Thần Khúc

Chương 174

Trước khi Quân Chấp dung hợp với ma chủng có tên là Cốc Mục, là thái tử hoàng tộc trong thế giới phàm nhân. Đêm chàng ra đời xuất hiện rất nhiều điềm lành dự báo thời kỳ mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an. Chàng tính tình lương thiện, có ý thức trách nhiệm, dốc lòng muốn trở thành một minh quân tương lai mang đến cho bá tánh cuộc sống yên ổn ấm no.

Năm ấy, chàng mười lăm tuổi, Quân Chấp mơ một giấc mơ. Trong mơ một tiên nhân dò hỏi tâm nguyện của chàng.

Chàng quỳ xuống khẩn cầu: "Nguyện duy trì thiên hạ thái bình."

Tiên nhân vỗ trên đỉnh đầu chàng: "Nhưng ta không biết "thiên hạ" ngươi nói lớn đến cỡ nào."

Là đất nước này?

Là đại lục nơi đất nước này tọa lạc?

Là thế giới nơi đại lục ấy tồn tại?

Hay là không gian chứa thế giới ấy? Quân Chấp si ngốc.

Tiên nhân cũng không vội, trong vòng nửa năm, thỉnh thoảng nhập mộng, không ngừng đổi mới quan điểm của chàng về "thiên hạ".

Tóm lại, Quân Chấp được thấm nhuần tư tưởng cao thượng "đại hiệp vì nước vì dân" và "đại tiên cứu rỗi cả vũ trụ".

Quân Chấp vừa mừng vừa lo, thỉnh tiên nhân chỉ điểm cho chàng làm thế nào để trở thành "tiên".

"Độ ba nghìn kiếp, nếm hết chua xót ấm lạnh, thấu hiểu khổ ải của chúng sinh thì sẽ vũ hóa thành tiên."

"Vậy làm thế nào để độ kiếp?"

Vừa hỏi xong câu này, keng một tiếng, Quân Chấp nhận được kiếm Thiên Kiếm.

Tiên nhân chỉ dạy chàng một chút tâm pháp cơ bản của Đạo, nhắc nhở rằng tiên nhân phải thanh tâm quả dục, không thể thành thân. Tâm pháp chưa thành sẽ không thể giải phong kiếm Thiên Kiếp.

Quân Chấp ghi nhớ trong lòng, cảm động rơi nước mắt, quỳ tạ ân sư.

Tiên nhân lại không chịu nhận chàng làm đồ đệ, chỉ nói rằng do "có duyên".

Quân Chấp hỏi tên họ, tiên nhân lại đáp "đừng để tâm hư danh".

Lúc đó trong mắt Quân Chấp có biết bao sùng bái, thầm nghĩ tiên nhân không hổ là tiên nhân, không giống bình thường.

Sau này mới nhận ra, bắt chàng tu luyện tâm pháp trước là bởi chờ đến khi phụ mẫu chàng đều qua đời, tránh cho chàng khắc chết phụ mẫu mà lưu lại khúc mắc trong lòng.

Buộc chàng thanh tâm quả dục là để chàng không khắc vợ khắc con.

Không chịu nhận chàng làm đồ đệ đương nhiên vì sợ chàng khắc sư, "đừng để tâm hư danh" gì đó hoàn toàn là vô nghĩa.

Lại nói trên đời chỉ có thiên nhân, lấy đâu ra tiên nhân.

Quân Chấp đoán, tám phần là vị kiếm chủ nào đó của Nhập Ngã Kiếm Môn, trong lúc vô ý tìm được kiếm Thiên Kiếp, với tâm thái trả thù xã hội "ta bị hố, người khác cũng phải lọt hố" mà nhiệt tình tìm kiếm chủ nhân mới cho Thiên Kiếp.

Quan niệm "người xui xẻo xứng với kiếm xui xẻo" là hoàn toàn sai lầm.

Cần phải tìm người vốn có đại khí đại vận như Quân Chấp mới được, bằng không kiểu gì còn sống sót nổi đây?

Quân Chấp từ khi nhập đạo cấp một, một đường tu luyện đến đỉnh Độ Kiếp, chỉ còn nửa bước là hợp đạo, ước chừng mất hai nghìn tám trăm năm.

Quỷ thần mới biết chàng đã bao lần gặp trúng "uống ngụm nước cũng bị nghẹn" và "ngồi trong nhà, nồi từ trời rớt trúng".

"Ngồi trong nhà, nồi từ trời rớt trúng": là thành ngữ mạng hiện đại của Trung Quốc, ban đầu có nghĩa là người không làm gì nhưng vẫn bị người khác chỉ trích, dèm pha, khiêu khích, dần dần cụm từ "nồi từ trời rớt trúng" mở rộng thành nghĩa bị xui xẻo vô cớ như hiện tại.

Để đối phó với các loại kiếp nạn, chàng đã học xong tử vi tinh tượng, kỳ môn độn giáp, ngũ hành bát quái, châm chức nữ hồng, thuyết thư hát tuồng, làm ruộng trồng trọt...

Độ ba nghìn kiếp mới thấu khổ ải của chúng sinh, lời này chớ sai.

Lúc tu vi đạt cấp bảy cấp tám, Quân Chấp nhìn vạn vật đều thấy đáng thương.

Nhưng sau khi độ ba nghìn kiếp, Quân Chấp chỉ cảm thấy trên đời không ai có cái khổ như chàng, chúng sinh khổ ải cũng chẳng khổ hơn chàng, chỉ mong ai đó đến thương xót chàng.

