Phong Thần Châu – Vô Thượng Thần Đế - Tần Ninh (Full)

Phong Thần Châu – Vô Thượng Thần Đế - Tần Ninh (Full)

Oa Ngưu Cuồng Bôn
Đang cập nhật10967 chươngMiễn phí

Giới thiệu

TruyenFree vừa cập nhật chương mới của truyện Phong Thần Châu – Vô Thượng Thần Đế - Tần Ninh (Full) bởi tác giả Oa Ngưu Cuồng Bôn . Hãy cùng TruyenFree đọc truyện online Phong Thần Châu – Vô Thượng Thần Đế - Tần Ninh (Full) này. Chúng tôi cập nhật thường xuyên từ các dịch giả truyện chuyên nghiệp và đăng tải hằng ngày.

Danh sách chương

10967 chương
Chương 1601: “Hình như là... xác khô!”
Chương 1602: “Tần công tử!”
Chương 1603: Tần Ninh giết chết Quy Thiên Biến?
Chương 1604: “Đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi!”
Chương 1605: “Đây chính là địa vực!”
Chương 1606: “Có tin hay không tuỳ ngươi”.
Chương 1607: “Vậy còn ngươi?”
Chương 1608: “Hóa ra lại nguy hiểm như thế...”.
Chương 1609: “Đừng đụng vào!”
Chương 1610: “Vẽ trận bằng ngón tay!”
Chương 1611: Bốn người nói gần như cùng lúc.
Chương 1612: “Tĩnh tâm lại nào!”
Chương 1613: Nơi mai táng long cốt.
An error occurred while processing your request.
Chương 1615: “Ta biết ngươi là ai rồi!”
Chương 1616: “Thạch Cảm Đương dễ nghe hơn”.
Chương 1617: “Đừng nói nhảm nữa!”
Chương 1618: “Ngươi chắc chắn chứ?”
Chương 1619: “Ngông cuồng!”
Chương 1620: Nhưng đã muộn!
Chương 1621: Khí tức thay đổi.
Chương 1622: Thực sự là gặp vận rủi mà!
Chương 1623: Đây là chuyện quái gì vậy!
Chương 1624: Năm đó hắn ta ngu dốt vô cùng.
Chương 1625: “Lo lắng thay ta sao?”
Chương 1626: Không thể phụ lòng sư tôn được!
Chương 1627: Ai mà tin được cơ chứ?
Chương 1628: Một bộ Long Cốt thật!
Chương 1629: “Chịu chết đi!”
Chương 1630: Như này mà vẫn còn chưa chết!
Chương 1631: Hoàn toàn không có người!
Chương 1632: Cái lạnh khiến người ta nghẹt thở!
Chương 1633: Chẳng lẽ hắn đã suy nghĩ quá nhiều rồi?
Chương 1634: Thế giới địa ngục.
Chương 1635: Thức tỉnh chỉ là thời gian sớm muộn.
Chương 1636: “Kể từ hôm nay gọi ta là sư tôn!”
Chương 1637: Chuyện này là sao cơ chứ!
Chương 1638: Mà là linh khí thật sự bức người.
Chương 1639: Đúng là lần đầu mới thấy.
Chương 1640: Cấm địa Thiên Vị vô cùng nguy hiểm.
Chương 1641: “Thạch Cảm Đương!”
Chương 1642: Không phải tự tìm cái chết thì là gì?
Chương 1643: “Vì sao không tìm ta?”
Chương 1644: Cấm địa Tam Vị!
Chương 1645: Thảo nào cha lại có chín bà vợ.
Chương 1646: Cửu U Đại Đế!
Chương 1647: Vô Thượng Thần Đế!
Chương 1648: “Ngươi lắm lời quá!”
Chương 1649: “Đúng, báo thù”.
Chương 1650: Cũng chỉ là chịu chết.
Chương 1651: “Đây là không định duy trì sự hòa bình à?”
Chương 1652: Nhưng đó cũng là đã từng!
Chương 1653: “Lưu Diễm Các chết hết rồi à?”
Chương 1654: “Ỷ thế hiếp người?”
Chương 1655: Hắn ta đúng là rất kích thích.
Chương 1656: “Ta làm gì không biết xấu hổ như vậy”.
Chương 1657: Thật yếu quá đi mà...”
