu vẫn luôn ưu tiên đại cục [2087 chữ]
Chương 94: Anh điên rồi [2034 chữ]
Chương 95: Tôi có thể tin tưởng em không?
Chương 96: Thứ không nhìn thấy mới là thứ nguy hiểm
Chương 97: Có thêm một Lục Môn chống lưng
Chương 98: Lễ Tế đông của Thương Lăng
Chương 99: Một tiếng cảm ơn
Chương 100: Đừng hy sinh bản thân vào đó
Chương 101: Đã hài lòng chưa?
Chương 102: Bảo vệ được lúc nào hay lúc ấy
Chương 103: Tế máu
Chương 104: Hạ Trú
Chương 105: Giành người
Chương 106: Lục Đông Thâm, anh khốn kiếp!
Chương 107: Phải
Chương 108: Anh định đưa tôi đi đâu?
Chương 109: Chỉ cần tương lai của em
Chương 110: Cách đối xử quái đản
Chương 111: Ai có nỗi khổ của người ấy
Chương 112: Khách không mời mà đến
Chương 113: Tôi tới gặp bạn gái của mình
Chương 114: Bé yêu
Chương 115: Hoàn toàn dựa vào cảm xúc
Chương 116: Cuộc cạnh tranh giữa những kẻ có quyền
Chương 117: Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng
Chương 118: Ai muốn tôi chết?
Chương 119: Cô đã nhầm lẫn một khái niệm
Chương 120: Đêm xuống vào hí lầu*
Chương 121: Chẳng qua chỉ là một ảo vọng hão huyền
Chương 122: Anh ấy hiểu tôi
Chương 123: Có từng gặp chuyện tà ma không?
Chương 124: Tôi chỉ muốn sống
Chương 125: Tính cần thiết của việc trải thảm
Chương 126: Tranh quyền
Chương 127: Con đường dẫn tới tâm trạng thoải mái là gì?
Chương 128: Giao tôi cho em
Chương 129: Mồm mép quá rất dễ chịu thiệt thòi
Chương 130: Nhìn thấy chưa chắc là sự thật
Chương 131: Tôi tin em
Chương 132: Chính thức tuyên chiến
Chương 133: Thời gian lập wechat
Chương 134: Uống trà hay ăn đòn? [3037 chữ]
Chương 135: Thứ đáng sợ không phải là ma quỷ [2314 chữ]
Chương 136: Quá khứ như lá rụng hoa rơi [2348 chữ]
Chương 137: Đợi tôi [2540 chữ]
Chương 138: Anh không chấp nhận được Tả Thời [2050 chữ]
Chương 139: Quá phá gia chi tử [3060 chữ]
Chương 140: Chúng ta đến với nhau đi [4018 chữ]
Chương 141: Không muốn để em xuất hiện công khai [4665 chữ]
Chương 142: Anh ấy quay về rồi, đúng không? [2847 chữ]
Chương 143: Trên sân khấu [2469 chữ]
Chương 144: Tôn thiếu đang khen em [3018 chữ]
Chương 145: Anh nói ai không an phận thủ thường? [2091 chữ]
Chương 146: Tiếng thì thầm lúc nửa đêm [2202 chữ]
Chương 147: Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót [2089 chữ]
Chương 148: Thế nào gọi là phải lòng tôi rồi? [2076 chữ]
Chương 149: Nhất định phải đợi anh [2011 chữ]
Chương 150: Lục Đông Thâm là kiếp nạn của phụ nữ [2296 chữ]
Chương 151: Em vừa gọi ai là “tình yêu ơi” [5486 chữ]
Chương 152: Anh Muốn Nắm Giữ Trái Tim Em Thì Sao? [2154 Chữ]
Chương 153: Em đúng là tổ tông của anh đấy [3680 chữ]
Chương 154: Mũi có thể sai lầm [2287 chữ]
Chương 155: Cô ấy sai có tôi gánh vác [2487 chữ]
Chương 156: Phiền chết cô ấy [2440 chữ]
Chương 157: Đối xử với chó còn tốt hơn [2103 chữ]
Chương 158: Anh đối với em còn chưa đủ tốt sao?
Chương 159: Mùi hương hại người chẳng thể đề phòng [2277 chữ]
Chương 160: Qua đây kiếm bữa cơm [2029 chữ]
Chương 161: Em cũng đừng trách anh [2016 chữ]
Chương 162: Anh ta có tin em không? [2107 chữ]
Chương 163: Anh có lấy em không? [3386 chữ]
Chương 164: Ngu Cơ Xinh Đẹp Nhất [2088 Chữ]
Chương 165: Anh Ấy Không Bao Giờ Quay Về Được Nữa [3153 Chữ]
Chương 166: Dù Sao Cũng Không Thể Khủng Khiếp Bằng Nhân Tính [3169 Chữ]
Chương 167: Cho tới chết [2212 chữ]
Chương 168: Nhà họ Lục các anh có phải đều mắc bệnh sạch sẽ không? [2203 chữ]
Chương 169: Những gì nhung nhớ đều là Lục Đông Thâm [2384 chữ]
Chương 170: Em có yêu anh không? [3286 chữ]
Chương 171: Ở trước mặt bố rất nghiêm chỉnh [2300 chữ]
Chương 172: Duyên phận trên đời vốn dĩ không thể cưỡng ép được [2360 chữ]
Chương 173: Hạ Trú khác với tất cả mọi cô gái [2270 chữ]
Chương 174: Có Chuyện Gì Tổng Giám Đốc Lục Của Mấy Người Chịu Trách Nhiệm [2184 Chữ]
Chương 175: Quá Bướng Bỉnh Rồi [2206 Chữ]
Chương 176: Anh Thích Là Được [3102 Chữ]
Chương 177: Tổng giám đốc Lục cũng đã có những thói quen trần tục [3674 chữ]
Chương 178: Đông Thâm hoàn toàn không biết chuyện giữa hai chúng ta [2130 chữ]
Chương 179: Cô là người đầu tiên [3580 chữ]
Chương 180: Em vĩnh viễn là ngoại lệ [3661 chữ]
Chương 181: Kỷ niệm một cái [2401 chữ]
Chương 182: Yêu Sâu Đậm Sẽ Không So Đo Tính Toán
Chương 183: Từ Nay Về Sau, Chỉ Có Mình Em
Chương 184: Em Sợ Anh Để Ý
Chương 185: Mắng Ai Là Mèo Hoang Thế Hả? [2701 Chữ]
Chương 186: Đừng Đứng Nhầm Đội
Chương 187: Mạng Của Anh Lúc Nào Cũng Có Thể Trả Cho Em
Chương 188: Thật Sự Là Vì Cô Sao? [2055 Chữ]
Chương 189: Thâm Ca [2143 Chữ]
Chương 190: “Trình Giảo Kim” văn dốt võ dát (2461 chữ)
Chương 191: Lục Đông Thâm, anh quá đáng rồi đó (2305 chữ)
Chương 192: Ở cạnh ai học thói của người đó (2225 chữ)
Chương 193: Đột ngột gió lạnh (2084 chữ)
Chương 194: Em đã giết Thương Xuyên (2011 chữ)
Chương 195: Em đã đâm đầu vào một ngõ cụt (2088 chữ)
Chương 196: Chưa Chắc Em Đã Không Giúp Được Anh (2092 Chữ)
Chương 197: Anh Cả Như Cha (2495 Chữ)
Chương 198: Khi Em Đã Gặp Được Chàng (2018 Chữ)
Chương 199: Lời nguyền giết quỷ (2118 chữ)
Trang 1 / 4Trang sau