
Ta Ở Đại Lý Tự Làm Sủng Vật
Mạch Thượng Nhân Như NgọcĐang cập nhật370 chươngMiễn phí
Giới thiệu
TruyenFree vừa cập nhật chương mới của truyện Ta Ở Đại Lý Tự Làm Sủng Vật bởi tác giả Mạch Thượng Nhân Như Ngọc . Hãy cùng TruyenFree đọc truyện online Ta Ở Đại Lý Tự Làm Sủng Vật này. Chúng tôi cập nhật thường xuyên từ các dịch giả truyện chuyên nghiệp và đăng tải hằng ngày.
Danh sách chương
370 chươngChương 170: Hầu phủ không có gì ăn?
Chương 169: Thiếu Khanh phúc hắc cùng thùng cơm nhỏ vô tâm
Chương 168: Không phải chỉ là lớn một chút thôi sao, ta cũng có
Chương 167: Kết thúc công việc ở Thạch Phường trấn, Sự Đại Thiên uy lực
Chương 166: Kết cục khiến người ta ngoài ý muốn, đúng không Huyền Ngọc?
Chương 165: Bình luận cuộc chiến, đại pháp nhập người của Độc phu nhân
Chương 164: Bai bên xé rách mặt nhau, bình luận cuộc chiến
Chương 163: Nói rõ ngọn ngành với Thiếu Khanh, năng lực đặc thù của Độc phu nhân
Chương 162: Quỷ thảo tới tay, pháp trận mộ cổ
Chương 161: Thiếu Khanh nếm ngon ngọt, mộ cổ khiến người ta quen thuộc
Chương 160: Bữa tối, chỉ có một bọc bánh vừng
Chương 159: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng (*)
Chương 158: Tìm kiếm người trộm dược, giết hay lưu?
Chương 157: Độc phu nhân trò chơi bắt đầu
Chương 156: Ta có thói quen ngủ cùng ngươi, mất tích
Chương 155: Thanh Mặc Nhan, ta cho ngươi một tấm da gấu nha
Chương 154: Thú ngữ mèo hoang, tiểu nhóc con đừng chạy
Chương 153: Đột nhiên phát hiện ra, các ngươi lớn lên đều rất đẹp mắt
Chương 152: Vật nhỏ ghen tuông, A Nhiễm ra điều kiện
Chương 151: Không cho phép nhúc nhích, đó là Thiếu Khanh của ta!
Chương 150: Bùa hóa rượu, bị bắn một tên
Chương 149: Xin miễn ý tốt, Thanh Thủy trại mời
Chương 148: Hùng chưởng quầy, ngươi không ngoan nga
Chương 147: Bảo bảo muốn được hôn, ai đang uy hiếp ai?
Chương 146: Dùng tiểu phu nhân đổi lấy quỷ thảo
Chương 145: Dạ yến Độc phu nhân
Chương 144: Người biết chuyện liên quan đến quỷ thảo, rắn đầu đàn Độc phu nhân
Chương 143: Thiếu Khanh đại nhân, thuộc hạ của ngài đều không phải là người a!
Chương 142: Tiểu phu nhân ra lệnh
Chương 141: Rất ngứa, Ngàn Thương đẩy xe ngựa bằng vận tốc ánh sáng
Chương 140: Loại dược này chuyên trị bệnh không được
Chương 139: Nhiệm vụ dẫn đường, cứ giao cho tiểu tham ăn này là được rồi!
Chương 138: Động tâm, cảm xúc giấu ở trong lòng
Chương 137: Thiếu Khanh đại nhân không muốn người khác biết một mặt tính cách khác của mình
Chương 136: Người hái thuốc mất tích, Thiếu Khanh lạnh lùng huy kiếm chém hồng nhan
Chương 135: Thiếu Khanh giở trò xấu muốn được coi trọng
Chương 134: Tự biết không phải đối thủ, trên đường đi gặp phải người ăn vạ
Chương 133: Săn tìm răng lợn rừng, hán tử Sử Đại Thiên co được giãn được
Chương 132: Mãnh hổ không nghe tiếng chó sủa, hảo hán tha mạng
Chương 131: Gặp lợn rừng giữa đường, mới tiến vào Thạch Phường Trấn đã bị lời đồn dính vào người
Chương 130: Trên đường ngẫu nhiên gặp phụ tử Lão thái, tiểu phu nhân muốn đi giải quyết
Chương 129: Bước lên con đường tìm dược
Chương 128: Chủ nhân, đầu óc ta đơn giản ngươi đừng gạt ta
Chương 127: Ngươi coi Thiếu Khanh là người giới thiệu việc làm sao
Chương 126: Thái tử thăm dò, Hầu phủ náo loạn
Chương 125: Hạ bột phấn, gặp lại chồn trắng ở cửa cung
Chương 124: Lấy không của cải của nhị thiếu gia, tiệc cưới thảm đạm
Chương 123: Đến đây đi nhị gia, chúng ta cùng tính sổ
Chương 122: Nhị thiếu gia khẩn trương lo việc đón dâu, Thiếu Khanh trở mặt vô tình tính sổ sách
Chương 121: Bắt đầu có sự khác biệt nam nữ, mối hôn sự với Ngũ phủ
Chương 120: Thiếu nữ kinh hô, phát ra từ trong thư phòng Thiếu Khanh!