Chương 1658: Đơn giản là ác ma!
Chương 1659: “Cảm ơn thì không cần đâu”.
Chương 1660: “Ngươi thật biết lưu tình tứ phương ha”.
Chương 1661: “Vệ lão đầu quá ngu ngốc...”
Chương 1662: Người này không đơn giản.
Chương 1663: “Chúng ta đi!”
Chương 1664: “Không cần phải ăn giấm!”
Chương 1665: Đỉnh núi Huyền Ninh!
Chương 1666: Kết quả bị hai cô gái này đánh bại.
Chương 1667: Kết quả liền dùng sức mạnh.
Chương 1668: “Phía sau này đồ ngu!”
Chương 1669: Ta đã tạo nghiệt gì chứ?
Chương 1670: “Chúng ta không biết...”
Chương 1671: U Phần Thiên chết rồi!
Chương 1672: “Khai Nguyên!”
Chương 1673: Một trăm cái!
Chương 1674: “Là cổ độc gặm máu...”
Chương 1675: Cửu U Đại Đế?
Chương 1676: Đưa cho ông ta thì quá lãng phí!
Chương 1677: Vậy mà lại có thể mọc ra một lần nữa...
Chương 1678: Thiên Thanh Thạch!
Chương 1679: “Đều đến Nhân Vị trung kỳ!”
Chương 1680: Cổ quốc Đại Hạ!
Chương 1681: Hôm nay nơi ấy nhất định phải máu chảy thành sông!
Chương 1682: Thần gia trực tiếp diệt tông!
Chương 1683: Ra mặt chính là chịu chết!
Chương 1684: Thế lực các bên đều ngồi yên.
Chương 1685: Ai không đến, người đó phải chết!
Chương 1686: “Hoan nghênh các vị tới tham gia!”
Chương 1687: Vậy vị trí của bọn họ ở đâu?
Chương 1688: “Muốn chết phải không?”
Chương 1689: Không vì lý do gì khác.
Chương 1690: Cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ!
Chương 1691: “Quá đáng?”
Chương 1692: Cửu U đại lục thật sự phải thay đổi rồi!
Chương 1693: Cảnh giới Địa Vị sơ kỳ!
Chương 1694: “Lại chém!”
Chương 1695: Không đuổi được!
Chương 1696: “Ta không phải là người không biết đúng sai!”
Chương 1697: “Ai cho bọn chúng cái lá gan đấy?”
Chương 1698: Thần Nam Vân!
Chương 1699: Cho ngươi cái mặt mũi đấy?
Chương 1700: Cảnh giới Địa Vị hậu kỳ!
Chương 1701: Cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ?
Chương 1702: “Mấy trò vặt vãnh!”
Chương 1703: Hoàng Thể A Ngọc ư?
Chương 1704: “Tự tìm cái chết!”
Chương 1705: “Đệ tử Thanh Vân tông nghe lệnh!”
Chương 1706: Không giận mới là lạ đấy.
Chương 1707: “Tự tìm cái chết!”
Chương 1708: Thần hồn Băng Hoàng!
Chương 1709: “Làm sao có thể như thế được?”
Chương 1710: Sao có thể như vậy được?
Chương 1711: Tần Ninh là ma quỷ.
Chương 1712: “Ai cũng không được đi”.
Chương 1713: “Lý Nhất Phàm!”
Chương 1714: Ai dám đến đó trêu chọc chứ?
Chương 1715: “Bọn chúng phải trả cái giá đắt!”
Chương 1716: “Vậy thì tiêu diệt bọn chúng!”
Chương 1717: “Chín vạn năm!”
Chương 1718: “Vậy thì chém chết bọn chúng!”
Chương 1719: Thần gia chính là bá chủ.
Chương 1720: Cửu Lôi tông!
Chương 1721: Hình như có chỗ không đúng lắm!
Chương 1722: Ai dám gây sự chứ?
Chương 1723: Đây chính là cảnh giới Tam Vị.
Chương 1724: “Phế vật!”
Chương 1725: Nơi đây là Thần gia.
Chương 1726: Cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ!
Chương 1727: Phẫn nộ!
Chương 1728: “Thần gia cũng chỉ có chút bản lĩnh này!”