Nhưng dù khổ không nói nổi, chàng cũng chưa bao giờ nghĩ tới lợi dụng sơ hở hay giở thủ đoạn.



Vì thế sau khi bước vào đỉnh Độ Kiếp, liền bắt đầu lẳng lặng chờ đợi thiên kiếp hợp đạo của mình, cũng chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Đó nhất định sẽ là một hồi kiếp nạn chưa từng có.

- -- ---

Đại Tư Tế kể tiếp cho Khúc Duyệt nghe về ma linh.

Sau khi hoả ma chủng sinh ra ma linh, ma linh phát hiện mình bị phong ấn và muốn tự giải thoát. Nhưng y chỉ là linh thể, thậm chí còn chẳng thể liên lạc với ma tu bên trong thế giới ma chủng, hoàn toàn bất lực.

Có lẽ y được thừa hưởng một phần ký ức của Thiên Ma Vương thượng cổ và nhận ra trong thế giới ma chủng có Phệ Vận Thú, liền nảy ra sáng kiến dùng linh lực chính mình nuôi dưỡng một con Phệ Vận Thú biến dị.

Y phụ thuộc vào con thú này, trước tiên hấp thụ vận tốt của hậu duệ thiên nhân bên trong ma chủng.

Bị y hấp thu đồng nghĩa với bị hỏa ma chủng hấp thu.

Do đó dẫn đến một bước ngoặt lớn của ma chủng, người Thiên Công phụ trách trông coi phát hiện ra thế giới đang tồn tại bên trong nó. Người đó rối rắm không thôi, cuối cùng quyết định trộm vớt ma chủng ra ngoài.

Ma linh lập tức phát hiện được, đưa con Phệ Vận Thú biến dị ra ngoài ma chủng, điều khiển nó nuốt ma chủng vào bụng, nằm bên cạnh yêu đan ngưng kết của con thú.

Ma linh vô cùng nhạy bén, hiểu được nếu y quá cuồng loạn sẽ bị Thiên Mệnh Quỹ phát hiện, vì thế đổi chỗ liên tục, dẫn Phệ Vận Thú bắt đầu hành trình dài hai ngàn năm tích góp may mắn.

Đến lúc Thiên Mệnh Quỹ phát hiện ra, con Phệ Vận Thú đã phát triển cực kỳ khủng bố, vận may của hỏa ma chủng cũng đạt mức vô địch.

- --- "Cô cô Hộ Pháp Thần Điện sử dụng Thiên Mệnh Quỹ suy đoán được đường thiên mệnh của ma chủng. Nếu cứ tiếp tục tình trạng này, ma linh sẽ có được đại cơ duyên, Thiên Ma Vương thượng cổ hung bạo thích giết chóc kia sẽ sống lại, bằng cách hấp thu sức sống của toàn bộ sinh linh bên trong thế giới ma chủng, hắn sẽ càng cường đại hơn."

Đại Tư Tế nói đến đây, Khúc Duyệt không khỏi nghĩ đến chuyện Phong Hòe muốn lợi dụng Cửu Hoang kích hoạt ma chủng.

Một loạt âm mưu này tưởng chừng do con người sắp đặt ra, nhưng thực chất có phải cũng đều chịu ảnh hưởng từ vận may của ma chủng chăng?

Phải chăng đây chính là đại cơ duyên của ma chủng mà Đại Tư Tế từng nói?

Nếu Phong Hòe thật sự kích hoạt được ma chủng, ông ta chưa chắc lấy được sức mạnh của ma chủng mà ngược lại còn bị ma linh nuốt chửng?

Vĩnh viễn không thể biết được suy đoán này đúng hay sai, bởi vì sự xuất hiện của kiếm Thiên Kiếp đã khiến cơ duyên do ma chủng trù tính tiêu tán.

Thế nên Phong Hòe dù thế nào vẫn sẽ thất bại?

Khúc Duyệt cảm thấy hơi thất vọng, lẽ nào công sức nàng động não phá án kỳ thật đều là công lao của vận may?

Ai, cũng không thể lý giải như vậy được, hẳn là trong lúc vận may phân tranh, nàng và Cửu Hoang bị cuốn vào, trở thành nhân tố phát sinh bất ngờ của ma chủng.

- --- "Chúng ta không đấu lại ma linh, thiên nhân chúng ta sinh ra đã có thiên vận, đối đầu với Phệ Vận Thú ắt rơi xuống thế hạ phong. Huống chi vận may của ma chủng còn giúp ma linh gặp dữ hóa lành, căn bản không đánh đến được."

Khúc Duyệt thầm nghĩ, muốn đối phó với địch nhân nhất định phải bắt được nhược điểm, mọi sự vật hiện tượng đều có tương khắc, thứ khắc chế vận may đương nhiên là vận rủi.

Nàng hỏi: "Vì thế tiền bối chuyển sang tìm kiếm chủ Thiên Kiếp?"

- --- "Không sai, ta và Tông Trầm được một vị tiền bối đã hợp đạo của Nhập Ngã Kiếm Môn chỉ điểm, tìm được Cốc tiền bối đang thanh tu một mình trong núi."

Quân Chấp ẩn mình trong núi năm mươi năm, suốt thời gian đó không tai bay vạ gió, an an ổn ổn đến mức tâm thần chàng không yên.

Rốt cuộc, chàng chờ được hai vị thiên nhân đến bái phỏng.