Chương 119: Gạo nấu thành cơm, Thiếu Khanh cường thế
Chương 118: Khoa trương giả tạo, một màn kế tiếp một màn
Chương 117: Bằng không ngươi gả cho ta đi
Chương 116: Đây là hoàng đế thưởng cho ta, ta không muốn lập gia đình
Chương 115: Khối đã ngũ sắc thứ hai tới tay, lão Hầu gia mặt mũi của ngươi đâu?
Chương 114: Phúc kia biết đâu chính là họa họa kia biết đâu sau này lại là phúc, ta muốn phụ trách với Lăng Tĩnh Tiêu!
Chương 113: Thọ lễ là thế thân phù
Chương 112: Hoàng Thượng, thỉnh tứ hôn cho chó ngốc cùng với Ngũ tiểu thư
Chương 111: Đánh mông ta người đau là ngươi
Chương 110: Liễu Dương quận chúa lại sinh ra ác cảm, thật sự muốn đánh?
Chương 109: Thu âm binh về, không mang theo thọ lễ
Chương 108: Rối gỗ hai mặt, Ngàn Thương khiến mọi người phát điên
Chương 107: Ến tột cùng thái tử là có ý gì? U ảnh chặn đường
Chương 106: Lăng Tĩnh Tiêu gặp Vu Phong Hoa
Chương 105: Gặp Phù Sinh trong tháp Phật
Chương 104: Hoàng đế triệu vào cung
Chương 103: Chó ngốc, chó ngốc
Chương 102: Rối gỗ Ngàn Thương, giết hại vô số
Chương 101: Người khác không tin cũng không sao, chỉ cần ngươi tin ta là được
Chương 100: Con rối đứng đầu vượt ngục
Chương 99: Ăn gì bổ nấy, tiểu nhân báo thù từ sớm đến tối
Chương 98: Hầu phủ từ hôn
Chương 97: Đập đầu Mục công tử, nhị gia không có tiền đồ
Chương 96: Chó ngốc hắc hưu (*), ai mới là người bị hủy danh tiết?
Chương 95: Ngũ tiểu thư lộ diện, thấy thân nhân nước mắt lưng tròng
Chương 94: Mang chó ngốc đến vào thời điểm mấu chốt, mèo hương chạy trốn
Chương 93: Vật nhỏ mất tích!
Chương 92: Đi dạo phố gặp người bán hàng rong kỳ quái
Chương 91: Thiếu Khanh nói dối không chớp mắt trước mặt hoàng đế
Chương 90: Điểm đáng ngờ
Chương 89: Nhị thiếu gia nói như rồng leo, làm như mèo mửa (*), Thiếu Khanh đại nhân bực bội trong lòng
Chương 88: Thiếu Khanh, chúng ta thương lượng đi?
Chương 87: Thiếu Khanh không biết thương hương tiếc ngọc, nhị thiếu gia muốn bắt yêu quái
Chương 86: Đi dạo phố, cướp đoạt gỗ sét đánh (*)
Chương 85: Ở trong lòng hắn lớn lên, sủng vật không có nhân quyền
Chương 84: Thương vong quá nhiều, vật nhỏ đúng là phúc tinh của hắn
Chương 83: Nguy cơ, kỳ thực ta không mạnh một chút nào
Chương 82: Thuận Thiên Phủ đại loạn, rương gỗ khả nghi
Chương 81: Nhị thiếu gia oán hận, đưa bùa hộ mệnh cho hắn
Chương 80: Không ai tin lời khuyên của nàng, dụng tâm vẽ bùa hộ mệnh
Chương 79: Nhốt thần y vào nhà lao, Như Tiểu Lam nhắc nhở
Chương 78: Vật nhỏ ghen tuông, Thiếu Khanh lòng tràn đầy bất đắc dĩ
Chương 77: Chưa từng có hy vọng xa vời, chọc giận Thiếu Khanh đại nhân
Chương 76: Điều kiện chế thuốc dẫn, tập viết
Chương 75: Ăn điểm tâm của ta, thì chính là bằng hữu của ta
Chương 74: Bụng kêu lúc diện thánh, xuất hiện viên đá ngũ sắc thứ hai
Chương 73: Việc liên quan đến thần y không thể nói ra, lặng lẽ lớn lên
Chương 72: Tà khí sau khi mặt trời lặn, dịch bệnh trong thôn
Chương 71: Tửu lượng kém, tà khí lại xuất hiện
Chương 70: Dùng nụ hôn đổi lấy mỹ thực, vật nhỏ say rượu
Chương 69: Muốn ăn tôm say rượu? Phải hôn ta một cái
Chương 68: Đầu ngón tay tươi ngọt, bởi vì ta là Đại Lý Tự Thiếu Khanh
Chương 67: Chiến đấu trong bùn, đánh thua mới là ném đi mặt mũi của ngươi
Chương 66: Bị bắt nạt, hai cục bùn lăn thành một đoàn
Chương 65: Nha đầu chưa nghĩ thông suốt
Chương 64: Ngươi dùng thước ta dùng roi
Chương 63: Ngươi bị đánh mới là làm mất đi mặt mũi của ta
Chương 62: Đường đường Thiếu Khanh mà cũng tranh sủng, lão hầu tử phái người tới chỉnh ta đi?