Chương 1729: Nhưng chưa xong!
Chương 1730: Cảnh giới Thiên Vị.
Chương 1731: Trưởng tộc và lão trưởng tộc đâu?
Chương 1732: Nhỏ yếu?
Chương 1733: “Vô tình?”
Chương 1734: “Tùy tiện nhấc tay mà thôi!”
Chương 1735: “Kiếm tới!”
Chương 1736: Đây chính là kiếm Đoạn Không!
Chương 1737: Quá kỳ quái!
Chương 1738: Nói đúng ra là bàng hoàng.
Chương 1739: Bà ta không thể không quan tâm!
Chương 1740: Thấy nhiều rồi, cũng quen.
Chương 1741: Có lẽ sẽ hiểu càng nhiều.
Chương 1742: “Sư tôn vẫn nhịn được hả?”
Chương 1743: Tài nguyên tu luyện không đủ!
Chương 1744: Đó là coi trọng các ngươi!”
Chương 1745: Đơn giản là sức sống liền mạch không ngừng.
Chương 1746: Thạch Cảm Đương từ từ xoay người.
Chương 1747: Chính là quấn quít không buông tha chàng!”
Chương 1748: Hồn phách là căn bản của bất kỳ sinh vật nào.
Chương 1749: Cốc Tân Nguyệt là người!
Chương 1750: Quá mạnh mẽ!
Chương 1751: Quá khoa trương!
Chương 1752: Sự khác biệt rất lớn!
Chương 1753: Mà là thân thể!
Chương 1754: “Đó là đương nhiên!”
Chương 1755: “Thuận theo tình thế thôi!”
Chương 1756: “Ta đã ngủ bao lâu rồi?”
Chương 1757: Dù sao thì hắn cũng muốn!
Chương 1758: Phương pháp của Tần Ninh?
Chương 1759: “Gạt người!”
Chương 1760: “Nói một đằng nghĩ một nẻo!”
Chương 1761: "Cự Linh Mộc Hoàng quyết!"
Chương 1762: Tầng thứ hai là Mộc Hoàng quyền!
Chương 1763: "Mở vạn linh!"
Chương 1764: "Chính là đây!"
Chương 1765: "Cái gọi là đại lục cận trung tâm..."
Chương 1766: Đại lục trung tâm!
Chương 1767: Cảnh giới Tạo Hóa!
Chương 1768: Có hành động gì chưa?
Chương 1769: Thần bí khó lường, hư thực kết hợp.
Chương 1770: Không có gì phải nhăn nhó.
Chương 1771: “Cũng không hẳn là thử vận may!”
Chương 1772: “Xinh đẹp cỡ nào?”
Chương 1773: “Một đám nhà quê!”
Chương 1774: “Tiểu Nguyệt Nguyệt!”
Chương 1775: “Cái sân rách này tốt chỗ nào?
Chương 1776: Đổi phòng của bọn hắn?
Chương 1777: Cường giả cảnh giới Địa Vị!
Chương 1778: Cửu U đại lục?
Chương 1779: “Ta thấy ông mới vô liêm sỉ!”
Chương 1780: Đại lục Kim Phong?
Chương 1781: Ông ta chưa từng bị thiệt như vậy!
Chương 1782: Đây là việc trọng đại cỡ nào?
Chương 1783: Đây đúng thật là một cơ hội.
Chương 1784: Lớn quá đi mất!
Chương 1785: Đây đã là một rào ngăn rồi”.
Chương 1786: “Kế tiếp nhìn cho kỹ!”
Chương 1787: Vậy mà giờ đã mở ra được rồi!
Chương 1788: “Đừng phân tâm!”
Chương 1789: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Chương 1790: “Vậy đã hài lòng chưa?”
Chương 1791: “Vậy thì không được!”
Chương 1792: “Đi? Nghĩ hay quá ha!”
Chương 1793: Bị ám hại!
Chương 1794: Nguồn gốc?
Chương 1795: Kim Chính Thiên là cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ.
Chương 1796: Huyền cảnh Tạo Hoá chia làm bốn cấp độ.
Chương 1797: “Hải trưởng tộc!”
Chương 1798: “Ta cũng tin!”
Chương 1799: “Thật buồn cười!”
Chương 1800: “Ngươi tự tìm cái chết!”