Chương 61: Để ta giúp ngươi tắc thở
Chương 60: Tính toán của Ngũ phủ, đau vẫn cảm thấy vui vẻ
Chương 59: Vị hôn thê của nhị thiếu gia, bóc vỏ tôm
Chương 58: Trăm Tài công tử, con riêng của Thiếu Khanh?
Chương 57: Gãy răng sữa, Thiếu Khanh mất mát
Chương 56: Nuôi nàng ở bên người, muốn ăn thịt cũng phải có điều kiện
Chương 55: Ta tên là Như Tiểu Lam, Thiếu Khanh đại nhân mặt mũi của ngươi đâu?
Chương 54: Dạy nàng mặc quần áo, đặt tên cho nàng
Chương 53: Lấy hình dạng con người ở chung ngược lại càng khó khăn hơn
Chương 52: Tiểu bạch quang, xem ta ăn ngươi đi!
Chương 51: Lẻn vào cửa hàng rối gỗ, tử vong đến gần
Chương 50: Con đường tìm chủ quá gian nan
Chương 49: Chó ngốc, mau tới cứu ta!
Chương 48: Huynh đệ đừng thương tâm, có ta ở đây
Chương 47: Trời sinh không giống hai cha con
Chương 46: Cào lên mặt, nể tình ngươi đã bảo vệ chủ nhân
Chương 45: Ông trời muốn mạng của hắn?
Chương 44: Cổ độc phát tác, không thể khống chế được nữa?
Chương 43: Mèo đen cùng xác chết sống lại
Chương 42: Tuổi còn nhỏ đã biết học theo cái xấu
Chương 41: Đeo lên vòng cổ đá ngú sắc
Chương 40: Không phải là quá nhỏ tuổi đi?
Chương 39: Ta đây không phát uy, ngươi liền cho ta là con mèo bệnh?
Chương 38: Hóa giải con rối, tà vật rít gào
Chương 37: Thu lại thọ lễ, mời đến Đại Lý Tự uống trà
Chương 36: Việc hôn nhân cứ như thế mà đáp ứng?
Chương 35: Không thích của ăn xin, đệ đệ của Thanh Mặc Nhan?
Chương 34: Vật nhỏ ăn vụng, Thiếu Khanh đau đầu
Chương 33: Tuyệt kỹ lấy lòng
Chương 32: Hôn một cái, ngươi là sủng vật của riêng ta
Chương 31: Cái bộ dáng kiêu ngạo này là như thế nào a
Chương 30: Ngươi muốn những thứ ngươi ăn sau này đều bị đổi thành đồ Sống sao?
Chương 29: Rối gỗ vỡ vụn
Chương 28: Biến ảo, Thiếu Khanh đại nhân chờ mong
Chương 27: Chủ nhân, ngươi biến thành ngôi sao nhỏ rồi sao?
Chương 26: Dựa dẫm lẫn nhau
Chương 25: Không thiêu được rối gỗ
Chương 24: Đại Lý Tự không có thú y
Chương 23: Ta cảm thấy ta vẫn còn có thể cứu được
Chương 22: Hành tung của con rối
Chương 21: Sẽ không phải là gặp quỷ đi?
Chương 20: Hắn sẽ tin tưởng nàng sao?
Chương 19: Làm một con mèo hương thật quá mức ưu thương
Chương 18: Là tranh sủng hay là muốn đổi chủ?
Chương 17: Dấu chân kỳ quái, con rối mặt ngọc
Chương 16: Bà chủ Thiên Nhạc Phường
Chương 15: Thiếu Khanh đại nhân đe dọa
Chương 14: Nàng là thuốc dẫn?
Chương 13: Tại sao lại mê muội mất hết cả lý trí đây?
Chương 12: Con đường sủng vật này càng đi càng xa
Chương 11: Thay chó cầu tình
Chương 10: Ngao ô ngao ô thế tử tha mạng!
Chương 9: Gặp rắc rối, bị mê hoặc bởi cỏ bạc hà mèo (*)
Chương 8: Nội tâm ta không hề dao động
Chương 7: Ném lá trà vào mặt hắn
Chương 6: Gặp lại chồn trắng
Chương 5: Thiếu chút nữa chết đuối ở trong chén
Chương 4: Trước tìm một chủ nhân cho ăn no rồi tính sau
Chương 3: Loạn y phục, xuống nhầm vùng cấm
Chương 2: Nàng là động vật quý hiếm?
Chương 1
Trang trướcTrang 2 / 2